Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1788:

Cao Triệu Ba cười ha hả gật đầu: “Đúng thế! Cô bé này cũng ngây thơ lắm, chưa từng yêu đương gì, em còn chưa cuỗm mất nụ hôn đầu của con bé đó nữa kìa!”

Trương Toại Phong lập tức vui vẻ ngay: “Được thôi!”

Cả người giáo viên Tôn bủn rủn vô lực, nghe những lời dâm ô của bọn họ thì cô ấy càng tức sôi máu, ngặt nỗi phần cẳng chân của cô ấy quá đau, một cánh tay cũng không động đậy được.

Cô ấy dùng sức lắc đầu, miễn cưỡng tỉnh táo hơn vài phần.

“Trương Toại Phong, anh… anh làm vậy… là phạm pháp!”

Trương Toại Phong nghe thế thì cười phá lên: “Phạm pháp? Các anh em, con đàn bà này nói chúng ta phạm pháp kìa, ha ha ha…”

Dương Cương và Cao Triệu Ba cũng cười, hai người đều đã cởi trần nửa người trên, mỗi người đi tới một góc gỡ một tấm vải đen xuống, để lộ ra chiếc camera được đặt ở đó không biết từ lúc nào.

“Cô giáo Tôn à, chỉ cần có cái này, mày nghĩ ai sẽ là người quyết định xem chuyện kế tiếp có phạm pháp hay là không?”

Giáo viên Tôn suýt chút nữa đã tắc thở vì tức giận: “Các người...”

Ý thức của cô ấy lại bắt đầu mơ hồ, cả người cũng tỉnh tỉnh mê mê, nhưng đột nhiên nhớ tới cái gì, cô ấy lại vội kêu to: “Nhã Nhã! Nhã Nhã! Mau gọi 110.”

Trương Toại Phong càng cười to hơn nữa: “Ha ha ha! Lưu Lệ Nhã ấy à? Cô ta... có việc đột xuất nên đi ra ngoài rồi!”

Chuyện lần này vốn là do Lưu Lệ Nhã cố tình sắp xếp cho bọn họ, nhưng cô giáo Tôn ngây thơ này lại hoàn toàn không hề hay biết.

Ha ha ha!

Thật thú vị.

Giáo viên Tôn lập tức rơi vào hố sâu tuyệt vọng.

Khi cả người nóng cháy khó chịu đến mức sắp hoàn toàn mất đi ý thức, cô ấy chợt đập mạnh đầu của mình xuống mặt đất.

Chỉ nghe “bốp” một tiếng, đầu óc cô ấy lập tức choáng váng quay cuồng, nhưng ý thức sắp biến mất thì lại dần trở về.

“Trương Toại Phong, hôm nay anh có thể đụng đến tôi, nhưng tốt nhất thì anh nên giết tôi đi, nếu không... cho dù có phải mất mạng thì tôi cũng sẽ không để anh được chết tử tế!”

Dương Cương và Cao Triệu Ba như nghe được chuyện gì buồn cười dữ lắm, thế là lại bắt đầu cười ha ha.

Dương Cương châm chọc: “Ôi trời! Cô giáo Tôn à, mày nói vậy làm bọn tao sợ quá! Nhưng chắc cô giáo Tôn không biết nhỉ, lời này các anh em bọn tao đã nghe thấy rất nhiều lần rồi, nhưng mà... đến tận hôm nay bọn tao vẫn cứ thích chơi ai thì chơi đây nè! Ha ha ha!”

Trương Toại Phong chán ghét nỗi hận thù trong mắt của giáo viên Tôn, bởi vậy gã ta không nói thêm gì nữa mà dứt khoát đá thẳng một cú thật mạnh qua đó.

Nào biết trong phòng lại đột nhiên xuất hiện hai đứa nhỏ.

Gã ta thậm chí còn chưa kịp phản ứng lại thì đã thấy cẳng chân của mình đau nhức, thế là lập tức ngã lăn quay xuống mặt đất.

Kẻ làm bạn “đo đường” chung với gã ra là Dương Cương và Cao Triệu Ba - hai kẻ nãy giờ ngoác mồm ra cười ha ha.

Cả ba lập tức rú lên thảm thiết: “Á á á!”

Tể Tể và Tương Tư Hoành nhanh chóng đỡ giáo viên Tôn dậy.

Thấy vết thương trên người của giáo viên Tôn, Tể Tể đang chuẩn bị ra tay thì Tương Tư Hoành đã giành trước và nắm lấy tay của cô ấy.

Lăng Phong dùng một chân đá văng cửa phòng, Hoắc Trầm Vân là người đầu tiên vọt vào bên trong.

Nhìn thấy động tác của Tiểu Tương và nhận ra cậu ấy muốn làm cái gì, Hoắc Trầm Vân sợ cậu bé bị lộ cho nên vội vàng đi qua bế bổng giáo viên Tôn lên.

Anh ấy vừa đi ra ngoài vừa dặn dò hai đứa nhỏ: “Tể Tể, Tiểu Tương, chú ba dẫn giáo viên Tôn đi bệnh viện trước nha, hai cháu ở bên này tự coi tình huống mà xử lý đi.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành chỉ mong có thế: “Vâng ạ.”

Trương Toại Phong, Dương Cương và Cao Triệu Ba - ba người thiếu điều muốn gãy xương: “...”

Hoắc Trầm Lệnh đứng ở cửa, nhìn em trai bế giáo viên Tôn - người đang đỏ bừng mặt vì công dụng của thuốc - ra tới thì nhàn nhạt lên tiếng: “Đánh ngất cô ấy đi.”

Hoắc Trầm Vân khó hiểu: “Vì sao ạ?”

Hoắc Trầm Lệnh: “...”

Sau đó, cánh tay không bị trật khớp của giáo viên Tôn đột nhiên bắt đầu “nghịch ngợm” vươn tới vuốt ve cơ thể của Hoắc Trầm Vân, trong miệng bật ra vài câu nói mơ hồ không rõ nghĩa, kế đến lại bắt đầu tìm cách rúc vào trong ngực của anh ấy.

Hoắc Trầm Vân: “...”

Hoắc Trầm Lệnh cười lạnh một tiếng, coi như mình không nhìn thấy gì.

Mặt Hoắc Trầm Vân đỏ như máu: “Anh hai, mau… mau đánh ngất cô ấy đi ạ!”

Hoắc Trầm Lệnh: “Vì sao?”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Thấy miệng của giáo viên Tôn đã sắp chạm tới cằm của mình, Hoắc Trầm Vân cố gắng duỗi ngược cổ ra phía sau, anh ấy gào đến lạc cả giọng: “Anh hai ơi em sai rồi! Xin anh đó! Đánh ngất cô ấy giúp em với!”

Hoắc Trầm Lệnh: “Xin lỗi! Anh không đánh phụ nữ!”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Cũng may trước khi tới đây bọn họ đã kêu xe cứu thương, cho nên lúc này tiếng còi hú của xe cứu thương đã truyền tới từ phía dưới lầu, Hoắc Trầm Vân không màng tới ông anh hai thấy chết mà không cứu của mình, lập tức ôm giáo viên Tôn đang nói mê sảng chạy như bay xuống dưới, vừa chạy vừa kêu: “Cô Tôn! Cô nhịn xuống đi! Bằng không hai ta đều xong đời thật đó!”

Hoắc Trầm Lệnh đứng ở cửa nghe em trai ngốc nói như thế thì phì cười.

Quả nhiên người ngốc thì hay mang đến nhiều niềm vui mà!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free