Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1793:

Cô Tôn lập tức thấy không thể thở được nữa, trước mắt tối đen như mực.

Tể Tể vội vàng ôm lấy cánh tay của cô ấy và ngây ngô an ủi cô ấy.

“Cô Tôn đừng giận cô Lưu xấu xa! Giận không tốt cho sức khỏe… giận không tốt cho sức khỏe…”

Tương Tư Hoành ở bên cạnh nhanh chóng nói thêm.

“Giận không tốt cho sức khỏe đâu, lúc đó thì ai sẽ chăm sóc cho bác gái đang bệnh.”

Cô Tôn chợt tỉnh táo trở lại.

Đúng!

Nếu sức khỏe của cô ấy bị suy sụp vì tức giận, cha đã lớn tuổi rồi mà mẹ vẫn đang nằm viện, cô ấy không thể đi làm thì lấy cái gì cho cha để chăm sóc mẹ đây?

Cô Tôn nhanh chóng nhìn sang Lưu Lệ Nhã có dáng vẻ kiêu ngạo và ánh mắt thâm độc.

“Lưu Lệ Nhã, cô nói đúng, đó quả thật là thời điểm tôi vô cùng chật vật nhưng tôi không hề thảm hại.”

Lưu Lệ Nhã cười mỉa mai và gật đầu.

“Đúng đúng đúng! Không thảm hại, chỉ là mất mặt thôi! Xấu hổ đến chết đi được!”

Khi Tể Tể định lên tiếng thì cô Tôn nắm lấy bàn tay nhỏ mập của cô bé và nói trước.

“Cứu mẹ mình thì có gì đáng xấu hổ?”

Lưu Lệ Nhã còn chưa kịp lên tiếng thì cô Tôn đã nói một cách không thương tiếc.

“Chỉ có cô từ nhỏ đã có những suy nghĩ không tốt đẹp mới cảm thấy cứu mẹ mình là xấu hổ thôi.”

Sắc mặt của Lưu Lệ Nhã quả nhiên lập tức thay đổi, cô ta giống như một con sư tử giận dữ vậy.

“Tôn Hân Hân, có ngon thì cô nói lại thử!”

Cô Tôn ưỡn lưng thẳng tắp, đột nhiên bứt đầu kim ra và đứng dậy.

“Tôi nói, chỉ có cô từ nhỏ đã có những suy nghĩ không tốt đẹp mới cảm thấy cứu mẹ mình là xấu hổ.”

Lưu Lệ Nhã nổi đóa.

Cô ta mặc kệ xương bắp chân của mình vẫn đang đau nhức, cô ta lao về phía cô Tôn.

Tương Tư Hoành cũng không đá cô ta mà cậu ấy duỗi cái chân nhỏ của mình ra.

Lưu Lệ Nhã chỉ muốn xé nát cái miệng của cô Tôn ra nên không hề để ý thấy dưới chân mình có gì.

“Ầm” một tiếng, Lưu Lệ Nhã ngã xuống đất không chút bất ngờ.

Cô Tôn theo bản năng chuẩn bị đỡ cô ta dậy nhưng cô ấy lại nhanh chóng rút tay lại.

Hoắc Trầm Vân ở ngoài cửa thấy vậy thì không khỏi thở dài.

“Không ngờ cô Tôn trông dễ tính hiền lành dễ bắt nạt, mà khi xảy ra chuyện thì cô ấy cũng phân biệt rất rõ ràng.”

Hoắc Trầm Lệnh mặt không cảm xúc.

“Chỉ là đôi mắt đã được chữa lành rồi mà thôi.”

Hoắc Trầm Vân: “Gì cơ?”

Hoắc Trầm Lệnh quay người đi sang bên cạnh, anh cảm thấy không cần thiết phải xem nữa.

Khi Hoắc Trầm Vân chuẩn bị đi vào thì Hoắc Trầm Lệnh chợt dừng lại hỏi anh ấy.

“Em định đi vào?”

Hoắc Trầm Vân đột nhiên không chắc chắn lắm.

“Sao vậy, em… không thể đi vào sao?”

Hoắc Trầm Lệnh đi thẳng vào vấn đề.

“Em thích cô ấy sao?”

Hoắc Trầm Vân sững sờ.

“Hả?”

Hoắc Trầm Lệnh kiên nhẫn hỏi lại.

“Anh hỏi, em thích cô Tôn sao?”

Hoắc Trầm Vân: “Không phải, anh hai, anh có ý gì vậy, em là kiểu người gặp người khác vài lần là thích người khác ngay sao? Ở trong lòng anh, tình yêu của em dễ dãi đến vậy sao?”

Hoắc Trầm Lệnh nói bằng giọng nói lạnh lùng và ánh mắt lạnh băng.

“Vậy thì em đừng đi vào!”

Hoắc Trầm Vân khó hiểu.

“Tại sao?”

Hoắc Trầm Lệnh nhéo sống mũi, cố gắng kìm nén những đường gân xanh muốn giật điên cuồng.

“Bởi vì em lớn hơn cô Tôn chỉ vài tuổi, bởi vì cô Tôn hiện giờ đang cần an ủi, bởi vì em đã cứu cô ấy một lần, phụ nữ rất dễ vì biết ơn mà thích một ai đó!”

Hoắc Trầm Vân nghe đến chả hiểu mô tê gì cả.

“Nhưng… cô Tôn sẽ không thích em đâu.”

Hoắc Trầm Lệnh nheo mắt lại, dành chút thời gian ra để nhìn anh ấy.

“Nói nghe xem.”

Hoắc Trầm Vân: “Tụi em tiếp xúc với nhau quá ít, với lại cô Tôn trông không giống cô gái sẽ tùy tiện phải lòng một ai đó.”

Khóe miệng của Hoắc Trầm Lệnh co giật.

“Cho nên bây giờ em đi vào thì việc liên lạc giữa cả hai về sau chắc chắn sẽ trở nên nhiều hơn.”

Hoắc Trầm Vân còn chưa kịp lên tiếng thì Hoắc Trầm Lệnh chợt cười.

“Hay là… hai đứa hẹn hò thử xem? Vừa hay có thể khiến mẹ mình yên tâm?”

Sắc mặt của Hoắc Trầm Vân lập tức thay đổi.

“Đừng đừng đừng! Anh! Anh ơi! Bây giờ em chỉ muốn làm việc thật tốt và tập trung đóng phim thôi, em thực sự không muốn yêu đương hẹn hò!”

Trước khi Hoắc Trầm Lệnh lên tiếng thì Hoắc Trầm Vân đã chạy thật nhanh như đã xoa dầu vào chân vậy.

Hoắc Trầm Lệnh nhướng mày, trong đôi mắt đen láy sâu thẳm hiện lên ý cười nhẹ.

Anh ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa phòng bệnh thì vừa hay Tể Tể và Tương Tư Hoành đang đứng hai bên trái phải của cô Tôn, một lớn hai nhỏ không biết đã nhìn anh bao lâu rồi.

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Tể Tể dường như không cảm thấy bầu không khí bất ổn, cô bé buông tay của cô Tôn ra rồi chạy tới.

Cô bé ngẩng đầu lên hỏi cha nuôi.

“Cha ơi, sao chú ba lại bỏ chạy rồi? Có phải chú ba sợ rằng cô Tôn sẽ thích chú ba không?”

Cô Tôn theo bản năng phủ nhận điều đó.

“Không! Tể Tể, cô Tôn không có thích chú ba của em.”

Tương Tư Hoành và Tể Tể đồng thời kinh ngạc, dù gì chú ba cũng là một người rất tốt.

“Cô Tôn, tại sao? Có phải chú ba còn điều gì chưa đủ tốt không?”

Cô Tôn lắc đầu.

Hoắc Trầm Lệnh nhàn nhạt nói.

“Cô Tôn có gì cứ nói.”

Cô Tôn cũng không biết lấy dũng khí từ đâu, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Hoắc Trầm Lệnh.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free