Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1798:
Trường hợp nghiêm trọng là linh hồn sẽ bị tiêu diệt!
Ông cụ Bách rút tay lại.
“Tư Cẩn, lập tức đưa họ đến vườn Lan Sơm tìm ông cố!”
“Dạ!”
Ông cố Bách đã gặp công chúa nhỏ địa phủ hai lần liên tiếp trong vòng một tuần và phản phệ lần này còn dữ dội hơn cả lần trước.
Lần phản phệ này của công chúa nhỏ hoàn toàn không phải là thứ mà ông ấy có thể đè nén được.
Vì vậy ông cố Bách nhanh chóng hỏi linh, liên lạc với ông sơ nhà họ Bách, tức cha ruột của mình.
Ông sơ nhà họ Bách sử dụng âm khí địa tâm để ổn định âm khí đang không ngừng thoát ra khỏi cơ thể của Tể Tể, sau đó dán vào mi tâm của cô bé ba lá bùa chú vô hình thông qua tay của ông cố Bách, thế là Tể Tể đang không ngừng hộc máu mới từ từ dừng lại.
Sau khi ổn định tình trạng của Tể Tể, ông cố Bách kết thúc cuộc hỏi linh và kiểm tra tình trạng của Tương Tư Hoành.
Vết thương của Tương Tư Hoành trông có vẻ nặng nhưng phần phổi không bị thương nặng nên việc chữa trị diễn ra nhanh hơn.
Ông cố Bách cau mày lại, ánh mắt u ám lạnh lùng khi nhìn đôi tay của Tương Tư Hoành bị máu chó đen xen lẫn khí Thiên Cương ăn mòn đến cháy đen.
“Nhà họ Kỷ thật quá đáng!”
Những thủ đoạn này lại không sử dụng đúng cách mà lại dùng để đối phó với công chúa nhỏ địa phủ và con trai của vua cương thi, đây là sợ nhà họ Kỷ sụp đổ quá nhanh sao?
Ông cố Bách sử dụng vài lá bùa chú, thế là đôi tay cháy đen của Tương Tư Hoành dần dần trở lại màu trắng lạnh ban đầu.
Miệng và mũi cũng không còn nổi bong bóng máu nữa, tình trạng cả người đang được cải thiện có thể thấy bằng mắt thường.
Mí mắt của Tể Tể và Tương Tư Hoành bắt đầu rũ xuống và nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn tưởng vết thương của hai người trở nặng nên sợ đến gấp gáp nhìn sang ông cố Bách.
“Ông cố Bách, Tể Tể và Tiểu Tương…”
Ông cố Bách khẽ cười.
“Không sao đâu, tình hình đã ổn định rồi, bây giờ hai đứa đang ngủ. Ngủ một giấc có lợi cho việc hai đứa phục hồi, yên tâm đi.”
Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn không hề thở phào nhẹ nhõm.
Ngược lại càng lo lắng hơn.
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh nhận được tin thì vội vàng chạy tới nhà họ Bách.
Tể Tể và Tương Tư Hoành vẫn đang ngủ say.
Ông cố Bách đã lớn tuổi và tiêu hao nhiều sức mạnh nên ông cố đã bế quan ngay.
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh chào hỏi ông cố Bách trước, sau khi hiểu rõ tình hình hiện giờ của Tể Tể và Tiểu Tương, rồi lại hỏi thăm vài câu với ông cố Bách thì họ mới hỏi hai đứa lớn nhất về tình hình cụ thể khi đó.
Hoắc Tư Lâm vội vàng kể lại.
Sau khi nói xong thì mặt đầy vẻ xấu hổ lúng túng.
“Cha, chú hai, đây là lỗi của tụi con đã không ngăn Tể Tể lại.”
Hoắc Trầm Huy và Hoắc Trầm Lệnh cùng lúc lắc đầu.
Hoắc Trầm Lệnh an ủi anh ấy.
“Những gì Tể Tể thật sự muốn làm, đừng nói là hai đứa, ngay cả chú và cha của cháu, ai có thể cản được?”
Hoắc Trầm Huy thở dài.
“Vừa nãy bác Bách đã nói rồi, trận pháp đó chắc hẳn là chuyên dùng để nhắm vào Tiểu Tương và những con quỷ mạnh, nhưng Tể Tể có thân phận đặc biệt nên không có ảnh hưởng gì lớn với Tể Tể, nhưng có thể làm Tiểu Tương bị thương. Tể Tể luôn bảo vệ chúng ta, cho dù biết được hậu quả của việc phản vệ nhưng con bé cũng mặc kệ, hai đứa cũng đừng tự trách mình nữa.”
Ông cụ Bách cũng gật đầu và nhanh chóng nói sang chủ đề khác.
“Trầm Huy, Trầm Lệnh, trước khi hai đứa đến đây thì ông Bách đã nhắc tới nhà họ Kỷ.”
Ánh mắt của Hoắc Trầm Huy trở nên lạnh lùng.
“Nhà họ Kỷ?”
Hoắc Trầm Lệnh rũ mắt xuống, không biết anh nhìn đi đâu nhưng giọng nói rất nhạt, không thể nghe ra anh đang vui hay đang giận.
“Kỷ An Thanh kiếm tiến cho nhà họ Kỷ, đứa cháu nhỏ của ông ta, Kỷ Tùng chơi rất thân với đám người Trương Toại Phong mà đã rơi xuống cửa sổ mấy ngày trước.”
Nói đến đây, anh mỉm cười mà không mang theo bất kỳ cảm xúc.
****
Gia đình họ Kỷ đông người.
Ông cụ Kỷ tên là Kỷ An Triều, ông cụ có một người anh trai và hai người chị nhưng họ đều đã qua đời rồi.
Ông cụ có hai người em trai, lần lượt là Kỷ An Thanh và Kỷ An Sùng.
Còn có một người em họ tên là Kỷ An Viễn.
Nhà họ Kỷ là một trong năm gia tộc lớn của Huyền Môn hiện tại, ông cụ Kỷ An Triều có khuôn mặt hiền lành, dáng người không cao, trắng trẻo, thoạt nhìn mang lại cho người ta một cảm giác rất thoải mái.
Nhà họ Kỷ không phải tất cả con cháu đều vào Huyền Môn, chẳng hạn như Kỷ An Thanh.
Kỷ An Thanh làm nghề kinh doanh, hơn nữa rất kín tiếng, hiếm khi xuất hiện trước mặt công chúng.
Cho dù Kỷ An Sùng không có khiếu học thuật pháp nhưng cũng không thích hợp kinh doanh.
Khi còn trẻ đã xảy ra một vụ tai nạn giao thông, khiến cho Kỷ An Sùng mất đi khả năng sinh con.
Thế nên Kỷ An Sùng luôn sống rất chán nản trong những năm qua.
Kỷ An Viễn rất có năng khiếu, cùng anh họ ông cụ Kỷ An Triều mang lại danh tiếng lẫy lừng cho nhà họ Kỷ.
Ông cụ Kỷ An Triều rất giỏi về việc giả vờ, mặt hiền nhưng tâm độc.
Còn Kỷ An Viễn thì khuôn mặt dịu dàng mà thủ đoạn lại vô cùng cay độc.
Lúc này, Kỷ An Viễn ngồi trong căn phòng bí mật để nói chuyện với ông cụ Kỷ An Triều.