Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1806:

Đầu bếp thứ bảy chỉ lo thái rau.

“Đúng, chúng ta làm tốt công việc của mình, những thứ còn lại… chúng ta không biết gì hết.”

Đầu bếp thứ nhất có lòng tò mò khá nặng.

“Tôi cũng chỉ nói ở đây thôi, yên tâm, sau khi ra khỏi cửa thì tôi luôn rất kín miệng.”

Mọi người đều biết điều này, chung quy vì điều đầu tiên trong hợp đồng làm việc ở nhà họ Hoắc là giữ bí mật, họ không được nói ra ngoài bất cứ chuyện gì của nhà họ Hoắc.

Đầu bếp bất cẩn nghĩ đến tiền thưởng gấp ba thì cười đến thấy răng không thấy mắt.

“Hơn nữa, cô Tể Tể và các cậu chủ đều có thú cưng, mặc dù những thú cưng đó con này nhỏ hơn con khác nhưng con này lại ăn nhiều hơn con khác, cho nên chúng ta đương nhiên phải nấu nhiều hơn trước rất nhiều.”

Sáu đầu bếp còn lại: “…”

Nói đến điều này thì sáu người họ lập tức ngậm miệng lại.

Bởi vì họ thật sự từng nhìn thấy sức ăn của thú cưng do các cô cậu chủ nuôi.

Giống như chú gà con nhỏ hơn nắm đấm của họ, cô Tể Tể gọi nó là gà trống nhỏ, nó có thể ăn hai thau gạo lớn trong một bữa ăn.

Rồi đến bé mèo không biết thuộc giống gì, có thể ăn ba nồi thịt hầm lớn trong một bữa, đôi khi còn không đủ.

Và cả con thỏ đen tên Thỏ Đen kia.

Ăn càng nhiều hơn.

Tất nhiên, đứa ăn nhiều nhất là con heo đen có cái bụng bự đến gần như sắp chạm đất.

Thật sự sắp giống quả bóng lắm rồi, nhưng khi ăn chóp chép thì… ít nhất ba thau…

Thấy mọi người đều im lặng, đầu bếp bất cẩm đang phết nước sốt lên đùi cừu thì cười khúc khích nói.

“Được rồi được rồi! Đừng nghĩ nữa! Mau làm việc đi, có rất nhiều nguyên liệu nấu ăn, mặc dù bây giờ chỉ mới tám giờ rưỡi, nhưng chúng ta phải làm rất nhiều đấy, làm việc đi, làm việc đi, nếu không thì thật xấu hổ khi lấy mức lương cao như vậy nhỉ?”

Sáu đầu bếp còn lại nhanh chóng làm việc.

Họ ăn nhiều…

Sáu người chợt ý tưởng lớn gặp nhau.

Cũng đâu có ăn mất cơm nhà họ!

Quan tâm vớ vẩn làm gì?

Cho dù thực sự có điều kỳ lạ gì thì cũng chỉ để trong lòng thôi.

Làm việc làm việc!

Kiếm tiền khiến con người vui vẻ!

Chẳng mấy chốc, trong nhà bếp vang lên tiếng xào, tiếng thái rau và tiếng nói chuyện, vừa sôi nổi lại ấm áp.

Trong phòng khách nhỏ ở tầng một tòa biệt thự chính ở trang viên, Tể Tể đang nép mình trong vòng tay của Hoắc Tư Cẩn và cùng cậu ấy đọc sách.

Cô bé đọc đến vô cùng khó khăn do không biết hầu hết chữ.

Hoắc Tư Cẩn mỉm cười đọc lên, Tể Tể nghiêng đầu chăm chú lắng nghe.

Tương Tư Hoành bị cha ruột Tương Uyên kéo vào một góc, hai cha con đang chơi cờ.

Kể từ cuộc trò chuyện lần trước, mặc dù Tương Tư Hoành không vui khi cha đã quên mất mẹ của mình, nhưng cậu ấy cũng biết những gì mà cậu ấy và mẹ gặp phải, cha hoàn toàn không biết, thế là nỗi oán hận của cậu ấy dành cho Tương Uyên đã tiêu tan đi rất nhiều.

Nhưng hai cha con cũng chỉ gặp nhau trong vài tháng nay, họ vẫn chưa ấm áp thân thiết như khi hai cha con Tể Tể và Minh Vương gặp nhau.

Hoắc Tư Tước, Bách Minh Tư, Lục Hoài và Hoắc Tư Thần đang chơi game ở phòng esport bên cạnh.

Bốn người họ đang chiến đấu rất quyết liệt.

Hoắc Tư Lâm đang đứng nghe điện thoại ở trước cửa phòng khách nhỏ.

Kế Nguyên Tu đang ngồi trên tấm thảm ở tận cùng phòng khách nhỏ, cậu bé đang xem cuốn kinh Phật.

Không bao lâu sau, quản gia La cười híp mắt đi tới, thấy Hoắc Tư Lâm đang nghe điện thoại thì ông ấy định đi tìm Hoắc Tư Cẩn, Kế Nguyên Tu đang đọc kinh Phật chợt đặt cuốn kinh Phật xuống, ngẩng đầu lên hỏi ông ấy.

“Chú La, có chuyện gì không?”

Quản gia La cố gắng kìm lại để khóe miệng của mình không co giật.

Cậu chủ nhỏ Nguyên Tu nhà họ có dáng vẻ già dặn, thật khiến ông ấy khâm phục.

“Cậu chủ nhỏ, cô Tôn đã đến rồi, xe đang ở trước cổng trang viên.”

Tể Tể đang nép mình trong vòng tay anh cả không thể ngồi yên được nữa, cô bé nhanh nhẹn trượt khỏi vòng tay của Hoắc Tư Cẩn.

“Bác La, Tể Tể đi đón cô Tôn.”

Tương Tư Hoành vốn đang tập trung chơi cờ với Tương Uyên cũng đứng dậy khỏi mặt đất.

“Tể Tể đợi anh ấy, anh đi cùng em.”

Tương Uyên nóng nảy.

“Tư Hoành ơi, ván cờ này vẫn chưa xong mà.”

Tương Tư Hoành: “Cha ơi, cô Tôn là khách, cha phải cùng nhau đi đón khách.”

Dứt lời, Tương Tư Hoành đã theo Tể Tể chạy ra khỏi phòng khách nhỏ.

Tương Uyên: “…”

Tương Uyên nắm chặt tay lại, đứng dậy đi ra ngoài.

Hoắc Tư Cẩn nhịn cười và cùng Kế Nguyên Tu đi ra ngoài.

Hoắc Tư Lâm đã nghe xong điện thoại vừa hay đuổi theo.

Cô giúp việc nhanh chóng dẫn cô Tôn đến phòng khách lớn của tòa biệt thự chính, giúp cô ấy đặt quà cảm ơn ở bên cạnh rồi chuẩn bị sẵn nước trà trái cây.

Tể Tể và Tương Tư Hoành chạy ở phía trước, theo sau là Tương Uyên và Kế Nguyên Tu, Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn ở phía sau vài bước.

Tể Tể ôm lấy chân của cô Tôn, ngây ngô hỏi cô ấy.

“Cô Tôn ơi, chân của cô đã ổn chưa?”

Tương Tư Hoành: “Cô Tôn, cô có cần gậy chống không?”

Cô Tôn cười híp mắt và vội vàng lắc đầu.

“Không cần không cần, cảm ơn Tể Tể và Tiểu Tương đã quan tâm cô nhưng cô đã khỏe hơn rất nhiều rồi, không cần gậy chống đâu.”

Dứt lời, cô Tôn vội vàng mỉm cười chào hỏi với đám người Tương Uyên, sau đó mới ngồi xuống.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free