Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1803:

Về những gì cha Minh Vương đã nói.

Không nghe thấy!

Về việc các người anh nhìn thấy liệu có bị dọa sợ không.

Không lo tới!

Ai có thể hiểu được một người sành ăn không thể ăn được gì trong thời gian dài, bỗng nhiên có thể ăn lại được, thế là lập tức vào trạng thái có thể một hơi nuốt hết mọi thứ khi trước mặt bày ra một bữa ăn thịnh soạn thơm phưng phức không?

Hơn nữa, thỉnh thoảng còn có thức ăn chủ động chui vào miệng cô bé!

Ăn ăn ăn!

Ăn ăn ăn!

Phải bồi bổ lại cho những gì mà trước đây không ăn được!

Đến khi Tể Tể ăn đến cái bụng nhỏ căng phồng thì đã là chuyện của một tiếng sau.

Minh Vương nhìn con gái cưng ăn gần xong rồi, lại nhìn đám quỷ bám sát vào khe hở, cố gắng kéo người mình về, anh ấy mỉm cười.

Anh ấy vung tay và khe hở lập tức đóng lại rồi biến mất.

Tể Tể ợ hơi.

“Ợ!”

Minh Vương hôn vào khuôn mặt nhỏ nhắn gầy đi rất nhiều của con gái cưng.

“Tể Tể, để dành lần sau ăn nữa, chúng ta không thể ăn uống thả phanh được.”

Các anh em nhà họ Hoắc: “…”

Với cách ăn một hơi nuốt chửng mọi thứ của Tể Tể vừa nãy mà còn không phải gọi là ăn uống thả phanh sao?

Tể Tể ngây thơ hỏi Minh Vương.

“Cha ơi, cái gì gọi là ăn uống thả phanh?”

Minh Vương: “Chính là… ăn rất nhiều trong một lần.”

Tể Tể: “…”

Hiểu rồi!

Vừa nãy cô bé chính là ăn thả phanh.

Cô bé hơi lúng túng xoa tay.

“Cha ơi, Tể Tể nhớ rồi, lần sau Tể Tể sẽ ăn chậm và ăn ít lại chút.”

Minh Vương vội nói.

“Không cần, Tể Tể muốn ăn bao nhiêu thì ăn, muốn ăn nhanh cỡ nào cũng được, tuyệt đối không được bỏ đói Tể Tể.”

Tể Tể: “…”

Không phải cha Minh Vương bảo không được ăn uống thả phanh sao?

Minh Vương hoàn toàn không cảm thấy mình mâu thuẫn chút nào.

“Tể Tể, con gầy đi rất nhiều nên gần đây phải bồi bổ nhiều hơn. Yên tâm đi, cha đã chuẩn bị sẵn vô số ác hồn rồi, đảm bảo lần nào Tể Tể cũng được ăn no.”

Kế Nguyên Tu không thể nghe nổi nữa.

Cậu bé là một bé rồng ngay thẳng, Tổ Linh của Huyền Môn.

“Minh… chú ơi, chú lạm dụng… dùng việc công vào lợi ích cá nhân để cho Tể Tể ăn như vậy, liệu có tổn hại đến âm đức của Tể Tể không?”

Minh Vương cau mày, bất mãn nhìn Kế Nguyên Tu.

“Cái gì gọi là dùng việc công vào lợi ích cá nhân?”

“Tể Tể là trữ quân Địa phủ! Là tương lai của địa phủ!”

“Trữ quân đã đói đến ra nông nỗi này rồi, chúng cống hiến cho trữ quân Địa phủ chút sức mạnh này thì làm sao sẽ tổn hại đến âm đức của Tể Tể?”

“Đó là đám ác quỷ kia đang tích đức!”

Khóe miệng của Kế Nguyên Tu co giật.

“Chúng cũng… có kiếp sau đâu mà còn ở đây tích đức?”

Tể Tể biết điều này.

Tể Tể lập tức giải thích.

“Chú nhỏ, mặc dù chúng không có kiếp sau nhưng chúng có con cháu đời sau mà!”

Minh Vương cười.

“Con gái của bổn tọa đúng là thông minh!”

Tể Tể lập tức khen Minh Vương.

“Do cha đã dạy tốt!”

Minh Vương vui vẻ bật cười.

Kế Nguyên Tu: “…”

Có lẽ do đám ác quỷ trong nhà tù một phát biến mất quá nhiều nên các nhân viên công tác địa ít nhiều cũng có chút hoảng loạn nên nườm nượp báo cáo lên.

Khi điều tra được chuyện này có liên quan đến sếp của mình, do Tống Đế Vương, Thái Sơn Vương và Chuyển Luân Vương ra ngoài làm việc vẫn chưa trở về địa phủ, thế là nhân viên canh gác nhà tù lập tức liên lạc với ba người.

“Diêm Quân Tam Điện, Diêm Quân Thất Điện, Diêm Quân Thập Điện, có hàng vạn ác quỷ trong nhà tù đã biến mất, nghi ngờ có liên quan đến sếp, làm phiền Diêm Quân hỏi sếp giúp chuyện gì đã xảy ra vậy.”

Thái Sơn Vương là người bày tỏ thái độ trước.

“Tôi bị thương phải về nghỉ ngơi, người anh em Tống, ông và người anh em Chuyển Luân Vương đi đi.”

Tống Đế Vương và Chuyển Luân Vương chưa kịp lên tiếng thì Thái Sơn Vương đã chuồn mất.

Chuyển Luân Vương thắc mắc.

“Đám quỷ được giam giữ ở nhà tù đều đang xếp hàng chờ trừ khử, biến mất rồi thì thôi, có gì mà phải báo cáo?”

Tống Đế Vương gần như lập tức nghĩ đến sự mất tích của đám quỷ này có liên quan đến Minh Tể Tể.

Nếu để mặc Phong Đô cho Minh Tể Tể ăn đám quỷ kia, đến khi Minh Tể Tể hồi phục thì họ thực sự không còn hy vọng nào nữa.

Chống ngoại xâm và bình định nội địa!

Bây giờ tổ chức công pháp dị nhân quốc tế đã xử lý xong rồi và đã đến lúc phải bình định nội địa!

Nhưng ông ta không thể ra mặt được.

Thế là Tống Đế Vương ho khan vài tiếng rồi mới chậm rãi nói.

“Ông nói rất đúng, nhưng dù sao chúng ta cũng phải biết lý do chúng biến mất chứ đúng không?”

Chuyển Luân Vương cảm thấy Tống Đế Vương nói có lý.

Ông ta còn chưa kịp lên tiếng thì Tống Đế Vương chợt phun ra một ngụm máu.

Chuyển Luân Vương thấy vậy thì hả hê cười.

“Được rồi được rồi, ông cũng về nghỉ ngơi đi, ông bị thương như vậy, nếu để ông chạy đi làm việc này thì cũng không thích hợp, ta sẽ đi tìm sếp hỏi xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.”

Thấy Chuyển Luân Vương đã dính bẫy, Tống Đế Vương tao nhã dùng khăn tay lau khóe miệng rồi trở về địa phủ.

Chuyển Luân Vương biết sếp đang ở đâu nên chạy thẳng đến trang viên nhà họ Hoắc.

****

Trong trang viên nhà họ Hoắc, Minh Vương chơi với con gái cưng một hồi rồi dặn dò cô bé sau tết đi học lại phải hãy học tập chăm chỉ và chuẩn bị trở về địa phủ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free