Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1792:

Còn có ông nội đã chết và bà nội tuy còn sống nhưng lại gả cho em ruột của ông nội cũng là những thứ cô ta không muốn nghe tới nữa.

Tại sao cô ta lại thi vào một trường đại học ở Thủ đô cơ chứ?

Một là bởi vì ở Thủ đô sẽ có nhiều cơ hội lớn, tiền lương cũng cao.

Hai là bởi vì Thủ đô cách rất xa quê nhà của cô ta, xa tới mức người ở đó hầu hết chỉ đi về phía Nam để tìm việc chứ chẳng ai đi về phía Bắc cả.

Cô ta ở Thủ đô sẽ không cần lo lắng phải gặp phải người quen.

Cũng không cần phải nhớ lại những chuyện kinh tởm mà người nhà đã để lại cho cô ta.

Nhưng nhìn thấy ánh mắt tò mò của Minh Tể Tể, Lưu Lệ Nhã đã bị kích thích mới mức không thể giữ được lý trí, cô ta đột nhiên nhào tới chỗ Tể Tể.

“Minh Tể Tể, mày dám nói bậy à?”

Cô giáo Tôn bị hành động này của Lưu Lệ Nhã làm giật mình, cô ấy vội vàng bật dậy muốn xuống giường giúp đỡ.

Nhưng Tể Tể đã đè cổ tay cô ấy lại.

Hoắc Trầm Vân và Hoắc Trầm Lệnh đứng ở ngoài cửa, một người ngẩng đầu nhìn xuyên qua khe cửa để xem tình huống ở bên trong.

Một người thì khẽ cúi người nhìn xem tình hình ở bên trong.

Nhưng hai anh em họ lại không hề có ý định đi vào.

Quả nhiên, một giây sau, Tiểu Tương đã hành động.

Tương Tư Hoành như một con nghé con bị chọc tức, hự hự xông tới chỗ Lưu Lệ Nhã.

Cậu bé đá thẳng một cước vào bắp chân Lưu Lệ Nhã, đứng chặn ở trước mặt Tể Tể.

“Cô dám động tới Tể Tể một lần nữa xem.”

Khuôn mặt vốn đang tái nhợt của cô giáo Tôn càng trắng hơn.

“Tiểu Tương! Nhã Nhã!”

Lưu Lệ Nhã bị đá đau tới mức khuôn mặt nhăn nhúm vặn vẹo, cũng không thèm giả vờ nữa.

Khuôn mặt cô ta bây giờ vô cùng hung ác và nham hiểm nhìn chằm chằm vào cô giáo Tôn.

“Tôn Hân Hân, mày cố tình để cho mấy đứa nhóc này tới đối phó tao đúng không?”

Mắt cô giáo Tôn lạnh xuống.

Cô ấy không hê trả lời câu hỏi kia mà hỏi lại.

“Nhã Nhã, vậy nên đúng là hôm nay cậu đã gọi điện thoại cho đám người Trương Toại Phong đến đúng không?”

****

Bây giờ Lưu Lệ Nhã là một người vò mẻ chẳng sợ nứt.

Suy cho cùng Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành đều biết những mối quan hệ hỗn loạn trong gia đình cô ta, điều đó tương đương với việc cả gia đình họ Hoắc đều biết.

Nếu gia đình nhà họ Hoắc biết thì gần như cả giới thượng lưu đều biết.

Sau này cô ta còn làm sao xuất hiện trong giới đó nữa chứ?

Đến bây giờ Lưu Lệ Nhã thậm chí cũng không biết cái giới mà cô ta tiếp xúc hoàn toàn không được xem là giới thượng lưu gì cả.

Trong giới thượng lưu thực sự, những người có suy nghĩ như cô ta căn bản không thể vào được.

Tính mục đích quá mạnh mẽ.

Những người giàu có thực sự không những không phải là kẻ ngốc.

Ngược lại, họ còn rất thông minh.

Họ gần như có thể nhìn thấu những thủ đoạn suy tính của Lưu Lệ Nhã ngay lập tức.

Cô ta cũng chỉ có thể dây dưa với đám con nhà giàu văn dốt võ dát như Trương Toại Phong, Dương Cương và Cao Triệu Ba.

Nhưng Lưu Lệ Nhã lại cảm thấy như trời sập vậy.

Tương lai tràn đầy hy vọng của cô ta bỗng nhiên tan vỡ.

Cô ta đang vô cùng tức giận nên đâu còn lo đến việc che giấu gì nữa.

Cô ta nói bất cứ mọi thứ có thể đâm vào tim của cô Tôn.

“Đúng! Do tôi gọi đến đấy!”

Cho dù cô Tôn đã tin vào những gì Tể Tể và Tiểu Tương nói nhưng khi nghe thấy chính miệng Lưu Lệ Nhã thừa nhận thì cô ấy vẫn không thể nào chấp nhận được.

“Nhã Nhã, cậu… tại sao cậu phải làm vậy?”

Họ là bạn thân nhất của nhau mà.

Lưu Lệ Nhã nở nụ cười u ám.

“Tại sao ư? Bởi vì tôi tốt hơn cô về mọi mặt, dựa vào cái gì mà cô có thể được tổng giám đốc Hoắc coi trọng, mà ánh mắt anh ấy nhìn tôi lại như con dao vậy?”

“Tôi rõ ràng không có làm gì cả, tôi vô cùng cung kính nhà họ Hoắc, sợ sẽ khiến họ không vui, ngay cả việc đi lại, tôi cũng không dám phát ra bất kỳ tiếng động gì!”

“Thế mà tôi vẫn sai! Tôi sai ở chỗ không phải giáo viên trong trường mầm non các người, tôi sai ở chỗ sợ cô không đón được taxi nên có ý tốt đưa cô đến đó, nhưng lại khiến họ nghĩ tôi có suy tính xấu!”

Cô Tôn mím chặt môi, từ từ siết chặt các ngón tay lại thành nắm đấm.

“Nhã Nhã, mặc dù tớ không tiếp xúc nhiều với tổng giám đốc Hoắc nhưng tổng giám đốc Hoắc sẽ không vô duyên vô cớ nhắm vào ai đó đâu.”

Nói đến đây, cho dù cô Tôn không muốn đối mặt nhưng cô ấy cũng phải nhắc tới.

“Tổng giám đốc Hoắc đột nhiên hỏi cậu chắc chắn là vì lần trước cậu cố tình lấy điện thoại của tớ gửi tin nhắn cho anh cả của Tể Tể, bảo cậu ấy đến giúp.”

Lưu Lệ Nhã càng tức giận hơn.

Cô ta gần như là hét lên.

“Hừ! Tôi làm vậy là vì ai? Chẳng phải cũng vì cô sao? Giữa Trương Toại Phong, Dương Vương và Cao Triệu Ba, chúng ta có thể đắc tội được với ai?”

Cô Tôn không nghĩ như vậy.

“Chúng ta là tự vệ chính đáng, họ có thể làm gì được chúng ta?”

Lưu Lệ Nhã bỗng nhiên bật cười và nụ cười vô cùng mỉa mai.

“Tự vệ chính đáng ha? Họ có thể làm gì được chúng ta ư? Ha ha ha…”

“Tôn Hân Hân, cô đúng là sống quá suôn sẻ rồi, trèo lên được cây đại thụ nhà họ Hoắc này, có phải cô suôn sẻ đến mức quên đi dáng vẻ chật vật thảm hại kia khi hai cha con cô không có tiền, quỳ ở hành lang bệnh viện cầu xin bác sĩ cứu mẹ cô, nhưng y tá trưởng lại đẩy cô ra không?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free