Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1786:

“Cô chủ Tể Tể, cậu chủ Tiểu Tương, hai người chờ một chút, tôi sẽ mang chú heo đen này vào phòng bếp ngay, bảo đầu bếp nhanh chóng bắt tay vào nấu để trưa nay chúng ta có thêm món heo sữa nướng!”

Chu Đại Phúc trợn tròn đôi mắt heo, tức giận gào lên: “Ụt ụt ụt, ụt éc ụt éc ụt éc!!!”

Tể Tể đột nhiên lấy lại tinh thần, vội vàng dùng cái chân mập ú của mình hất Chu Đại Phúc sang một bên, vừa lúc tránh khỏi bàn tay của quản gia La.

“Bác La, nó tên Chu Đại Phúc, không phải để ăn mà là để nuôi... nuôi chơi chung với Tể Tể và anh Tiểu Tương, Tiểu Hoàng cũng vậy ạ.”

Tương Tư Hoành cũng sợ quản gia La sẽ bắt Tiểu Hoàng đi nướng, thế là không màng buồn bã gì nữa mà luôn miệng giải thích: “Quản gia La, Tiểu Hoàng tên là Hoàng Tử Duẫn, là của chú hai tặng cho cháu, sau này nó sẽ luôn ở bên cạnh cháu ạ.”

Quản gia La: “...”

Nuôi một chú chó cỏ thì ông ấy còn hiểu được.

Dù sao sức chiến đấu của chó cỏ cũng không tồi, lại còn có thể giữ nhà nữa, tóm lại rất tuyệt!

Nhưng cô chủ Tể Tể muốn nuôi một chú heo, hơn nữa nó lại còn vừa béo vừa đen...

Quản gia La há miệng muốn nói thêm cái gì, nào biết Tể Tể đã vội vàng nắm tay của Tương Tư Hoành, sau đó lên tiếng gọi Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn co giò cùng bỏ chạy.

Quản gia La: “...”

Thấy cô chủ Tể Tể và cậu chủ Tiểu Tương thương chú heo đen và chú chó cỏ đó như thế, quản gia La không thể không móc điện thoại ra gọi cho người giúp việc cũng như đội bảo vệ trong trang viên.

“Cô chủ Tể Tể và cậu chủ Tiểu Tương lại nuôi thêm một chú heo đen và một chú chó vàng, mọi người có thấy chúng nó xuất hiện trong trang viên thì nhớ tránh đi, đừng có dọa đến chúng nó đấy nhé.”

“Hả? Muốn xin ảnh chụp ư? Tôi không có chụp.”

“Bộ dáng cụ thể? Chú heo đen thì... béo đến mức sắp bằng quả bóng rồi, tóm lại chỉ cần nhìn thấy thì mọi người sẽ biết ngay. Về phần chú chó vàng, chó cỏ ở nông thôn chắc ai cũng thấy qua rồi nhỉ, nó y hệt vậy đó, bình thường sẽ hay đi chơi cùng với chú heo đen mập ú kia.”

“Ừ ừ, vậy đi!”

Chu Đại Phúc - tuy đã chạy xa nhưng vì là yêu quái nên tai thính mắt tinh - kiểu: “...”

Sắp béo bằng quả bóng là cái mẹ gì nữa!

Đây là biểu tượng cho sự oai phong cường tráng của nó đó hiểu không?

Heo mà không mập thì sao gọi là heo được?

Hoàng Tử Duẫn thì lại khá thản nhiên, lực chú ý của nó đều đổ dồn lên người cậu chủ Tương Tư Hoành của mình.

Tương Tư Hoành vốn đang rất buồn rầu, nhưng sau sự cố bất đắc dĩ này thì tâm trạng của cậu ấy đã vui vẻ hơn rất nhiều.

Thấy Tể Tể nhìn mình bằng ánh mắt lo lắng, Tương Tư Hoành lập tức nhoẻn miệng cười thật tươi.

“Xin lỗi Tể Tể nhiều nha, anh đã để em phải lo lắng rồi.”

Tể Tể cười tủm tỉm lắc đầu.

Tương Tư Hoành gãi gãi ót, có chút xấu hổ mở miệng: “Thật ra... Chỉ cần không nghĩ đến mấy chuyện đó thì anh sẽ không buồn nữa.”

Tể Tể gật đầu: “Cho nên mình đừng nghĩ tới những chuyện đó nữa nha anh Tiểu Tương, đều là chuyện của quá khứ rồi mà ạ. “Hai đứa dị hợm”* chúng ta cùng đi chơi thôi, anh Tiểu Tương muốn chơi cái gì?”

(*) Hai đứa dị hợm: Thật ra Tể Tể muốn nói “hai chúng ta” nhưng cô bé lại chơi nổi đi dùng một từ khác là “nhị bàn” (二般) dù không hiểu nghĩa, mà từ này thì có nghĩa là “người có hành vi và cách nói chuyện khác với người bình thường”.

Tương Tư Hoành: “... Hai đứa dị hợm?”

Tể Tể gật đầu: “Đúng vậy! Hai đứa dị hợm chúng ta đừng nghĩ tới mấy chuyện đó nữa, đi chơi cái khác thôi nào!”

Tương Tư Hoành: “...”

Tương Tư Hoành bị Tể Tể chọc cười: “Phụt, ha ha ha.”

Tể Tể không rõ nguyên do, cũng không biết mình nói sai chỗ nào, thế là chỉ có thể tròn xoe mắt nhìn Tương Tư Hoành cười ha ha.

Thấy anh Tiểu Tương cười vui vẻ như thế, Tể Tể không thèm quan tâm những chuyện đó nữa mà cũng cười rộ lên theo.

Hoàng Tử Duẫn thở phào nhẹ nhõm.

Chu Đại Phúc thì cười tới mức muốn tắt thở.

Hai đứa dị hợm!

Ha ha ha!

Phong Đô Đại Đế có biết trình độ văn hóa hiện tại của con gái cưng của mình đang ở mức độ nào không vậy?

Tương Tư Hoành cười một lát, sau đó nắm tay dẫn Tể Tể trở về. Bọn họ đi đến phòng khách nhỏ ở lầu một, sau khi lấy sách từ trên kệ ra thì cả hai ngồi bệt xuống đất cùng đọc chung.

“Tể Tể, hôm nay chúng ta đọc sách trước nhé, sau đó anh sẽ dạy em luyện chữ.”

Tể Tể vô cùng hào hứng: “Được ạ.”

Chờ đến khi đọc sách...

Số chữ hiện đại mà Tể Tể biết cực kỳ ít ỏi, cô bé nhìn một hồi, cuối cùng biến thành Tương Tư Hoành đọc trước, Tể Tể nghe rồi bắt chước đọc theo cậu ấy.

Chờ đến lúc luyện chữ, Tương Tư Hoành lấy một bảng chữ mẫu có kết hợp bính âm đưa cho Tể Tể.

Tể Tể viết thể chữ Khải cực kỳ tốt, nhưng chờ đến khi viết tới chữ hiện đại và bính âm thì... phải nói là thảm không nỡ nhìn.

Ngay cả Tương Tư Hoành nhìn mà cũng...

“Tể Tể, em viết chữ này là chữ gì thế?”

Tể Tể thò lại gần nhìn thử: “Là chữ “pa” ạ, tiếng thứ hai á.”

Tương Tư Hoành chỉ chỉ chữ mẫu trên bảng.

“Tể Tể, em nhìn thử xem có phải em viết ngược rồi hay không? Là B chứ không phải là P.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free