Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1801:

Bà cụ Hoắc trừng mắt nhìn anh ấy.

“Sao bà có thể không lo chứ? Tể Tể có thân phận dữ dội biết bao, nhưng kết quả như nào, xem lại hiện giờ…”

Khi nói đến Tể Tể thì bà cụ Hoắc lập tức nổi giận.

Hoắc Tư Lâm cũng tức, nhưng họ thực sự không thể giúp được gì với trường hợp của Tể Tể.

Họ chỉ có thể đi theo quan sát và chăm sóc, cùng cô bé chơi đủ trò khác nhau mỗi ngày thì họ mới thấy thoải mái hơn.

“Bà ơi, chẳng phải Tể Tể đã nói Diêm Quân Tam Điện đã đến trụ sở của công pháp dị nhân quốc tế gì đó rồi sao? Cháu tin rằng chuyện này có thể được giải quyết trước năm mới.”

Bà cụ Hoắc vẫn cau chặt mày lại.

“Cách làm việc của Diêm Quân Tam Điện…”

Hoắc Tư Lâm vội vàng ngắt lời của bà cụ.

“Bà ơi, chắc chắn cha ruột của Tể Tể càng nôn nóng hơn, bà yên tâm đi, đừng lo.”

Bà cụ Hoắc biết cháu cả có ý tốt, không muốn bà ấy nói lời xúc phạm đến Diêm Quân Tam Điện.

Nhưng bà cụ cảm thấy tốc độ làm việc của Diêm Quân Tam Điện thực sự không được!

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của cháu gái cưng…

Cháu nhà mình thì nhà mình xót!

Một lúc sau, Hoắc Tư Cẩn đi tới.

Cậu ấy cũng an ủi.

Chung quy vì giờ là cuối năm, bên phía nhà cũ có rất nhiều người ra vào.

Tình trạng sức khỏe hiện giờ của Tể Tể quả thật không tiện xuất hiện trước mặt người khác, đoán chắc rằng cô bé cũng chơi không được hả hê sau khi đến nhà cũ.

Bà cụ Hoắc chỉ đành bỏ cuộc.

Sau khi ăn trưa cùng đám nhỏ thì đám nhỏ tự mình tiễn bà cụ lên xe về nhà cũ.

Thấy chiếc xe đã đi xa, Tể Tể xoa khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch của mình.

Đôi mắt to long lanh lập tức sáng lên.

“Xong rồi!”

Đám người Kế Nguyên Tu và Hoắc Tư Lâm đồng loạt nhìn cô bé.

“Tể Tể, cái gì xong rồi?”

Tể Tể cười khúc khích.

“Phản phệ đã xong rồi!”

Hoắc Tư Thần vội vàng ôm lấy cô bé.

“Tể Tể, mau để anh ba nhìn em nào!”

Vừa nhìn thì Hoắc Tư Thần thấy vô cùng thất vọng.

“Tể Tể, xong ở đâu chứ? Em nhìn khuôn mặt nhỏ của em này, vẫn trắng như tuyết dưới đất!”

Tể Tể xoa mạnh khuôn mặt nhỏ với sức lực rất lớn.

Do trong khoảng thời gian này cô bé không thể ăn được gì cả nên cô bé gầy đi rất nhiều.

Hoắc Tư Tước thấy vậy thì vội vàng nắm lấy bàn tay nhỏ của Tể Tể.

“Tể Tể, em…”

Khi nhìn thấy Tể Tể một bên mặt trắng bệch, một bên mặt hồng hào thì cậu ấy nhất thời không nói nên lời.

Lục Hoài lại gần nhìn rồi theo bản năng giơ tay lên nhẹ nhàng xoa vào khuôn mặt trắng bệch của Tể Tể.

Tể Tể vội nói.

“Anh Lục Hoài, sức yếu quá không thể hồng hào lên được đâu.

Tương Tư Hoành vội vàng chui qua từ dưới nách Hoắc Tư Tước.

“Tể Tể, để anh, để anh, anh đủ mạnh.”

Hoắc Tư Cẩn đưa tay ra ngay, bế Tể Tể vào lòng, một bên tay bế Tể Tể chạy nhanh vào phòng khách, tay còn lại thì thừa cơ xoa vào khuôn mặt nhỏ bé của Tể Tể.

“Tể Tể, để anh cả.”

Hoắc Tư Lâm nhanh chóng đuổi theo.

“Tư Cẩn, đợi anh với!”

Tuy Tể Tể đã gầy đi rất nhiều nhưng đôi má nhỏ vẫn mũm mĩm, ai thấy lại không muốn nhéo xoa chứ!

Hoắc Tư Thần đã phản ứng lại lộ vẻ mặt khó tin.

“Ôi đệch! Anh cả, anh không nói võ đức! Lại giở trò đánh lén!”

Hoắc Tư Tước bịt miệng của cậu lại rồi kéo cậu đuổi theo.

Tương Tư Hoành chớp mắt và vụt một cái biến mất.

Kế Nguyên Tu cũng muốn nhéo gò má nhỏ của Tể Tể, dù sao cũng là cơ hội hiếm có.

Thế là cậu bé cũng di chuyển tức thời.

Lục Hoài và Bách Minh Tư ở bên cạnh thấy vậy thì khóe miệng cũng co giật.

“Đây… lại thêm hai người không nói võ đức!”

Cả hai nhanh chóng lấy bùa thần hành từ trong túi ra, dán vào người rồi chạy thẳng vào phòng khách.

Hoắc Tư Tước: “Cái thứ gì đã đi qua vậy?”

Hoắc Tư Thần: “Hình như là Tiểu Tương và chú nhỏ.”

Lại có thứ gì đó lóe qua.

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần không thấy rõ nên lập tức quay lại nhìn chỗ mọi người vừa đứng.

Vừa nhìn lại thì ngoài hai anh em họ ra, đâu nào còn có ai nữa?

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần: “Lục Hoài và Minh Tư (anh Minh Tư)! Đệt!”

Nếu hiện giờ không phải là ban ngày và có các dì giúp việc đang dọn dẹp vệ sinh ở cách đó không xa thì họ thật sự không ngại kêu Thỏ Đen và Hổ Nhỏ đến giúp.

Cuối cùng, đến khi hai anh em hì hục chạy vào thì khuôn mặt trắng bệch của Tể Tể đã trở lại vẻ hồng hào trắng nõn rồi.

Hoắc Tư Tước và Hoắc Tư Thần cảm thấy như mình đã bỏ lỡ một tỷ vậy!

Hoắc Tư Thần chống nạnh hét lớn.

“Tể Tể ơi, anh hai và anh ba vẫn chưa được xoa đấy!”

Tể Tể cười khanh khách.

Còn chưa kịp lên tiếng thì bỗng nhiên cảm nhận được luồng hơi thở quen thuộc từ cửa bên kia đi vào phòng khách.

Tể Tể trợn to mắt vào ngây ngô hét lên.

“Cha!”

Hoắc Tư Thần sờ gáy.

“Anh hai, chẳng hai hôm nay cha chúng ta không về sao?”

Hoắc Tư Tước vỗ vào đầu của cậu.

“Chú Minh tới.”

Mà người đang xoa mặt của Tể Tể lúc này là Kế Nguyên Tu.

Minh Vương với bộ vest đen cứ thế xuất hiện ở phòng khách, bàn tay nhỏ của Kế Nguyên Tu cứng đờ.

Minh Vương lạnh lùng nheo mắt lại.

“Bé rồng, làm gì vậy?”

Kế Nguyên Tu lập tức rút tay lại.

Tể Tể òa khóc, thoát khỏi vòng tay của Hoắc Tư Cẩn và lao vào vòng tay của Minh Vương.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free