Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1794:
“Tôi không muốn sau này mình có anh chồng còn đáng sợ hơn cả chủ nhiệm khoa!”
Sau khi nói xong, cô Tôn nhanh chóng quay trở về phòng bệnh và tiện thể đóng cửa lại.
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
****
Giám đốc Hoắc bị nhốt ở bên ngoài phòng bệnh, còn hai đứa bé được anh dẫn đến lại ở trong phòng bệnh.
Giám đốc Hoắc: “…”
Chủ nhiệm khoa đáng sợ sao?
Giám đốc Hoắc cẩn thận nhớ lại quãng thời gian mình đi học và tìm ra một tí bóng dáng của chủ nhiệm khoa từ sâu trong ký ức của mình.
Không!
Chủ nhiệm khoa không hề đáng sợ chút nào.
Lúc đầu vô cùng cung kính.
Sau đó…
Khẽ khom lưng xuống.
Bây giờ…
Nếu anh không nói thì chủ nhiệm khoa căn bản không thể đến trước mặt anh.
Cho nên chủ nhiệm khoa có cái gì phải sợ chứ?
Thế mà giáo viên của Tể Tể và Tiểu Tương lại nói anh đáng sợ hơn cả chủ nhiệm khoa!
Anh có gì mà phải sợ?
Giám đốc Hoắc hiếm khi cau mày phàn nàn.
“Nhát gan thì nói nhát gan đi, còn ở đó lấy tôi làm cái cớ!”
Sau đó anh lại nhìn phòng bệnh đã đóng cửa…
Giám đốc Hoắc nghĩ đến dáng vẻ của cô Tôn phàn nàn mình vừa nãy, anh cảm thấy mình chẳng có việc gì phải làm ở đây cả.
Về hai đứa nhỏ…
Thôi kệ!
Anh đến văn phòng của Cố Thích Phong làm việc!
Tể Tể và Tiểu Tương đều rất ngoan, sau khi giải quyết xong mọi chuyện của cô Tôn thì hai đứa nhỏ chắc chắn sẽ đến tìm anh.
Thế là giám đốc Hoắc gõ cửa trước, sau đó cao giọng nói.
“Tể Tể ơi, cha đến văn phòng của chú Cố, hai đứa xong việc rồi thì đến văn phòng của chú Cố tìm cha.”
Bên trong cửa vang lên giọng nói ngây thơ mềm mại của Tể Tể.
“Dạ, cha~”
Thế là giám đốc Hoắc yên tâm rời đi.
Trong phòng bệnh, cô Tôn tim đập thình thịch.
Trong đầu không ngừng vang lên lời nói mình phản bác lại giám đốc Hoắc từ ba trăm sáu mươi độ.
“Tôi không muốn sau này mình có anh chồng còn đáng sợ hơn cả chủ nhiệm khoa!”
…
Á!
Cô ấy đúng là hay thật!
Ngay cả người cầm quyền của tập đoàn nhà họ Hoắc mà cô ấy cũng dám khịa lại!
Cô ấy ngày thường đến nhìn cũng không dám nhìn lâu hơn!
Tể Tể và Tương Tư Hoành thấy hơi thở của cô Tôn rất không ổn định, thế là mỗi đứa nắm lấy hai tay trái phải của cô ấy.
Tể Tể: “Cô Tôn ơi, thật ra cha dễ thương lắm đấy!”
Tương Tư Hoành chắc chắn đồng ý với những gì Tể Tể nói.
“Đúng vậy! Khi chú ấy dễ thương, chú ấy còn hôn tụi em nữa!”
Cô Tôn: “…”
Cảnh tượng đó… cô ấy không thể nào tưởng tượng nổi!
Lưu Lệ Nhã ngã xuống đất đã bò dậy khỏi mặt đất, bởi vì biết Hoắc Trầm Lệnh ở bên ngoài nên cô ta mới chưa rời đi.
Lúc này, cô ta nghe thấy tiếng bước chân rời đi của Hoắc Trầm Lệnh, cô ta vốn định nhanh chóng rời đi chợt tức giận đến mức cái gì cũng dám làm!
Cô ta nhanh chóng nhìn quanh cả phòng bệnh.
Nhà họ Hoắc đúng là hào phóng với Tôn Hân Hân.
Phòng đơn VIP được trang trí giản dị lại sang trọng.
Đây là nằm viện sao?
Không!
Đây là đang đốt tiền!
Cô ta càng nhìn thì càng tức và ghen tị.
Trương Toại Phong, Dương Cương và Cao Triệu Ba không được ngủ với Tôn Hân Hân như mong muốn, họ chắc chắn sẽ tính sổ chuyện này với cô ta.
Cô ta toàn thân run rẩy khi nghĩ đến những thủ đoạn biến thái của ba người họ.
Dù gì họ cũng đã trở mặt với nhau rồi, nếu lúc này Minh Tể Tể và Tương Tư Hoành gặp chuyện thì cô ta có thể đổ hết toàn bộ lỗi lầm lên người cô Tôn một cách hoàn hảo.
Nhân lúc cô Tôn đang nói chuyện với hai đứa trẻ, Lưu Lệ Nhã nhanh chóng lấy túi xách của mình rồi lấy từ trong đó ra một ống tiêm có thuốc.
Tể Tể và Tương Tư Hoành cùng lúc quay lại nhìn cô ta.
Lưu Lệ Nhã mở nắp kim tiêm ra, ánh mắt vô cùng cay độc.
Tôn Hân Hân thấy Tể Tể và Tiểu Tương cùng lúc nhìn Lưu Lệ Nhã nên lúc này cô ấy mới nhớ ra Lưu Lệ Nhã vẫn đang ở trong phòng bệnh, thế là cô ấy vội vàng nhìn theo.
Khi nhìn thấy ống tiêm trong tay Lưu Lệ Nhã, Tôn Hân Hân lập tức nín thở.
Cô ấy theo bản năng chặn ở trước mặt Tể Tể và Tiểu Tương, giọng nói khẽ run rẩy.
“Lưu Lệ Nhã, cô muốn làm gì?”
Lưu Lệ Nhã nham hiểm nói.
“Làm gì ư? Đương nhiên là làm điều gì đó lớn lao để cô mãi mãi được khắc ghi vào lòng của các người chủ nhà họ Hoắc rồi!”
Tôn Hân Hân: “…”
Đầu óc của Lưu Lệ Nhã có phải có vấn đề không?
Tể Tể nhìn bằng đôi mắt to và rất sáng ngời, sau đó tò mò hỏi.
“Cô Lưu, trong ống đang đựng cái gì vậy?”
Lưu Lệ Nhã cười nham hiểm, chịu đựng cơn đau nhói ở đầu gối bước nhanh về phía Tể Tể.
“Đó là một thứ tốt, cô cho Tể Tể thử trước nhé!”
Dứt lời, cô ta chích một phát vào cánh tay mũm mĩm trắng nõn của Tể Tể.
Tương Tư Hoành định ngăn lại nhưng Tể Tể đã né tránh cậu ấy.
“Anh Tiểu Tương, anh giữ cô Tôn lại.”
Tuy Tương Tư Hoành lo lắng cho Tể Tể nhưng cậu ấy vẫn nghe lời của cô bé, dứt khoát giữ lấy cô Tôn đang lao tới bảo vệ Tể Tể.
Cô Tôn sợ đến trước mắt tối đen.
“Tể Tể!”
Tể Tể duỗi cánh tay nhỏ ra và nhìn đầu kim chích vào mình.
“Rắc” một tiếng, cánh tay của cô bé lành lặn nhưng đầu kim đã cong vòng.
Tương Tư Hoành theo bản năng che mắt của cô Tôn lại.
Kết quả, cô Tôn đã ngất xỉu rồi.
Tương Tư Hoành: “…”