Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1790:
“Đi thôi, chúng ta đi tìm chú ba của mấy đứa, xem thử cô giáo Tôn sao rồi.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành lập tức hoan hô.
“Cảm ơn cha (chú hai).”
Lúc cha nuôi Hoắc dẫn theo hai đứa nhóc đến khu nội trú của bệnh viện số một thì thấy Hoắc Trầm Vân đang đứng ở bên ngoài phòng bệnh, vẻ mặt rất khó coi.
Hoắc Trầm Lệnh vô cùng kinh ngạc.
“Trầm Vân, có chuyện gì thế?”
Chẳng lẽ bị mất sự trong trắng rồi à?
Hoắc Trầm Lệnh vô thức nhìn từ trên xuống dưới toàn thân thằng em ngốc nhà mình.
Ánh mắt kia làm cho Hoắc Trầm Vân ngượng đỏ hết cả mặt, nói lắp ba lắp bắp.
“Anh… anh sao thế? Sao lại nhìn em bằng ánh mắt đó?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành đều không hiểu.
“Chú ba ơi, ánh mắt đó là cái gì vậy chú? Là loại ánh mắt gì vậy chú?”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Lệnh cười thầm trong lòng, trên mặt lại không có chút thay đổi nào.
“Sao em lại ở bên ngoài?”
Nhắc tới đây thì Hoắc Trầm Vân lập tức quên mất vừa rồi bị anh trai mình soi như tia X, nhanh chóng giải thích.
“Cô bạn thân ác độc kia của cô giáo Tôn đã tới.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành đều cùng: “Hả?”
Hoắc Trầm Vân vô cùng tức giận.
“Mấu chốt là cô giáo Tôn lại tin tưởng cô ta.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành đều cùng: “Hả?”
Hoắc Trầm Vân lại nói thêm.
“Bởi vì cô bạn thân kia diễn quá giỏi.”
Tể Tể và Tương Tư Hoành đều cùng: “Hả?”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Lệnh hơi nghĩ một lúc rồi dịu dàng nhìn hai đứa bé.
“Tể Tể, Tiểu Tương, hai đứa có muốn vào thăm cô giáo Tôn không?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành vội vàng gật đầu.
“Muốn ạ.”
Hoắc Trầm Lệnh vuốt ve đầu hai đứa nhóc.
“Được, vậy hai đứa vào đi, đừng nói là cha cũng tới nhé.”
Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn xoe đáng yêu, trả lời.
“Vâng ạ ~”
Hoắc Trầm Lệnh bị biểu hiện đáng yêu của cô bé làm cho chịu không nổi, khom lưng cúi người xuống hôn vào má cô bé một cái chụt.
Tương Tư Hoành vội vàng đưa má tới.
“Chú hai, cháu nữa ~”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Hoắc Trầm Lệnh từ từ nhắm hai mắt lại, nhanh chóng hôn lên má của Tương Tư Hoành một cái.
Tương Tư Hoành cười hì hì, nắm lấy tay Tể Tể đẩy cửa phòng bệnh đi vào trong.
Trong phòng bệnh, trên trán cô giáo Tôn được băng bó, cánh tay phải bị trật khớp cũng đã được nối lại, không có vấn đề gì nữa.
Nhưng chân trái lại bị bó thạch cao, đang dùng dây treo lên.
“Tể Tể, Tiểu Tương, sao hai đứa lại tới đây?”
Hai đứa bé nhìn thấy cô giáo Tôn thì đột nhiên nhớ tới bây giờ bọn họ phải nên nằm ở nhà dưỡng thương mới đúng.
Cái trán vốn lán bóng đột nhiên xuất hiện một vết thương.
Tể Tể nhìn cô giáo Tôn với ánh mắt quan tâm.
“Cô giáo Tôn, chú ba nói cô giáo bị thương, bọn cháu rất lo lắng cho cô nên tới thăm cô.”
Tương Tư Hoành thì lại nhìn về phía Lưu Lệ Nhã đang ngồi bấm điện thoại ở bên cạnh giường bệnh.
“Cô Lưu, cô cũng ở đây à?”
Lưu Lệ Nhã thản nhiên gật đầu.
Người lớn của nhà họ Hoắc đều không có ở đây, chỉ có hai đứa nhóc ba bốn tuổi, bây giờ tình trạng của Tôn Hân Hân cũng không tốt, thế nên cô ta cũng lười phải diễn trò, vẻ mặt vô cùng lạnh nhạt.
“Vì sao cô không thể ở đây chứ? Hân Hân là bạn thân của cô mà.”
Tương Tư Hoành: “Bạn thân là dùng để tặng cho người xấu nhất hả cô?”
Trong lúc nhất thời, Lưu Lệ Nhã còn chưa kịp hiểu.
“Cái gì?”
Tể Tể nhẹ nhàng giải thích dùm cô ta.
“Mấy người chú Lăng đã thấy rất rõ, là cô Lưu đã gọi điện thoại cho ba cái chú người xấu kia tới, cho nên ba chú người xấu đó đã tới tìm cô.”
Cô giáo Tôn đang ỉu xìu nghe thế thì đôi mắt trừng lớn, vẻ mặt không thể tin được.
“Tể Tể, những gì cháu nói là thật sao?”
Ánh mắt Lưu Lệ Nhã sắc bén nhìn về phía Tể Tể.
“Con nhóc… nhóc con. Cơm có thể ăn bậy nhưng lời thì không thể nói lung tung.”
****
Tể Tể phồng hai má lên lầu bầu lắc đầu.
“Không có, không có, không có. Cơm cũng không thể ăn bậy được. Cô giáo Tôn ăn cơm cô đưa nên bây giờ mới phải vào bệnh viện đây nè.”
Cô giáo Tôn: “…”
Giữa bạn thân cùng với hai đứa nhỏ học sinh ngây thơ của lớp mình, cô giáo Tôn vô ý thức lựa chọn tin tưởng hai đứa bé.
Bởi vì trẻ con không biết nói dối.
Mà Nhã Nhã thì…
Cô giáo Tôn nhanh chóng nhìn về phía Lưu Lệ Nhã.
“Nhã Nhã, chuyện này rốt cuộc là như thế nào hả?”
Lưu Lệ Nhã lộ ra vẻ mặt không thể tin được, dùng ánh mắt bị tổn thương nhìn cô giáo Tôn.
“Hân Hân, cậu lại tin tưởng hai đứa nhóc này mà không thèm tin tớ?”
“Người nói muốn mời tớ đi ăn là cậu mà? Nếu như mọi chuyện là do tớ thiết kế thì sao tớ biết được là cậu muốn mời tớ đi ăn? Hơn nữa còn là ở Lý Viên nữa. Hân Hân, cậu có biết tớ đau lòng như thế nào khi cậu nghi ngờ tớ như vậy không? Chúng ta đã là bạn thân biết bao nhiêu năm rồi đó.”
Cô giáo Tôn vẫn giữ nguyên lý trí, cố gắng không để cho Lưu Lệ Nhã dẫn đi lệch hướng.
“Nhưng Tể Tể và Tiểu Tương, một đứa chỉ có ba tuổi rưỡi, một đứa chỉ có bốn tuổi, bọn họ không thể nói dối được.”
Lưu Lệ Nhã lập tức cãi lại.
“Ai nói là không được chứ? Hân Hân, có vài đứa trẻ vừa sinh ra đã là loại hư hỏng rồi.”
Cô giáo Tôn lập tức phản bác.
“Đó là do vấn đề giáo dục của gia đình, gia giáo của nhà họ Hoắc tuyệt đối không có vấn đề.”
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ