Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1783:

Do xương bắp chân bị gãy cần phải nghỉ ngơi một thời gian nên cô Tôn đã xin hiệu trưởng Lý cho nghỉ phép một tháng.

Kế Nguyên Tu đi học về thì báo tin này với gia đình. Ngày hôm sau, Tể Tể và Tương Tư Hoành lập tức nhờ Hoắc Tư Lâm mới thực tập trở về và Hoắc Tư Cẩn dạo gần đây được rảnh đưa họ đến thăm cô Tôn.

Kết quả, họ vừa đến cổng trang viên thì sắc mặt của Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng lúc thay đổi.

Tương Tư Hoành: “Có trận pháp.”

Tể Tể: “Và mùi máu tanh.”

****

Trận pháp rất lợi hại.

Thậm chí còn đặc biệt nhắm vào cương thi và những con quỷ mạnh.

Mặc dù Tương Tư Hoành không sợ ánh sáng nhưng khi chiếc xe lái vào bên mép trận pháp thì cậu ấy theo bản năng lùi lại dưới sự áp bức của luồng chính khí Thiên Cương vô hình.

Tể Tể vội vàng ra tay.

Ngay khi ngưng tụ sức mạnh vào bàn tay nhỏ mập, phần phổi của cô bé như thể muốn nổ tung, ngay cả thiên linh cái cũng như thể đang nứt ra từng chút một vậy.

Tương Tư Hoành nhận ra được điều gì đó nên vội vàng nắm lấy tay của cô bé.

“Tể Tể, đừng.”

Nhưng cậu ấy vẫn chậm một bước.

Tể Tể đã tích tụ mười hai phần sức mạnh, bàn tay nhỏ mập đập mạnh vào bàn đạp chân ở hàng ghế sau.

Sát khí u ám vô hình lại đáng sợ tản ra khắp mọi hướng.

Trận pháp chính khí Thiên Cương có hình dáng như cái lồng không những không bị phá vỡ, thậm chí còn phát sáng rực rỡ và trên mặt đất không ngừng chảy ra dòng máu chó đen màu đỏ sẫm.

Tương Tư Hoành chưởng ra một nhát, sức mạnh lập tức biến mất ngay khi chạm vào chính khí Thiên Cương.

Ngực của cậu ấy đau lên âm ỉ.

Tể Tể thấy vậy thì cảm thấy tức ngực.

Sức mạnh của cô bé quả nhiên chỉ tăng lên gấp đôi khi đối phó với dị nhân.

Còn đối phó với các trận pháp Huyền Môn, thế mà sức mạnh của cô bé lại giảm hơn phân nửa.

Mười hai phần sức mạnh, thế mà trận pháp này lại không vỡ tan tành.

Tể Tể không thể nhịn được nữa.

Dù cho hậu quả rất nghiêm trọng thì cô bé vẫn tăng thêm sức mạnh vào lần thứ hai.

Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn vội vàng ngăn cản.

“Tể Tể, mau dừng lại!”

Khóe miệng của Tể Tể đã bắt đầu chảy máu.

Nhưng dường như Tể Tể biết họ sẽ ngăn cản, một luồng sức mạnh vô hình đã ngăn cản họ đến gần.

Hoắc Tư Lâm và Hoắc Tư Cẩn lo lắng sốt vó nhưng lại không tìm được giải pháp, đây là lần đầu tiên họ cảm thấy bản thân thật bất lực.

Những đứa con cưng của ông trời ở gia đình họ Hoắc thì sao?

Ngay cả em trai và em gái của mình cũng không thể bảo vệ được!

Họ có tác dụng gì chứ?

Tể Tể không biết hai người anh đang nghĩ gì, cô bé chỉ muốn tiêu diệt cả trận pháp này ngay lập tức.

Dám lập ra một sát trận đáng sợ như vậy ở trước nhà cô bé, lại còn đặc biệt nhắm vào anh Tiểu Tương và cô bé…

Tể Tể nghiến răng, hung dữ gầm thét.

“Nát ngay cho bổn Tể Tể!”

Tương Tư Hoành đã nhanh chóng đẩy cửa xuống xe vào lần ra tay thứ hai của Tể Tể, cậu ấy dùng mười hai phần sức mạnh tấn công dữ dội vào trận pháp Thiên Cương!

Với sự kết hợp giữa hai luồng sức mạnh, trận pháp Thiên Cương ngay lập tức tan vỡ.

Máu chó đen ẩn dưới mặt đất tỏa ra mùi tanh gắt mũi.

Tể Tể “phụt” một cái phun ra một ngụm máu.

Đầu óc lập tức trở nên trống rỗng.

Tương Tư Hoành cũng không khá hơn là bao.

Chính khí Thiên Cương là trận pháp của Huyền Môn chuyên dùng để đối phó với tộc cương thi, trong đó còn được thêm vào vô số máu chó đen, khiến sức mạnh của nó tăng lên gấp đôi.

Cậu ấy trực tiếp ngã xuống đất, da của cậu ấy lập tức trở nên đen lòm khi chạm vào máu chó đen.

Hoắc Tư Lâm vội vàng đẩy cửa xe ra, nhanh chóng bế cậu ấy lên khỏi mặt đất.

“Tiểu Tương!”

Tương Tư Hoành há miệng ra, máu đỏ sẫm pha lẫn màu đen không ngừng trào ra khỏi miệng và mũi.

“Anh ơi, em… không sao.”

Sắc mặt của Hoắc Tư Lâm trắng bệch.

Sắc mặt của Hoắc Tư Cẩn ôm lấy Tể Tể đang không ngừng nôn máu ở trong xe cũng không khá hơn là bao.

“Anh ơi, đưa Tiểu Tương cho em, anh lái xe đi, chúng ta lập tức đi tìm ông Bách.”

Hoắc Tư Lâm gật đầu, vội vàng đặt Tiểu Tương ở hàng ghế sau, Hoắc Tư Cẩn mỗi bên ôm một người, còn Hoắc Tư Lâm thì đi lái xe.

Bảo vệ ở chốt an ninh cổng vô cùng sợ hãi khi thấy vậy.

“Cậu Tư Lâm, cậu Tư Cẩn, đây là…”

Hoắc Tư Lâm đã khởi động xe.

“Gọi ngay cho cha của tôi, nói rằng Tể Tể và Tiểu Tương đột nhiên rất không khỏe, chúng tôi đã đưa họ đến nhà ông Bách.”

Bảo vệ vội vàng gật đầu.

“Ôi!”

Sau khi đến nhà họ Bách, sắc mặt của ông cụ Bách vô cùng khó coi khi nhìn thấy tình trạng của hai đứa trẻ.

“Sao lại nặng thế?”

Đặc biệt là Tể Tể, trên mặt đã không thể miêu tả bằng việc không còn miếng máu nữa, thậm chí có thể nhìn thấy cả người cô bé đang toát ra từng tia âm khí.

Ông cụ Bách muốn chạm vào trán của cô bé để kiểm tra linh hồn của cô bé.

Tể Tể đã khôi phục lại ý thức, vội vàng nghiêng đầu đi né tránh và mơ hồ giải thích.

“Ông Bách, đừng… đừng chạm vào trán của Tể Tể.”

Trong trán của cô bé có Cửu U Minh Hỏa do cha Minh Vương trao cho, bất cứ những ai không có đăng ký với cha Minh Vương hoặc là dị nhân đụng phải thì sẽ bị tấn công không chừa phát nào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free