Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1791:
Lưu Lệ Nhã không dám nói gia giáo của nhà họ Hoắc có vấn đề, cho dù hiện tại cô ta đang rất tức giận nhưng vẫn tiếp tục giải thích cho lời nói lúc nãy của mình.
“Nhưng mà cậu quên rồi sao Hân Hân? Hai đứa này đều không phải con cháu ruột của nhà họ Hoắc, trên người bọn chúng không chảy dòng máu của nhà họ Hoắc.”
Lưu Lệ Nhã không chờ cô giáo Tôn nói mà nhanh chóng nói thêm.
“Bọn chúng đều được nhà họ Hoắc nhận nuôi. Cậu có biết cha mẹ ruột của bọn chúng là người như thế nào trước khi bọn chúng được nhà họ Hoắc nhận nuôi không?”
Cô giáo Tôn lập tức cãi lại lời của cô ta.
“Trước không nói tới cha ruột của Tể Tể, nhưng cậu phải biết tới anh Tương chứ. Anh ấy là người nổi tiếng trong giới giải trí bao lâu nay, trước giờ vẫn chưa từng có scandal nào, anh ấy là cha ruột của Tiểu Tương đó.”
Lưu Lệ Nhã bị lời của cô giáo Tôn làm nghẹn lời.
Bên phía Tương Uyên đúng là như vậy thật. Thế nên cô ta quyết đoán nhắm vào Tể Tể.
“Thế còn Minh Tể Tể thì sao? Cậu đã gặp cha ruột của con bé này bao giờ chưa? Cậu biết anh ta là loại người như thế nào không? Cho dù lúc trước Tiểu Tương không có vấn đề, nhưng thằng bé này ở cùng với Minh Tể Tể lâu như thế, có câu gần mực thì đen, gần đèn thì sáng. Minh Tể Tể không phải là một đứa trẻ ngoan, dù Tiểu Tương là đứa trẻ ngoan cũng sẽ hư hỏng theo con bé .”
Tương Tư Hoành không thể chấp nhận được.
Nói xấu cậu bé cũng không sao.
Bởi vì cậu bé không quan tâm.
Nhưng mà không được phép nói xấu Tể Tể.
Thế nên Tương Tư Hoành vô cùng tức giận, cậu bé gân cổ lên nhìn Lưu Lệ Nhã, tròng mắt bắt đầu đỏ lên.
“Cô mới là đứa trẻ hư, cả nhà cô đều là đứa trẻ hư.”
Tể Tể vừa định an ủi anh Tiểu Tương thì nhìn thấy khí đen trên người Lưu Lệ Nhã càng lúc càng nồng đậm.
Khí đen.
Khí đen dày thật dày luôn.
Này quả thực là có liên quan tới cả nhà đó.
Mặc dù bây giờ cô bé không thể đánh người thường được, cũng không thể dùng phép thuật lên người thường, nhưng mà vẫn có thể xem được Sổ Sinh Tử á.
Mau nhìn xem.
Trong tiềm thức của mình, Tể Tể cảm thấy có lẽ cô bé sẽ có được niềm vui ngoài ý muốn.
Tể Tể nhanh chóng mở Sổ Sinh Tử ra, tìm kiếm thông tin về Lưu Lệ Nhã cùng với cha mẹ ông bà ba đời nhà cô ta.
Chờ tới khi cô bé thấy cô ta có hai ông nôi, ba bà nội. ba người cha, bốn người mẹ, hơn mười anh chị em thì cô bé đều hết hồn.
Cả một gia tộc khổng lồ luôn.
Một gia tộc loạn như nồi cháo heo.
Tể Tể nhanh chóng nhớ kỹ tên của những người đó, sau đó rút ý thức ra khỏi Sổ Sinh Tử, nhìn về phía Lưu Lệ Nhã ở trước mặt mình.
Cô bé đột nhiên có chút thương cảm cho cô ta.
Thế nên cô bé đã nhỏ nhẹ hỏi cô ta.
“Cô Lưu ơi, cô thật sự có hai ông nội, ba bà nội. ba người cha, bốn người mẹ cùng với hơn mười anh chị em thiệt hả cô?”
Đừng nói là Lưu Lệ Nhã bị câu nói này của Tể Tể làm cho sợ ngây người.
Ngay cả cô giáo Tôn và Tương Tư Hoành cũng bối rối.
Mà hai anh em Hoắc Trầm Lệnh và Hoắc Trầm Vân đứng ở ngoài cửa nghe rất rõ câu nói của Tể Tể cũng đều ngạc nhiên không thể tin được.
Hoắc Trầm Lệnh nhanh chóng rút điện thoại ra gọi cho Giang Lâm.
“Cậu hãy dùng tốc độ nhanh nhất điều tra Lưu Lệ Nhã cho tôi, là bạn đại học cũng là bạn thân của cô giáo Tôn chủ nhiệm dạy lớp Tể Tể.”
“Rõ thưa sếp.”
Tốc độ nhanh nhất của Giang Lâm chính là… gọi cho Hùng Kỳ.
Dù sao thì muốn điều tra một người không quen biết, thì cách nhanh nhất chính là tìm tới chú cảnh sát nhờ giúp đỡ.
Chỉ là điều tra một người mà thôi, người nhà họ Hoắc chưa hề làm mấy việc vi phạm pháp luật.
Giang Lâm còn cố ý nhắc là do tổng giám đốc Hoắc ra lệnh điều tra, đồng thời cũng “vô ý” nhắc tới Tể Tể, thế nên Hùng Kỳ lập tức tra liền.
Lần điều tra này vừa có kết quả thì đã khiến cho tam quan của Hùng Kỳ bị vỡ tan.
Nói sao đây nhỉ…
Hai đời ông cha của Lưu Lệ Nhã, không có một ai là người đàng hoàng cả.
Lúc Hùng Kỳ điều tra về gia đình của Lưu Lệ Nhã thì ở bên trong phòng bệnh của bệnh viện số một, sắc mặt Lưu Lệ Nhã trắng bệch khi nghe câu hỏi của Tể Tể.
“Minh Tể Tể, là ai nói cho mày biết?”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt.
“Tể Tể tự xem á.”
Lưu Lệ Nhã nhanh chóng quay đầu nhìn về phía cô giáo Tôn sắc mặt tái nhợt đang nằm trên giường bệnh, ánh mắt phẫn nộ không một chút che giấu.
“Tôn Hân Hân, là mày đúng không? Ở cái thủ đô này, trừ mày ra thì tao chưa từng kể cho ai biết về gia đình tao cả.”
Cô giáo Tôn lắc đầu.
“Nhã Nhã, không phải tớ.”
Tể Tể cũng nhanh chóng nói.
“Không phải cô giáo Tôn nói, là Tể Tể tự mình xem được.”
Nhìn thấy bộ dáng bây giờ của Lưu Lệ Nhã, dù cho Tể Tể biết Sổ Sinh Tử sẽ không lừa cô bé nhưng cô bé vẫn chậc lưỡi, tò mò hỏi.
“Cô Lưu ơi, cô có nhiều ông bà cha mẹ như vậy, lúc Tết chắc là cô phải bận lắm nhỉ? Lúc đi chúc Tết chắc là phải đi chúc tới Tết Nguyên Tiêu mới xong quá.”
Lưu Lệ Nhã: “…”
Người mẹ lẳng lơ và người cha vô trách nhiệm của cô ta chính là sự sỉ nhục mà cả đời này cô ta đều không muốn nhắc tới.