Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1799:

Sắc mặt của Kỷ An Viễn tái nhợt và có vết máu nơi khóe miệng.

Ánh mắt đầy vẻ dữ tợn và mặt đầy nham hiểm.

“Nếu không phải nhà họ Hoắc nuôi cương thi thì làm sao Kỷ Nhàn chết được chứ? Bây giờ em muốn gia đình họ Hoắc phải đền mạng cho Kỷ Nhàn thì có vấn đề gì chứ?”

Ông cụ Kỷ có sắc mặt ôn hòa, bên cạnh ông cụ có đốt một lư hương gỗ đàn hương.

“Cậu ra tay những hai lần mà cũng không có kết quả gì hết, ngược lại, cậu bị thương càng lúc càng nặng, lẽ nào cậu vẫn chưa nhận ra điều gì đó bất ổn sao?”

Kỷ An Viễn căm phẫn nói.

“Sao em chưa thấy gì? Mặc dù trận pháp đó đã vỡ tan nhưng lẽ nào thằng nhóc cương thi đó có thể khá hơn sao?”

Ông ta đã sử dụng trận pháp chuyên dùng để đối phó với cương thi, cho dù bên cạnh Minh Tể Tể có những con quỷ lợi hại thì cũng không thể nào cứu được thằng nhóc cương thi đó.

Ông cụ Kỷ đột nhiên ngước mắt lên nhìn ông ta.

“Tôi không biết thằng nhóc cương thi đó có khá hơn hay không nhưng bây giờ cậu chắc chắn không hề khá chút nào.”

Kỷ An Viễn lập tức cứng họng.

Đúng vậy.

Bây giờ ông ta đang rất khổ sở.

Lục phủ ngũ tạng của ông ta đau nhức, nếu không phải lúc lập ra trận pháp, ông ta đã sử dụng thủ đoạn đặc biệt chuyển phần lớn sức mạnh bị phản phệ vào con bù nhìn bị tiêm vào máu của ông ta hứng chịu thì việc ông ta có còn sống sót được hay không cũng là vấn đề.

Thấy Kỷ An Viễn cuối cùng cũng bình tĩnh lại thì lúc ông cụ Kỷ mới chậm rãi mở miệng.

“An Viễn, tôi cũng rất buồn với cái chết của Kỷ Nhàn, dù gì nó cũng gọi tôi một tiếng bác cả. Nhưng có rất nhiều cách để mưu tính nhà họ Hoắc, hiện giờ việc sử dụng huyền thuật là điều ngu xuẩn nhất.”

Ánh mắt của Kỷ An Viễn lóe lên.

“Bởi vì nhà họ Hoắc có nhóc cương thi và có nhiều yêu quái bảo vệ?”

Ông cụ Kỷ lắc đầu.

“Những yêu quái đó chả là gì cả, thằng nhóc cương thi đó thì cũng có thể xem là một đối thủ, dù gì đằng sau thằng nhóc cương thi còn có vua cương thi Tương Uyên.”

Kỷ An Viễn lạnh lùng nheo mắt lại.

“Vua cương thi thì sao? Thật sự dám đối đầu với nhà họ Kỷ của chúng ta ư?”

Ông cụ Kỷ thở dài, hơi bất mãn nhìn ông ta.

“Người khó đối phó không phải là vua cương thi, mặc dù anh ta bất tử nhưng có thể phong ấn sau khi trấn áp.”

Kỷ An Viễn càng khó hiểu hơn.

“Vậy anh cả đang kiêng dè điều gì?”

Ông cụ Kỷ cũng không vòng vo.

“Tổ Linh Huyền Môn và Minh Tể Tể.”

Khi nhắc đến Tổ Linh Huyền Môn, đáy mắt của Kỷ An Viễn lộ ra vài phần kinh ngạc.

“Anh cả biết tung tích của Tổ Linh sao?”

Ông cụ Kỷ lắc đầu.

“Nếu có thì tốt rồi. Cho dù tín vật mà Tổ Linh để lại cho nhà họ Kỷ chúng ta không còn nữa, nhưng chỉ cần chúng ta là người trong Huyền Môn, Tổ Linh cũng sẽ không thật sự mặc kệ nếu chúng ta gặp phải nguy hiểm.”

Kỷ An Viễn: “Cho nên người mà anh cả kiêng kỵ nhất là Minh Tể Tể?”

Ông cụ Kỷ gật đầu.

“Đúng vậy! Đứa trẻ đó rất không ổn.”

Trước kia, Kỷ An Viễn đã sử dụng thuật pháp mê hoặc Cự Sâm Nhiêm gây rối trong trang viên, nên ông ta cũng đã thấy qua tốc độ của Minh Tể Tể.

“Đứa trẻ đó thật sự rất kỳ lạ.”

Nếu nói đứa trẻ đó là quỷ thì ông ta đã âm thầm điều tra và kết quả bệnh viện cho thấy đứa trẻ đó hoàn toàn bình thường.

Nhưng nói là người… trong Huyền Môn không hề có con cháu nào lợi hại như vậy.

Kỷ An Viễn suy nghĩ một hồi.

“Anh cả, thực sự không được, em phải đi giải quyết con nhóc đó trước.”

Ông cụ Kỷ tức giận bật cười bởi lời nói của ông ta.

“Cậu giải quyết con nhóc đó trước à? Cậu lấy cái gì để giải quyết con nhóc đó? Bằng mạng của cậu sao? Hay là mạng số của cả nhà họ Kỷ chúng ta?”

Ngay cả đối thủ rốt cuộc là cái gì cũng không biết, thế mà lại mạnh miệng.

Khó trách sao Kỷ Nhàn lại to gan đến vậy, không bàn bạc với họ trước mà ngay lập tức hợp tác với Thân vương quỷ hút máu, kết quả bị phản phệ đến máu thịt tung tóe.

Kỷ An Viễn bị cứng họng đến sắc mặt lúc đỏ lúc trắng.

Ông ta chợt nói.

“Anh cả, nếu thực sự không được thì chúng ta hỏi các ông cụ ở dưới thử đi.”

Ông cụ Kỷ lặng lẽ nhìn ông ta.

“Bộ cậu cho rằng tôi chưa từng hỏi qua sao?”

Lần này Kỷ An Viễn thực sự kinh ngạc.

“Anh hỏi qua rồi ư? Họ nói thế nào?”

Với bản lĩnh tài giỏi như vậy của Minh Tể Tể, nếu được rèn luyện ở trần gian thì chắc chắn không thể nào thoát được sự truy đuổi của nhà họ Kỷ, và cô bé đã bị nhà họ Kỷ luyện thành bù nhìn từ lâu rồi.

Nhưng vào nửa năm trước, họ hoàn toàn không biết đến sự tồn tại của Minh Tể Tể.

Cho nên Minh Tể Tể chắc chắn là con quỷ lợi hại đã trốn thoát từ bên dưới.

Tổ tiên nhà họ Kỷ của chúng chắc chắn sẽ biết.

Sắc mặt của ông cụ Kỷ trở nên tái nhợt.

“Không thể liên lạc được.”

Kỷ An Viễn trợn mắt há hốc mồm.

“Không thể liên lạc được sao? Điều này sao có thể chứ?”

Sắc mặt của ông cụ Kỷ tối sầm lại.

“Đến lời của tôi mà cậu cũng không tin ư?”

Kỷ An Viễn vội vàng lắc đầu.

“Không phải, anh cả, em không phải ý đó. Chỉ là em cảm thấy… sao có thể không liên lạc được chứ? Chẳng phải chúng ta từng trò chuyện trong dịp Trung Thu sao?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free