Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1789:
Nhưng chờ đến khi nhớ tới đứa con trai út của mình cũng có cái nết y chang em ba, cha nuôi Hoắc lập tức hết cười nổi.
Em ba của bây giờ chính là con trai út của tương lai chứ đâu!
Đệt!
Hoắc Trầm Lệnh lập tức đen mặt, lạnh lùng cất bước đi vào trong phòng.
Tể Tể và Tương Tư Hoành thấy thế thì đồng thời nhìn về phía anh: “Cha/chú hai, bọn con đã bẻ trật khớp hai cánh tay, đánh phần trán tươm máu, bẻ gãy một bên chân rồi, giờ mình có cần bẻ luôn cái chân còn lại của họ không ạ?”
Trương Toại Phong, Dương Cương và Cao Triệu Ba: “...”
Cứu mạng!
Gặp quỷ rồi!
Bớ người ta có ác quỷ muốn giết người!
****
Hoắc Trầm Lệnh bước vào được hai bước thì dừng lại.
Trong phòng, chai rượu vỏ lon bia rỗng nằm la liệt, thậm chí còn có đồ ăn thừa vung vãi lung tung.
Người có bệnh thích sạch sẽ như anh ấy không thể nào bước tiếp được nữa.
“Không cần bẻ, như vậy cũng được, vứt bọn họ ra ngoài cửa sổ là được.”
Trương Toại Phong Dương Cương cùng Cao Triệu Ba: ". . ."
Khoan đã!
Không ai biết được hai đứa nhóc kia vào đây bằng cách nào.
Nhưng bọn họ tận mắt thấy người đàn ông này bước vào cửa, nhất định là người rồi.
Bọn họ đều bị đánh thành như thế rồi.
Còn muốn vứt bọn họ ra ngoài cửa sổ?
Dù là lầu ba thì cũng sẽ chết người đấy.
Thế thì còn không bằng bẻ gãy chân bọn họ đi cho rồi.
Trương Toại Phong Dương Cương cùng Cao Triệu Ba đều sợ tới mức toàn thân run rẩy. Trương Toại Phong lắp bắp nói.
“Tụi mày… tụi mày có biết tao là ai không hả? Có biết cha tao là ai không? Biết mẹ tao là ai không? Biết cậu tao là ai không hả?”
Tể Tể và Tương Tư Hoành mỗi người nắm lấy một chân của gã ta, kéo gã ta về phía cửa sổ.
Vừa kéo vừa cùng đồng thanh trả lời câu hỏi của gã.
“Không biết. Không quan trọng.”
Trương Toại Phong: “…”
Dương Cương và Cao Triệu Ba nhìn thấy hai đứa nhóc như thế thì đều sợ tới mức mặt mày tái xanh.
“Anh này, bọn tôi biết sai rồi. Xin các anh hãy tha cho chúng tôi, chúng tôi sẽ trả tiền. Các anh muốn bao nhiêu tiền, chúng tôi đều có thể cho được. Chỉ cần các anh tha cho tôi là được.”
Tể Tể muốn kiếm tiền, nghe tới tiền thì lập tức dừng lại.
“Chú có thể cho bao nhiêu tiền?”
Dương Cương nghe thấy có hy vọng thì lập tức đưa ra đề nghị cao nhất.
“Năm triệu. Tôi cho mấy người năm triệu.”
Tể Tể không kéo Trương Toại Phong nữa mà đi qua kéo chân Dương Cương.
Hơn nữa còn kéo đi rất nhanh.
Dương Cương sợ tới mức la lớn lên.
“Em nhỏ, em nhỏ ơi. Đó là năm triệu đó, anh nói là năm triệu chứ không phải năm mươi ngàn đâu.
Em nhỏ ơi, em có biết năm triệu là bao nhiêu không hả? Chắc là em chưa thấy qua năm triệu bao giờ đúng không?”
Dương Cương nói hết câu thì quay sang quát lớn với Hoắc Trầm Lệnh.
“Anh này, năm triệu đó, anh chắc chắn biết năm triệu là cỡ nào mà đúng không? Chỉ cần thả tôi ra thì năm triệu là của các anh rồi.”
Mí mắt của Hoắc Trầm Lệnh chưa hề nâng lên một tí nào, anh ấy cười khinh thường.
“Những giấy tờ hợp đồng mà tôi ký đều có giá trị ít nhất là chín con số.”
Tể Tể: “Một địa phủ thông bảo của cháu đã có thể đổi được một trăm triệu. Năm triệu của chú là cái gì chứ? Chú khinh thường ai vậy?”
Tương Tư Hoành: “Quan tài của cha cháu làm bằng vàng ròng, bên trên còn có gắn rất nhiều loại đá quý, năm triệu? Còn chưa mua nổi nửa viên đá quý nữa, ai mà thèm cơ chứ.”
Dương Cương: “…”
Dương Cương bị Tể Tể ném thẳng qua cửa sổ.
Tương Tư Hoành cũng ném Trương Toại Phong xuống theo cùng.
Cao Triệu Ba là người cuối cùng, khi thấy hai người anh em của mình bị hai đứa bé ném qua ngoài cửa sổ thật thì sợ tới mức ngất luôn.
Tể Tể và Tương Tư Hoành cũng không quan tâm, không thể thiếu ai được.
Một đứa nắm đầu, một đứa kéo chân.
Hì hà hì hục, cùng nhau kéo gã ta tới phía cửa sổ, quăng xuống.
Tương Tư Hoành đã tạo một cái kết giới ở bên ngoài cửa sổ, đảm bảo ba người kia bị vứt ra ngoài cửa sổ sẽ không có thêm vết thương nào, cũng sẽ không ngã đập trúng người qua đường.
Nhưng lại có thể đảm bảo cho tất cả mọi người ở ngoài đường thấy được ba người đàn ông chỉ mặc mỗi quần lót rớt xuống từ trên trời.
Hình ảnh quả thật…
Những người đi đường đều sợ hết hồn.
Cả đám người sợ choáng váng.
Cảm thấy cả thế giới đều bắt đầu huyền ảo.
“Vừa rồi có chuyện gì thế?”
“Mấy người mặc quần lót này vừa… vừa mới nhảy khỏi cửa sổ hả?”
…
Thế thì đúng rồi.
Còn vừa đúng lúc một blogger ẩm thực đang mở phát sóng trực tiếp ăn ở Lý Viên và vừa đúng lúc bước ra ngoài khu vực dành cho người đi bộ, thế là toàn bộ cảnh ba người kia bay ra ngoài từ cửa sổ đều được quay vào trong.
Bên trong phòng phát sóng trực tiếp.
“Ôi đệch. Chuyện gì thế? Phát sóng trực tiếp mặc quần xì nhảy cửa sổ hả mọi người?”
“Đây là hiện trường bắt gian hả?”
“Còn là ba người nữa chứ?”
…
Dưới lầu bây giờ vô cùng náo nhiệt.
Tương Tư Hoành lặng lẽ thu hồi kết giới lại, cậu bé và Tể Tể cùng đi theo Hoắc Trầm Lệnh xuống dưới lầu.
Một người lớn hai người nhỏ đi ra khỏi Lý Viên, lặng lẽ lên xe không hề gây sự chú ý.
“Cha ơi, giờ mình đi qua chỗ chú ba hả cha?”
Hoắc Trầm Lệnh thấy Tể Tể và Tương Tư Hoành đều muốn đi, lại nghĩ tới chồng giấy tờ đang chờ ký ở trong phòng làm việc thì lập tức từ bỏ.