Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1810:

Tể Tể cất lời đầu tiên: “Cô Tôn, chỗ lần trước cô ở có phải là đây đâu?”

Cô Tôn vừa cười vừa bước xuống xe, giải thích: “Cô Tôn chuyển nhà rồi. Giờ cô ở tiểu khu ngay đằng trước kia thôi. Nếu Tể Tể và Tiểu Hoành rảnh thì có thể tới nhà cô Tôn chơi, cô Tôn nướng bánh tart trứng, làm bánh kem cho ăn nè.”

Tể Tể còn chưa kịp đáp lại thì có một người đàn ông trung niên khoảng chừng năm mươi tuổi bước tới: “Hân Hân.”

Cô Tôn quay đầu nhìn, quả nhiên là cha của cô.

Đằng sau ông ấy còn có một người nữa, cô Tôn nhìn thấy người này thì nhíu mày.

Cha Tôn bước nhanh tới, tính đỡ cô.

Cô Tôn cười tránh đi.

“Cha, con không sao cả.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành thì nhiệt liệt chào hỏi cha Tôn: “Chúng cháu chào ông Tôn ạ.”

Cha Tôn còn chưa kịp nói gì thì người phụ nữ trung niên đứng cạnh cha Tôn cười ha hả cất lời: “Ai nha, con cái nhà ai mà đáng yêu thế này.”

Đột nhiên Tể Tể không nói gì nữa mà nhìn chằm chằm người phụ nữ trung niên kia.

Người phụ nữ này tên là Tôn Quyên, là em gái ruột của cha Tôn.

Tôn Quyên nhìn thấy cô bé đáng yêu nhìn mình chằm chằm chứ không nói gì thì thật ra bà ta không thích lắm nhưng tầm mắt vừa liếc mắt nhìn thấy siêu xe đằng sau cô bé con kia thì ngay lập tức nở nụ cười.

“Bé con ơi, sao cháu lại biết Hân Hân nhà bà thế?”

Tể Tể vẫn trả lời câu hỏi của bà ta.

“Tại vì cô Tôn là cô giáo của Tể Tể cùng với anh Tiểu Hoành đó ạ.”

Tôn Quyên vừa tính nói cái gì đó thì cô Tôn đã vội xoa đầu Tể Tể.

“Tể Tể, Tiểu Hoành, nhà cô còn có việc nên hôm nay không thể giữ các em ở lại ăn cơm. Các em cũng nên về nhanh đi thôi, chắc hẳn là bà nội cũng đang chờ các em đấy.”

Tôn Quyên đang tính nói thêm gì đó thì Hoắc Tư Lâm cùng với Hoắc Tư Cẩn gật đầu chào cha Tôn coi như chào hỏi rồi dẫn em trai, em gái đi lên xe.

Tể Tể lên xe trước, lấy người giấy nhỏ trong túi ra nhét vào trong tay cô Tôn, nhỏ giọng thầm thì với cô: “Cô Tôn ơi, người giấy nhỏ này là quà của Tể Tể tặng cho cô, cô Tôn nhớ giữ cẩn thận nha.”

****

Cô Tôn thấy vô cùng ấm lòng.

Nếu như Tể Tể đưa cho cô ấy thứ gì khác thì thật sự là cô ấy không dám nhận.

Một người giấy nhỏ lại còn được cắt gọn gàng tinh tế, chắc hẳn là Tể Tể đã tự tay làm điều này nên cô Tôn cười tủm tỉm nhận lấy.

“Cảm ơn Tể Tể nha.”

Tể Tể vẫy cái tay nhỏ, lắc lư bò lên trên xe.

Tôn Quyên sầm mặt, bất mãn nhìn chằm chằm vào Tôn Hân Hân.

“Hân Hân, cháu nói thế là có ý gì?”

Tôn Hân Hân không thèm để ý tới bà ta mà quay qua hỏi cha Tôn: “Cha, sao người này lại ở đây thế ạ?”

Tôn Quyên đen mặt.

“Cái gì mà sao người này lại ở đây? Tôn Hân Hân, cô là cô của cháu đấy! Cháu học hành nhiều năm như thế mà học được cái gì không vậy? Đến chữ “cô” cũng không gọi là như nào!”

Tôn Hân Hân lạnh lùng nhìn chằm chằm Tôn Quyên.

“Cô hả? Bà xứng đáng sao?”

Tôn Quyên tức tới mức giơ tay tính tát cho Tôn Hân Hân một cái thì cha Tôn vội kéo lại: “Đủ rồi, cô bảo cô muốn tới đây giúp tôi chăm sóc Hân Hân nên tôi mới cho cô đến đây. Nhưng giờ cô như thế này… lát nữa cô mua vé quay về đi.”

Tôn Quyên nghẹn họng.

Nhưng hình như nghĩ tới cái gì, bà ta lại ngay lập tức thay đổi thái độ, cười tủm tỉm mở miệng: “Ai nha! Anh cũng biết là em thẳng tính. Dù sao thì Hân Hân cũng là cháu gái của em, nào có cháu nào gặp cô mà thái độ như này không anh. Em cũng chỉ là bực bội nhất thời nên mới nói con bé mấy câu thôi mà.”

Không chờ cho cha Tôn kịp nói gì, Tôn Quyên đã vội bổ sung thêm: “Anh cứ yên tâm, em sẽ chăm sóc Hân Hân cho tốt. Đợi đến tầm về quê ăn Tết thì kiểu gì em cũng mang con bé về cùng, đảm bảo có da có thịt hơn hẳn!”

Cha Tôn nhíu mày.

Cô Tôn từ chối thẳng thừng.

“Cha ơi, giờ con đã khỏe hơn nhiều rồi, không cần cha phải để ý nhiều đâu ạ.”

Cha Tôn nào có thể yên tâm như thế được: “Hân Hân, chân con mới gỡ thạch cao không được bao lâu, đi lên đi xuống cầu thang không ai đỡ thì làm sao được?”

Nhưng vợ ông vẫn nằm trong bệnh viện ở dưới quê, không thể không ai chăm sóc được.

Ông ấy cũng không còn cách nào nên mới đồng ý ngay khi em gái chủ động gọi điện nhắc tới chuyện sẽ lên đây chăm sóc Hân Hân.

Nhưng vừa mới gặp đã tính đánh con gái ông ấy, ông ấy thấy vô cùng lo lắng.

Có khi để em gái ông ở đây chăm sóc con gái mình không phải là cách hay.

Thế là cha Tôn quay qua hỏi cô Tôn.

“Hân Hân, không phải trước đó con đang ở chung với Lệ Nhã đó sao? Sao tự dưng lại dọn qua bên này thế hả?”

Nếu như Lệ Nhã mà ở cùng với con gái thì kiểu gì cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.

Bỗng nhiên tâm trạng của Tôn Quyên tốt hơn hẳn, vô cùng thân thiết mà kéo tay cô Tôn hỏi han: “Đúng thế, Hân Hân à, chẳng phải cháu thân với con bé Lệ Nhã kia lắm hay sao? Cháu đã thế này rồi mà sao không thấy con bé kia đâu?”

Tôn Hân Hân không muốn nhắc tới Lưu Lệ Nhã chút nào cả: “Cô ấy có người yêu rồi, ở cùng nhau không hay lắm ạ.”

Không chờ cha Tôn cùng với Tôn Quyên kịp nói thêm gì khác, cô Tôn ngay lập tức lảng sang chuyện khác.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free