Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1785:
Tương Uyên: “...”
Nếu không phải đối phương đã chết hơn hai ngàn năm, anh ấy thật sự muốn bắt đối phương tới đây hỏi cho ra lẽ, cô ta đường đường là Vương phi, ấy thế mà lại bất công trong việc quán xuyến việc nhà, khắt khe với thiếp thất, còn làm hại con cái của anh ấy!
Tể Tể vô cùng thông minh, thừa lúc Tương Uyên giận dữ thì cô bé nhanh nhảu kể lại hết mọi chuyện cho Hoắc Trầm Vân nghe.
“Là vậy nè chú ba, bla bla bla...”
Hoắc Trầm Vân nghe xong thì khóe miệng giật liên hồi.
Anh ấy vội vàng nhìn về phía Tương Uyên: “Anh Tương, anh đã sống lâu như vậy rồi, chẳng lẽ đến bây giờ anh vẫn còn cảm thấy... những bất hạnh mà hai mẹ con Tiểu Tương gặp phải đều là do Vương phi của anh gây ra hay sao?”
Tương Uyên hếch cằm lên, kiêu ngạo và lạnh lùng hỏi lại: “Chẳng lẽ không phải sao?”
Sắc mặt của Tương Tư Hoành trở nên uể oải, đáy mắt của Hoàng Tử Duẫn lại trào lên sự căm hận sâu sắc.
Hoắc Trầm Vân tặc lưỡi một tiếng, nhẹ nhàng lắc đầu: “Anh Tương, anh hồ đồ quá!”
Tương Uyên tức giận trừng mắt nhìn Hoắc Trầm Vân, anh ấy thấy thế thì đành vội vàng giải thích: “Anh Tương, Vương phi của anh nhất định rất yêu anh đó.”
Tương Uyên nghe thế thì sắc mặt càng thêm lạnh lùng: “Đương nhiên là thế rồi! Thời đại kia của bổn vương thì phụ nữ phải coi chồng như ông trời! Bổn vương chính là tất cả của Vương phi!”
Hoắc Trầm Vân vội lắc đầu: “Không không không! Anh Tương à, ý tôi không phải thế, ý tôi là... Vương phi không chỉ xem anh như chồng mình thôi đâu, Vương phi xem anh như là người mà cô ta có thể trao cả tấm chân tình cơ.”
Nói xong, anh ấy vội vàng nhìn Tiểu Tương với đôi mắt đỏ bừng một cái, sau đó xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu ấy.
“Mà mẹ của Tiểu Tương, cũng yêu anh tha thiết.”
Tương Uyên cau mày: “Thì vốn nên như thế mà!”
Người phụ nữ của anh ấy mà không yêu anh ấy thì chẳng lẽ...
Tầm mắt của Tương Uyên đảo qua người của Hoàng Tử Duẫn.
Tuy hình dạng hiện giờ của Hoàng Tử Duẫn là một chú chó vàng gầy ốm nhỏ nhắn, nhưng trong mắt anh ấy thì nó lại mang hình dáng của một thiếu niên anh tuấn cao lớn.
Anh ấy ở biên ải nhiều năm như thế, nếu Hoàng Tử Duẫn không có tình cảm với Như phu nhân thì sao lại dùng ánh mắt căm thù như thế để nhìn anh ấy!
Mày chỉ là một tên nô bộc hèn hạ thôi, thế mà mày cũng dám!
Tương Uyên đột nhiên có một loại ảo giác vật đổi sao dời, bản thân bị cắm sừng mà không hề hay biết.
Hoắc Trầm Vân nghe mà khóe miệng run rẩy không thôi.
Hiểu luôn!
Vị vua cương thi này tuy đã sinh hoạt trong xã hội hiện đại nhiều năm nhưng xét về phương diện tình cảm thì anh ấy vẫn như tờ giấy trắng.
Nói cách khác... anh ấy hoàn toàn không hiểu cái gì gọi là “yêu”.
Kiểu này mà còn tính lăn lộn trong giới giải trí ấy hả!
Thật uổng cho vóc người đẹp, gương mặt đẹp và gia tài bạc triệu của anh ấy!
Hoắc Trầm Vân nghĩ một lát, quyết định bảo Tể Tể dẫn Tiểu Tương, Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn ra ngoài chơi trước, còn mình thì kéo Tương Uyên vào rạp chiếu phim dưới mặt đất.
Anh ấy tin tưởng sau khi xem xong hơn bảy mươi tập “Hậu Cung Chân Hoàn Truyện”, Tương Uyên nhất định sẽ ngộ ra tất cả!
****
Bởi vì tâm trạng của Tương Tư Hoành thật sự không tốt, cho nên Tể Tể, Hoàng Tử Duẫn và Chu Đại Phúc vẫn luôn làm bạn bên cạnh cậu ấy.
Mà trong mắt của quản gia La, tổ hợp hai người hai thú này thật sự có chút… một lời khó nói hết.
Bởi vì ông ấy hoàn toàn không biết trong nhà có thêm hai con thú nhỏ như vậy từ lúc nào.
Đặc biệt là con heo mập ú và đen thui kia...
Quản gia La vội vàng đi qua: “Chào cô chủ Tể Tể, chào cậu chủ Tiểu Tương, chú heo đen và chú chó vàng này là...”
Tể Tể nói dối không chớp mắt: “Bác La, đây là quà mà cha tặng cho Tể Tể và anh Tiểu Tương đó ạ.”
Quản gia La: “...”
Gu của ông chủ... trở nên kỳ lạ như vậy từ bao giờ thế?
Trước kia khi còn bà chủ, quà mà ông chủ tặng cho bà chủ không phải châu báu trang sức thì cũng là quần áo, giày dép, túi xách phiên bản giới hạn từ các nhãn hiệu...
Mà tặng cho các cậu chủ... thì đa phần cũng là những thứ mà họ cần, chẳng hạn như cặp sách, đồng hồ, bút máy phiên bản giới hạn hay gì đó...
Mà bây giờ...
Quản gia La nhìn chú chó vàng, phát hiện tuy vóc người nó khá nhỏ gầy nhưng bộ lông lại rất mượt mà, có điều nhìn kiểu gì cũng chỉ là giống chó cỏ thường thấy ở nông thôn mà thôi.
Về phần chú heo đen thui với cái bụng mỡ núc ních tới mức thiếu điều muốn xệ xuống chạm đất kia, quản gia La thật sự không biết nên nói cái gì cho phải.
Ánh mắt quản gia La đột nhiên sáng lên: “Cô chủ Tể Tể, có phải ông chủ bảo cô chủ mang chú heo đen này về là để nhà bếp làm món heo sữa nướng cho cô chủ ăn đúng không?”
Cô chủ Tể Tể chính là một cô nhóc tham ăn, hơn nữa còn siêu thích ăn thịt.
Chú heo này chẳng những béo tròn mà thịt cũng rất non, làm món heo sữa nướng là chuẩn bài luôn!
Tể Tể: “...”
Tương Tư Hoành: “...”
Hoàng Tử Duẫn: “...”
Heo đương sự - Chu Đại Phúc: “...”
Lão già này nghĩ hay quá ha!
Có tin tôi nhảy lên cho ông ăn một cái “móng heo” vào mặt liền không?
Thừa dịp Tể Tể và Tiểu Tương vẫn còn đang sững sờ, quản gia La lập tức khom lưng chuẩn bị bắt heo.