Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1807:
Tể Tể và Tương Tư Hoành lần lượt ngồi ở hai bên trái phải của cô ấy.
Tương Tư Hoành nhanh nhẹn bóc vỏ quả quýt rồi nhét vào tay cô Tôn.
“Cô Tôn, ăn quýt đi, ngọt lắm.”
Tể Tể bưng một ly chè mà cô giúp việc vừa đưa tới.
“Cô Tôn ăn xong quýt rồi uống một ngụm chè sẽ ngọt hơn nữa~”
Cô Tôn: “…”
Hôm nay cô ấy đến đây để nói lời cảm ơn.
Vừa hay giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh từ ngoài cửa truyền vào.
“Tể Tể, còn chè không, cha cũng muốn uống.”
[Thấy nhiều cục cưng nói cô Tôn là CP của giám đốc Hoắc, chuyện này… không phải nha, thật sự không phải.]
Tể Tể vội vàng chạy vào nhà bếp.
“Có có, cha chờ chút, Tể Tể sẽ mang ra cho cha ngay.”
Cô Tôn: “…”
****
Hoắc Trầm Lệnh hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy cô Tôn.
“Cô Tôn.”
Cô Tôn buộc phải đứng dậy.
Cô ấy nhanh chóng nhìn giám đốc Hoắc rồi cúi đầu xuống nhìn sàn gạch.
“Tổng giám đốc Hoắc.”
Giám đốc Hoắc lập tức nhớ đến chuyện cô Tôn ở bệnh viện nói anh còn đáng sợ hơn cả chủ nhiệm khoa, nhưng anh hoàn toàn không đồng ý với chuyện này.
Sau khi trầm ngâm một hồi thì anh nhàn nhạt nói.
“Cô Tôn, thật ra chủ nhiệm khoa cũng rất dịu dàng và dễ nói chuyện, chứ không hề đáng sợ.”
Cô Tôn: “…”
Do quá sốc nên cô Tôn cố gắng chống lại khí trường mạnh mẽ của giám đốc Hoắc, cô ấy ngẩng đầu lên nhìn anh.
Khi bắt gặp đôi mắt sâu thẳm đen láy của giám đốc Hoắc, khóe miệng của cô Tôn không kiểm soát được mà co giật.
“Tổng giám đốc Hoắc… có phải… anh chưa từng đi học không?”
Hai anh em Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn: “…”
Chao ôi!
Cô Tôn thật gan dạ!
Tương Uyên ở bên cạnh nhịn cười.
Kế Nguyên Tu lặng lẽ rót cho anh hai một ly nước nóng.
Giám đốc Hoắc mặt không cảm xúc.
“Cô Tôn nói vậy là có ý gì?”
Mặc dù cô Tôn sợ giám đốc Hoắc nhưng cô ấy thực sự có quyền lên tiếng về chuyện này.
“Tổng giám đốc Hoắc, hễ anh từng đi học thì anh sẽ không cảm thấy chủ nhiệm khoa là người dịu dàng dễ nói chuyện!”
Giám đốc Hoắc nhìn thấy đứa con trai cả của mình đang cố gắng nhịn cười qua khóe mắt.
“Tư Cẩn, con nói với cô Tôn xem cha của con có từng đi học không?”
Hoắc Tư Cẩn bị chỉ đích danh nên cậu ấy nhịn cười giải thích.
“Cô Tôn, cha của em có đi học, hơn nữa còn luôn nhảy lớp, cha có đủ các bằng tốt nghiệp của các trường nổi tiếng trong phòng sách tầng hai, nếu cô Tôn không tin thì cô có thể đến phòng sách tầng hai xem thử.”
Cô Tôn: “…”
Hoắc Tư Lâm cũng muốn cười, nhưng người ở trước mặt là chú hai luôn nghiêm túc nên anh ấy phải nhịn rất vất vả.
Tương Uyên đã sống hàng ngàn năm và có người gì mà anh ấy chưa gặp qua.
Với vấn đề mà giám đốc Hoắc và cô Tôn nhắc đến, anh ấy gần như ngay lập tức nhận ra được góc độ nhìn nhận vấn đề của họ là khác nhau.
Nhìn con mình, Tương Uyên hiếm có đứng ra cười híp mắt giải thích.
“Cô Tôn, đừng chấp nhặt với tổng giám đốc Hoắc, dù gì loại người được sinh ra ở tháp ngà như anh ấy, ngay cả khi đi học cũng sẽ có đãi ngộ khác nhau.”
Cô Tôn: “…”
Quá bất cẩn rồi!
Sao cô ấy lại quên đi chuyện này chứ!
Cô Tôn xấu hổ đến mức ước gì mình có thể tìm một cái lỗ để chui vào.
Nhưng giám đốc Hoắc thì không quan tâm đến những điều này.
Anh nhìn cô Tôn có gò má ửng đỏ mà sắc mặt vẫn không hề thay đổi.
“Cô Tôn, tôi chỉ muốn nói với cô rằng chủ nhiệm khoa không hề đáng sợ, cho nên, câu nói anh chồng còn đáng sợ hơn cả chủ nhiệm khoa cũng không thành lập.”
Cô Tôn: “…”
Giám đốc Hoắc nói tiếp.
“Cho nên nếu hai người có ý với nhau thì tôi cũng vui khi thấy điều này.”
Cô Tôn: “…”
Cái gì gọi là vui khi thấy điều này vậy!
Nhà họ Hoắc là thứ mà cô ấy có thể leo lên được sao?
Thức ăn trên kệ là thứ mà cô ấy có thể quen được sao?
Khi cô Tôn bị sốc đến trợn mắt há hốc mồm quên đi việc phản bác thì bà cụ Hoắc đến thăm bọn nhỏ tình cờ nghe thấy đứa con trai thứ có khuôn mặt lạnh băng nói ra tin sốc như vậy.
Bà cụ lập tức trở nên phấn khích.
“Ai ai ai? Trầm Vân thế mà lại giấu mẹ có người mình thích ư? Thằng nhóc thối không nói sớm, làm cho bà già này lớn tuổi như vậy rồi mà còn phải lo lắng chuyện hôn nhân của nó.”
Mọi người chưa kịp lên tiếng thì bà cụ Hoắc đã nhanh chóng chạy đến trước mặt cô Tôn.
“Ồ, đây là cô Tôn đúng không? Trông thật xinh đẹp mặn mà, rất xứng đôi với Trầm Vân nhà ta, Trầm Vân nhà ta lời to rồi!”
Cô Tôn xấu hổ đến đầu óc trống rỗng.
Hoắc Trầm Lệnh nhàn nhạt nói.
“Mẹ, mẹ làm cô Tôn sợ rồi.”
Bà cụ Hoắc: “…”
Bà cụ Hoắc vội vàng kéo cô Tôn ngồi xuống ghế sofa bên cạnh, cố gắng kìm bản thân lại để đừng cười tươi quá.
Chỉ là khóe miệng sắp chạm đến gốc tai rồi, cho dù kìm sao cũng không kìm lại được.
“Chào cô Tôn, bác là mẹ của đám Trầm Lệnh và Trầm Vân, có chuyện gì thì con cứ nói thẳng với bác.”
Cô Tôn cuối cùng cũng tìm lại được lý trí của mình.
“Bà cụ Hoắc à, con không có quan hệ gì với anh ba Hoắc cả, vừa nãy tổng giám đốc Hoắc… tổng giám đốc Hoắc nói đùa thôi. Hôm nay con đến đây là đặc biệt cảm ơn tổng giám đốc Hoắc, Tể Tể và Tiểu Tương lần trước đã giúp đỡ con.”
Bà cụ Hoắc chẳng thèm nhìn con trai mình, mà nắm lấy tay của cô Tôn và rất nhiệt tình nói chuyện với cô ấy.