Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1802:
“Cha ơi ~ Phản phệ của Tể Tể đã hết rồi! Tể Tể đã hồi phục rồi! Cha mau nhìn mặt của Tể Tể đi, cha mau nhìn đi!”
Cô bé ôm lấy cổ của Minh Vương, đưa cái đầu nhỏ đến trước mặt Minh Vương, chớp đôi mắt to long lanh và đầy trông đợi nhìn anh ấy.
Minh Vương nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mịn của cô bé, anh ấy lộ vẻ lo lắng.
Anh ấy không thèm lên tiếng.
Lập tức dùng một tay ôm lấy con gái cưng, tay còn lại thì dùng ngón tay thon dài nhẹ nhàng chỉ vào không trung, thế là không trung rách ra một vết nhỏ, có vô số âm hồn có sát khí cực nặng lao qua khe hở.
Khí lạnh đến thấu xương phả vào mặt, đám người Hoắc Tư Lâm sắp bị thổi bay.
Kế Nguyên Tu và Tương Tư Hoành vội vàng ra tay ổn định lại họ và nhanh chóng nhìn Minh Vương.
Tương Tư Hoành có chút lo lắng.
“Chú Minh ơi, chú đang làm gì vậy?”
****
Không cần Minh Vương giải thích, hành động của Tể Tể đã nói rõ mọi thứ.
Cô bé vội vàng há miệng ra.
Ăn một cách ăn tươi nuốt sống.
“Ngoàm ngoàm…”
Tương Tư Hoành: “…”
Kế Nguyên Tu và những đứa cháu còn lại: “…”
Âm hồn vẫn đang ào ạt lao ra ngoài từ khe hở, cái nào cái nấy đều mặt mũi hung dữ, ánh mắt khát máu kinh khủng.
Chúng vốn chỉ lao về phía Minh Tể Tể, sau đó dường như có âm hồn phát hiện ra đám người Hoắc Tư Lâm là người bình thường nên có nhiều âm hồn tấn công đám người Hoắc Tư Lâm.
Kế Nguyên Tu và Tương Tư Hoành còn chưa kịp ra tay thì Tể Tể đang ăn điên cuồng lập tức giơ bàn tay nhỏ lên.
Một bức tường vô hình đã chặn đi đường đi của đám âm hồn kia.
Đám âm hồn bị giam giữ suốt mấy năm liền: “…”
“Gào!”
Chúng đồng loạt gầm thét rồi lại chen chúc lao về phía Minh Tể Tể.
Tể Tể vô cùng sẵn lòng.
Âm hồn ở phía trước đã nhận ra có gì đó không đúng nên vội vàng quay đi lui về sau.
Ở phía sau có quá nhiều âm hồn, khiến cho âm hồn ở phía trước không những không thể lui được.
Mà còn bị đám âm hồn hung hăng nhào tới ở phía sau mang theo lao vào trong miệng của Tể Tể.
Cho đến khi đám âm hồn muốn bỏ chạy ở phía trước càng lúc càng nhiều, càng lúc càng xôn xao thì đám âm hồn ở phía sau mới phát hiện được tình hình bất ổn.
Chúng nói chuyện với nhau cũng đầy hung hăng tà ác.
“Xông lên!”
“Xông cái gì mà xông, đi chịu chết sao?”
“Nhà tù xuất hiện kẽ hở, lúc này không chạy thì đợi đến lúc nào? Đợi đến khi bị Cửu U Minh Hỏa đốt thành tro bụi à… Á, chạy mau!”
…
Làm gì mà chạy được?
Tể Tể thậm chí không nhớ mình đã bao lâu chưa ăn đồ rồi.
Để tất cả mọi người được thấy cái gì gọi là quỷ chết đói.
Đó đúng là…
Các anh em nhà họ Hoắc gần như không thấy cô bé nuốt.
Nhưng âm hồn liên tục không ngừng lần lượt hóa thành một làn sương mù dày đặc và cùng lúc biến mất trong cái miệng nhỏ của cô bé.
Vô số con quỷ ở đằng sau bắt đầu la hét ầm ĩ.
“Phong Đô, cho dù ngài là chúa tể địa phủ thì ngài cũng không thể tùy tiện coi bọn tôi là thức ăn để dẫn hồn khác ăn mất!”
Minh Vương mặt mũi tối sầm và hừ một tiếng khi thấy con gái cưng gầy đi rất nhiều.
“Có thể trở thành thức ăn của trữ quân Địa phủ là niềm vinh hạnh của các người!”
Vô số con quỷ: “…”
“Cho dù là trữ quân Địa phủ thì điều này cũng đã trái với chế độ quy định của địa phủ! Bọn tôi đúng là đã phạm phải sai lầm lớn và suốt đời suốt kiếp không được đầu thai, nhưng ở trong nhà tù thì bọn tôi vẫn có thể sống!”
Ánh mắt của Minh Vương u tối mờ mịt như hố đen.
“Bây giờ các người hẳn đã biết được tại sao các người tội ác tày trời mà tầng thứ mười tám của địa ngục cũng không giam cầm các người rồi chứ?”
Vô số con quỷ: “…”
Lúc đầu mọi người đều không hiểu.
Đợi đến khi vô số người bạn của mình trở thành thức ăn bị trữ quân Địa phủ ăn mất thì chúng mới phản ứng lại.
Đám quỷ vô cùng căm phẫn và hoảng loạn.
“Không! Phong Đô, ngài đang dùng việc công cho lợi ích cá nhân!”
Minh Vương thậm chí không hề nhướng mày dù chỉ một cái.
Thấy con gái cưng ăn một cách ngon lành nên khuôn mặt tối sầm của anh ấy dần dịu lại.
Giọng nói lạnh băng cũng trở nên lười biếng.
“Bổn tọa chính là dùng việc công cho lợi ích cá nhân, các người có thể làm gì được tôi?”
Vô số con quỷ: “…”
Minh Vương bật cười khi nhìn vẻ mặt vừa hoảng loạn lại căm phẫn của chúng.
“Bên dưới nhà tù có Cửu U Minh Hỏa không ngừng bùng cháy, các người nghĩ rằng mình còn có thể chịu đựng được bao nhiêu năm? Sớm muộn gì cũng tan thành mây khói, chi bằng làm thức ăn cho trữ quân Địa phủ, chết sớm thì an nhàn sớm!”
Đám quỷ: “…”
Nghe xem đây có phải là lời của con người nói không?
Á!
Có quỷ giận dữ gào thét.
“Phong Đô, những gì ngài nói còn là lời của con người sao?”
Minh Vương thờ ơ nói.
“Bổn tọa không được xem là con người nên đương nhiên không thể nói ra lời của con người!”
Con quỷ gầm thét tức đến thốt ra một câu mắng đầy tinh túy đất nước!
“Đệt!”
Minh Vương vung tay, thế là con quỷ gầm thét bay từ phía sau vào thẳng miệng của Tể Tể.
Tể Tể ăn vô cùng thích thú.
Và cũng ăn rất tập trung.
Chỉ cần không phải thức ăn bỏ chạy thì trong mắt, tim và miệng của cô bé cũng chỉ có ăn mà thôi.