Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1813:

Cái cảm giác này… tính ra cũng tốt.

Lục Trạch nhìn biểu cảm của bọn họ thì thấy vô cùng tò mò: “Tư Lâm, Tư Cẩn, hai người cười cái gì vậy? Sao lại cứ thần bí thế nào í?”

Hoắc Tư Lâm cười lắc đầu.

“Không có gì đâu, thấy Tể Tể cùng với Tiểu Tương đáng yêu thôi.”

Hoắc Tư Cẩn hỏi thẳng Tể Tể: “Em muốn ăn cái gì để anh đi lấy nào.”

Lúc này Tể Tể cũng không đói lắm.

Nếu muốn ăn thật thì mất thứ này vào bụng cô bé cũng không đủ lót đế nữa.

Cho nên cô bé ăn theo kiểu vô cùng khắc chế.

Quá nhiều người.

Ăn nhiều quá… dễ lộ lắm.

Tể Tể à uồm ăn hết miếng dưa hấu mà anh trai đưa, hàm hàm hồ hồ hừ hừ.

“Ừm… Thế này, đủ… ừm.”

Hoắc Tư Cẩn biết Tê Tể vẫn chưa thả sức ăn, xoa cái đầu nhỏ của cô bé, nhỏ giọng hỏi: “Tể Tể có muốn sang phòng bên cạnh ăn không nè? Anh cả đã bảo người ta mang rất nhiều đồ ăn.”

Tể Tể chớp đôi mắt to đùng: “Rất to luôn ạ?”

Hoắc Tư Cẩn cười dịu dàng: “Tất nhiên là như thế rồi.”

Tể Tể nhìn Tương Tư Hoành, Tương Tư Hoành ngay lập tức tỏ thái độ: “Tể Tể đi đâu thì em đi tới đó ạ.”

Hoắc Tư Cẩn gật đầu: “Ùm, vậy chúng ta sang phòng bên cạnh chơi đi.”

Lục Trạch thấy cậu ấy đứng dậy đi về bên phải, có chút ngạc nhiên: “Sao thế?”

Hoắc Tư Cẩn cười giải thích: “Dẫn hai đứa bé qua phòng bên cạnh chơi, bằng không thì mọi người cứ phải để tâm tới bọn họ, chơi không tận hứng được.”

Lục Trạch đang tính nói gì đó, Hoắc Tư Cẩn đã bế một đứa, ôm một đứa đứng dậy đi rồi.

Hoắc Tư Lâm quay lại nhìn với ánh nhìn dò hỏi, Hoắc Tư Cẩn nghiêng đầu với cậu, Hoắc Tư Lâm hiểu ý, gật đầu.

Chờ tới khi Hoắc Tư Cẩn dẫn hai bé con đi thì Đậu Văn mới thò qua.

“Tư Lâm, hai anh em cậu ra dấu gì đó?”

Lục Trạch cười giải thích: “Tư Cẩn sợ mọi người chơi không được tận hứng nên dẫn Tể Tể cùng với Tiểu Hoành đi sang phòng bên cạnh.”

Đậu Văn muốn nói cái gì đó thì Hoắc Tư Lâm cười vỗ vai cậu: “Như vậy cũng tốt. Tớ thấy Tể Tể cùng Tiểu Tương cũng muốn chơi, cho tụi nhỏ qua phòng mới để tự do phát huy cũng được.”

Đậu Văn: “Thế Tư Cẩn cũng qua luôn sao?”

Hoắc Tư Lâm nghĩ tới Tể Tể cùng với Tiểu Hoành thì cười thành tiếng: “Để Tể Tể cùng với Tiểu Hoành chơi với nhau, Tư Cẩn chắc sẽ quay lại thôi.”

Đoạn Vũ Tình nói: “Thế Tể Tể cùng với Tiểu Hoành làm sao bây giờ? Nếu không thì để tớ qua chơi với hai đứa cũng được.”

Có cô gái cũng đi tới nói: “Tụi mình đi cùng.”

Hoắc Tư Lâm uyển chuyển từ chối.

“Không cần đâu. Tể Tể cùng với Tiểu Hoành vô cùng ngoan ngoãn, hai đứa có thể tự chơi với nhau được.

Các cậu qua đó thì đoán chắc người không được chơi tận hứng chính là bọn họ.”

Mọi người: “...”

Quả nhiên, chẳng mấy chốc mà Hoắc Tư Cẩn đã quay lại.

Mấy cô gái ban nãy còn bảo muốn đi qua trông Tương Tư Hoành cùng với Tể Tể sáng hết cả mắt.

Trong số đó có một cô gái tên là Toa Toa vội cất lời: “Tư Cẩn, bên này có chỗ này, ngồi đây này.”

Sắc mặt Hoắc Tư Cẩn lạnh hạt, không để tâm tới Toa Toa lắm mà ngay lập tức đi tới bên cạnh Hoắc Tư Lâm, tiếp tục nói chuyện với Lục Trạch.

Chẳng mấy chốc mà Đoạn Vũ Tình cùng với một cô gái khác tên là Lữ Lâm Hi đi qua nói chuyện với Lục Trạch, thuận thế mà ngồi lên ghế cao trước mặt Lục Trạch.

Trong phòng này tính cả Đoạn Vũ Tình thì có tổng cộng bốn cô gái, trong đó có một cô gái tên là Trương Hoan Hoan.

Trương Hoan Hoan lấy cớ đi vệ sinh mà đi ra ngoài.

Chẳng mấy mà ngoài hành lang vang lên tiếng hét chói tai của Trương Hoan Hoan: “A a a ! Quỷ kìa!”

****

Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn đồng thời đứng dậy, nhanh chóng chạy ra ngoài.

Lục Trạch và Đậu Văn theo sát phía sau, những người khác cũng chạy về phía cửa, muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Bây giờ còn là ban ngày mà quỷ ở đâu ra?

Nếu thật sự có quỷ, không phải nên vào ban đêm sao?

Trong phòng bao riêng bên cạnh, Tể Tể và Tương Tư Hoành nghe thấy tiếng thét chói tai “Á á á” của chị gái ở ngoài cửa, hai đứa bé anh nhìn em, em nhìn anh.

Đang chần chừ lại nhìn thoáng qua đám người giấy nhỏ bị Tể Tể thổi phồng lên bằng kích thước của hai bé.

Tương Tư Hoành: “Tể Tể, nhiều người đến lắm.”

Tể Tể hiểu ngay.

Đôi tay mũm mĩm vừa giơ ra.

Trong phòng bao riêng, đám người giấy nhỏ có kích thước bằng với hai bé đang lắc mông, cầm micro khua tay hò hét lập tức co rúm lại như những quả bóng cao su bị xì hơi.

Không những vậy mà còn nhanh chóng trở lại kích thước nhỏ bằng lòng bàn tay.

Mười mấy người giấy nhỏ lơ lửng trong phòng bao riêng thoáng chốc rớt xuống khắp nơi trong phòng.

Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn nhanh chóng đẩy cửa bước vào.

“Tể Tể, Tiểu Tương, hai em có bị dọa sợ không?”

Tương Tư Hoành vội vàng lắc đầu.

Giọng của Tể Tể trong trẻo êm ái.

“Anh (anh Tư Lâm), anh Tư Cẩn (anh cả), hình như người bị dọa sợ... không phải là chúng em, mà là chị gái ở ngay cửa kia.”

Hai đứa bé không cố ý hù dọa người khác.

Hai đứa bé đã cách âm rồi.

Nhưng hai đứa bé không chú ý tới trên cửa phòng bao riêng KTV còn có một tấm kính trong suốt hình chữ nhật.

Lục Trạch và Đậu Văn từ phía sau đi tới đỡ lấy Trương Hoan Hoan đang bị dọa sợ đến mức ngã xuống đất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free