Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1796:

“Đúng vậy! Nhưng sấm sét Thiên Đạo của ngày hôm nay có phải phản ứng chậm quá rồi không? Cô xấu xa đó bị Tể Tể dọa đến bay màu mà màu sắc của bầu trời cũng không hề thay đổi.”

Tể Tể cũng thấy khó hiểu.

“Đúng vậy, thật kỳ lạ.”

Tương Tư Hoành: “Có phải Tể Tể dọa chưa đủ ghê không?”

Tể Tể sờ cái cằm nhỏ mũm mĩm của mình rồi do dự gật đầu.

“Có… thể vậy.”

Thiên Đạo ở tận chín tầng mây: “…”

Minh Pháp Lệnh đủ rồi đấy!

Bây giờ nó còn dám đánh loạn xạ nữa sao?

Bài học lần trước của nó vẫn chưa đủ ư?

Nó không muốn Minh Pháp Lệnh bị kích thích đến thức tỉnh sớm hơn, như thế thì nó sẽ bị kiềm chế đủ điều.

Nó nghĩ quẩn đến thế sao?

Tể Tể và Tương Tư Hoành không biết Thiên Đạo đang nghĩ gì.

Hai đứa nhỏ tụm vào nhau suy nghĩ cẩn thận, cuối cùng đưa ra hai kết luận.

Tương Tư Hoành: “Chắc chắn là dọa chưa đủ đô!”

Tể Tể: “Và có lẽ em dọa quá ít người!”

Tương Tư Hoành và Tể Tể nhìn nhau.

“Vậy đợi cô Tôn tỉnh lại, chúng ta sẽ đi tìm ba người chú xấu xa ở đằng trước chơi đi!”

Thiên Đạo: “…”

Minh Pháp Lệnh đầu thai kiểu gì vậy!

Cái não đâu rồi!

Chẳng lẽ thực sự đã quên mất trước đây nó bị đánh thê thảm đến mức nào rồi sao?

Thiên Đạo thật sự sợ hai đứa nhỏ này đi tìm người bình thường khác, thế là nó lập tức phóng ra một tia sấm sét Thiên Đạo.

Sấm sét Thiên Đạo vang lên bên chân trời, bầu trời xanh thẳm bắt đầu đổi màu.

Tương Tư Hoành và Tể Tể lập tức ngẩng đầu lên, vui mừng lộ ra hàm răng trắng.

“Đến rồi kìa!”

Thiên Đạo: “…”

Thiên Đạo làm cho có lệ rồi lập tức thu hồi sấm sét Thiên Đạo.

Bầu trời mới vừa bị mây đen che phủ một nửa lại trở nên quang đãng.

Gió lạnh thổi vù vù.

Tương Tư Hoành và Tể Tể: “Không được! Chắc chắn là vẫn chưa dọa đủ người! Đi thôi!”

Thiên Đạo: “…”

Thiên Đạo khóe miệng co giật và một lần nữa phóng ra sấm sét Thiên Đạo.

Lần này, chân trời mây đen cuồn cuộn, tia chớp liên tục lóe lên trên tầng mây, tiếng sấm vừa âm u vừa kìm nén trong mây đen cuồn cuộn.

Tương Tư Hoành sợ mình đứng ở chỗ không đủ cao, thế là cậu ấy lập tức leo lên bệ cửa sổ, dang rộng hai tay và ngước đầu lên lặng lẽ chờ đợi bị sét đánh.

Kết quả, tiếng sét kìm nén ngột ngạt chỉ gầm vang trên những đám mây đen cuồn cuộn mà không giáng xuống.

Tương Tư Hoành: “…”

Tương Tư Hoành có chút bối rối.

“Tể Tể, sấm sét Thiên Đạo có phải vô dụng rồi không?”

Sấm sét Thiên Đạo: “…”

Nó thật sự muốn đánh thủng một lỗ trên đầu thằng nhóc cương thi kia!

Nó vô dụng ư?

Cả gia đình thằng nhóc cương thi này mới vô dụng đấy!

Sấm sét Thiên Đạo nổi giận đùng đùng đến mức tia chớp mang theo tia lửa.

Nhưng do bị Thiên Đạo áp chế nên nó không thể nào xuyên thủng lớp mây đen dày đặc để giáng sấm sét xuống.

Tể Tể và Tương Tư Hoành chờ đợi và mãi chờ đợi.

Cô Tôn cũng đã tỉnh lại rồi mà sấm sét Thiên Đạo vẫn nổ vang đùng đùng như tia lửa trên bầu trời và không thể giáng xuống được.

Tương Tư Hoành giận đến phồng má lên.

“Tể Tể ơi, sấm sét Thiên Đạo đúng là vô dụng rồi!”

Tể Tể nặng nề gật đầu.

“Đúng vậy! Có lẽ vì lần trước chú Thiên Đạo bị thương quá nặng! Tốc độ hồi phục lại chậm nên vô dụng rồi!”

Thiên Đạo và sấm sét Thiên Đạo: “…”

Thiên Đạo suýt chút không nhịn được thả sấm sét Thiên Đạo ra.

Nhưng nó đã kìm lại được vào thời khắc quan trọng!

Đừng giận, đừng giận!

Làm như vậy sẽ chọc đến Minh Pháp Lệnh!

Cô Tôn không biết gì cả, sau khi tỉnh lại thì nghe thấy cuộc trò chuyện của Tể Tể và Tiểu Tương, cô ấy nghe đến bối rối và chả hiểu mô tê gì cả.

“Tể Tể, Tiểu Tương, cái gì mà sấm sét Thiên Đạo vô dụng?”

Tể Tể và Tương Tư Hoành: “…”

Tương Tư Hoành lập tức bịa chuyện.

“Cô Tôn, đó là phim hoạt hình mà em và Tể Tể đã xem tối qua, trong đó có Thiên Đạo và sấm sét Thiên Đạo, cả hai đều bị thương và trở nên vô dụng.”

Tể Tể cũng gật đầu đồng ý.

“Đúng! Lần trước họ bị đánh nên tốc độ hồi phục rất chậm, lần này ngay cả tiếng sấm sét gầm cũng không vang!”

Thiên Đạo và sấm sét Thiên Đạo: “…”

Thiên Đạo nghiến răng.

“Chuyện này có thể nhịn được thì còn gì không thể nhịn được nữa chứ!”

Sấm sét Thiên Đạo ngập tràn ý chiến đấu, chờ đợi khoảnh khắc phá vỡ mây đen cuồn cuộn để đánh vào đầu của Tương Tư Hoành, nào ngờ bị Thiên Đạo thu vào trong tay áo cái vụt.

“Bổn tọa đi bế quan! Mắt không thấy thì lòng sẽ không thấy phiền!”

Sấm sét Thiên Đạo: “…”

Hóa ra “Chuyện này có thể nhịn được thì còn gì không thể nhịn được nữa” chính là như vậy!

Nó ôm một cục tức sấm sét trong lòng, suýt chút đã tự mình nổ tung!

Một tuần sau, cô Tôn xuất viện.

“Cái gì? Tiền thuốc thang đã được thanh toán hết rồi?”

Cô Tôn đứng ngơ ngác kinh ngạc ở quầy thanh toán tầng một.

Y tá cười tủm tỉm giải thích.

“Đúng vậy, khoản tiền này do viện trưởng Cố thanh toán hết.”

Cô Tôn lại sửng sốt.

“Viện trưởng Cố?”

Y tá vẫn cười híp mắt.

“Đúng vậy.”

Cô Tôn: “…”

Cho dù cô Tôn có nói gì đi nữa thì y tá ở quầy thanh toán cũng không chịu tiết lộ gì thêm, thế là cô Tôn đành bó tay và nợ trước.

Cô ấy quyết định đến khi chân mình lành hơn thì cô ấy sẽ tự mình đến gặp viện trưởng Cố.

Và đương nhiên cô ấy còn phải đến nhà họ Hoắc nói lời cảm ơn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free