Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1808:
“Thằng nhóc Trầm Lệnh sao mà biết nói đùa chứ? Kể từ lúc nó ra đời đến trước hai tuổi, nó còn biết cười khờ khạo nhưng sau khi hiểu chuyện thì mặt nó lạnh như cục đá vậy.”
Ý vậy là bà ấy nhận định rằng cô Tôn và em ba là có chút gì đó.
Cô Tôn suýt bật cười trước lời nói của bà cụ Hoắc.
Suy cho cùng vì cô ấy thực sự không thể nào tưởng tượng được cậu bé tổng giám đốc Hoắc ba tuổi rưỡi có khuôn mặt lạnh băng trông như thế nào.
Mỗi thành viên trong nhà họ Hoắc đều người này đẹp hơn người kia, kéo bừa một ai ra cũng có thể được debut ngay.
Tổng giám đốc Hoắc khi còn bé chắc chắn cũng rất dễ thương.
Cô Tôn âm thầm hối hận mình không ra đời sớm hơn bốn mươi năm.
Bà cụ Hoắc thấy cô Tôn mất tập trung thì bà ấy vội vàng mỉm cười hỏi cô ấy.
“Cô Tôn đang nghĩ gì vậy?”
Cô Tôn một phút bất cẩn nói ra những suy nghĩ trong lòng mình.
“Nghĩ rằng nếu mình ra đời sớm hơn bốn mươi năm thì chắc hẳn có thể nhéo được khuôn mặt lạnh lùng của tổng giám đốc Hoắc ba tuổi rưỡi lúc mẫu giáo.”
Bà cụ Hoắc: “…”
Giám đốc Hoắc: “…”
Tương Uyên: “…”
Kế Nguyên Tu, Hoắc Tư Lâm, Hoắc Tư Cẩn và Tương Tư Hoành: “…”
Cô Tôn: “…”
Cô Tôn im lặng cúi đầu xuống và từ từ che mặt lại.
Tể Tể vào nhà bếp lấy chè lon ton chạy tới.
“Cha ơi, chè đây~”
Khi nhìn thấy bà cụ Hoắc ở đây thì Tể Tể vội vàng bò vào vòng tay của bà cụ Hoắc.
“Bà nội ơi, Tể Tể nhớ bà lắm~”
Bà cụ Hoắc vui vẻ đến thấy răng không thấy mắt.
Hai bà cháu rất tình cảm, thế là cô Tôn chuẩn bị nhân cơ hội xin về.
Tể Tể bỗng nhiên quay lại hỏi cô Tôn.
“Cô Tôn, tại sao cô muốn nhéo khuôn mặt lạnh lùng của cha?”
Cô Tôn xấu hổ đến mức sắp lôi ra một trang viên nhà họ Hoắc khác lại nở ra một nụ cười lễ phép… và sắp không kìm được.
“Tể Tể, cô…”
Bà cụ Hoắc cười híp mắt giải vây cho cô Tôn.
“Bởi vì cha của con tuy đã có tuổi rồi nhưng khi ba tuổi rưỡi, cha của con rất là đẹp trai, dễ thương và được nhiều người thích.”
Tể Tể vội quay lại nhìn cha nuôi.
Cô bé cố gắng suy nghĩ dáng vẻ của cha nuôi lúc ba tuổi rưỡi.
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Trên trán của Hoắc Trầm Lệnh sắp lộ ra những đường đen bất lực rồi.
“Mẹ, mọi người nói chuyện với nhau đi, con lấy hồ sơ rồi trở về công ty.”
Giám đốc Hoắc gật đầu với cô Tôn rồi mặt không cảm xúc sải bước đi vào trong.
Tể Tể hét lớn.
“Cha ơi, cha vẫn chưa uống chè.”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Hoắc Trầm Lệnh không muốn phụ lòng tốt của con gái cưng nên anh cầm chén lên và nhanh chóng uống lấy.
Sau khi uống xong, anh sờ vào đầu Tể Tể rồi quay người đi lên lầu.
Cô Tôn thở phào nhẹ nhõm.
Bà cụ Hoắc thấy vậy thì cười càng hiền hậu hơn.
“Cô Tôn sợ thằng nhóc đó à?”
Cô Tôn đâu nào dám nói?
Cô ấy chỉ có thể giữ nụ cười lễ phép, mới mở miệng chưa kịp nói gì thì Tể Tể đang nép mình trong vòng tay của bà cụ Hoắc đã ngây ngô nói.
“Cô Tôn ơi, cha rất tốt và rất dịu dàng đấy.”
Cô Tôn: “…”
Cô ấy hiểu!
Sự dịu dàng của tổng giám đốc Hoắc là tùy người!
Cô Tôn mở miệng nhưng bà cụ Hoắc đã cười híp mắt nói.
“Không sao đâu! Tuy thằng nhóc kia lúc nào cũng mặt lạnh như băng nhưng cô Tôn à, thằng nhóc Trầm Vân nhà chúng ta thì ngày nào cũng cười vui vẻ. Sau này người kết hôn là hai đứa, không liên quan đến cha của Tể Tể, nó chỉ việc tặng những món quà lớn như xe hơi, nhà lầu và thẻ đen là được!”
Cô Tôn: “…”
Càng nói càng quá đáng!
Bà cụ dám nói.
Nhưng cô ấy cũng không dám nghĩ.
Cô Tôn mặc kệ việc thất lễ, lập tức đứng dậy lấy cớ nhà có việc nên phải vội vã rời đi.
Bà cụ Hoắc hét lớn với Hoắc Trầm Lệnh vừa xuống lầu sau khi đi lên lấy hồ sơ.
“Trầm Lệnh, mau mau mau! Lái xe đưa em dâu tương lai của con về đi!”
Giám đốc Hoắc: “…”
Cô Tôn mới đi ra sân ngoài lập tức loạng choạng, trẹo chân rồi.
Cô Tôn vừa quay đầu lại thì tình cờ nhìn thấy giám đốc Hoắc mặt không cảm xúc vừa hay ra khỏi phòng khách.
Còn đằng sau cửa sổ sát sàn ở bên cạnh, bà cụ Hoắc, Tương Uyên, Hoắc Tư Lâm và những người khác đều đang chăm chú nhìn họ.
Cô Tôn: “…”
****
Sức tấn công quá lớn.
Cô Tôn bị tăng huyết áp, hai mắt tối sầm, sau đó thì chẳng biết cái gì nữa.
Hoắc Trầm Lệnh: “...”
Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành cũng sốt ruột kêu lên: “Cha ơi (Chú hai), mau đỡ lấy cô Tôn, cô Tôn sắp ngã lăn ra đất rồi kia kìa.”
Hoắc Trầm Lệnh: “...”
Hoắc Trầm Lệnh không thể không vội tiến tới vài bước, đỡ lấy cô Tôn đang ngất xỉu.
Tê Tể cùng với Tương Tư Hoành cũng chạy hự hừ từ đại sảnh lao ra.
Tể Tể vô cùng sốt ruột.
“Cha ơi, cha mau đưa cô Tôn đi bệnh viện đi ạ.”
Tương Tư Hoành: “Anh ơi, anh lái xe được không?”
Hoắc Tư Lâm vội vã đi tới gara lấy xe.
Bà cụ Hoắc đen hết cả mặt, căm tức nhìn con thứ nhà mình: “Mày xem cái mặt lạnh tanh của mày đấy. Đây là em dâu tương lai của mày mà mày không cười được miếng à? Dọa người ta hôn mê rồi kia kìa!”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Khóe miệng Hoắc Trầm Lệnh giật giật, lười không muốn để ý tới mẹ mình đang nói hươu nói vượn.
Chờ Hoắc Tư Lâm lái xe tới nơi, Hoắc Trầm Lệnh bế cô Tôn nằm xuống ghế sau xe, chẳng chờ Tương Tư Hoành cùng với Tể Tể kịp phản ứng lại thì đã ba bước rút gọn làm hai bước lên xe mình mà đi thẳng luôn.