Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1784:
Không chờ Tương Uyên nói chuyện, Hoàng Tử Duẫn lại bổ sung: “Khi ấy cậu chủ chỉ mới ba tuổi rưỡi, bên người chẳng những không có mẹ ruột che chở mà chỉ có một người hầu già mù một mắt và một con chó vàng nhỏ như tôi mà thôi.”
“Cảnh công tử - con trai lớn nhất của vợ cả của Vương gia - bị gãy chân do té ngựa, dù đã được chữa trị kịp thời nhưng vẫn bị tật suốt đời. Hải công tử - con trai thứ hai của vợ cả của Vương gia - thì có thói ngông nghênh thích gì làm nấy, không coi ai ra gì, suốt ngày chỉ thích ăn chơi đàng điếm, cũng không phải là người được chọn tốt nhất cho việc kế thừa vương phủ.
Cậu chủ là con trai út của Vương gia, tuy là con vợ lẽ nhưng lại thông minh từ nhỏ, chưa đến mười tháng đã biết đi, một tuổi rưỡi bắt đầu nhận được mặt chữ, ba tuổi đã có thể xuất khẩu thành thơ...”
Hoàng Tử Duẫn bỗng nhiên cười lạnh hỏi Tương Uyên: “Cậu chủ thông minh lanh lợi như thế, lại không có mẹ ruột che chở, Vương gia cảm thấy Vương phi và những người thiếp khác trong phủ có thể chấp nhận sự tồn tại của cậu chủ hay sao?”
Tương Uyên: “...”
Tương Uyên nhanh chóng lắc đầu: “Không đúng! Tuy Tư Cảnh bị thương nhưng nó vẫn có thể đi lại bình thường, phẩm tính của Tư Hải đúng là không tốt, không thích hợp để kế thừa vương phủ thật, nhưng Tư Hoành... Vương phi nói thằng bé ốm yếu từ nhỏ, tính cách cũng yếu đuối nhát gan... sợ rằng nó sẽ chết yểu... chết yểu...”
Nói đến đây, tầm mắt của Tương Uyên chuyển lên người đứa con trai ruột với đôi mắt đỏ bừng ở trước mặt, cuối cùng cũng không thể nói tiếp được nữa.
Tạm không nhắc tới đứa con trai lớn nhất và đứa con trai thứ hai của vợ cả là người như thế nào, nhưng chỉ riêng sức khỏe và tính cách của con trai út đã hoàn toàn không đúng với lời mà Vương phi nói rồi.
Tể Tể cũng cảm thấy không đúng: “Bác Tương, anh Tiểu Tương siêu dũng cảm, hoàn toàn không phải hạng người nhát gan đâu ạ!”
Tương Uyên theo bản năng gật đầu: “Bác biết.”
Nếu Tư Hoành là người nhát gan thì cho dù biết thằng bé là con ruột của mình thì anh ấy cũng sẽ không thích cậu bé như vậy.
Người mạnh thì chỉ thích người mạnh!
Thân là bá chủ một phương, anh ấy đương nhiên cũng hy vọng đứa con trai ruột của mình cũng sẽ mạnh mẽ giống hệt mình.
Mà Tư Hoành lại không hề làm anh ấy thất vọng.
Thấy bác Tương chịu nghe lọt tai, Tể Tể lập tức bổ sung: “Cho nên Tiểu Hoàng không hề nói dối đâu ạ, Vương phi thật sự là người xấu á.”
Tương Uyên: “...
”
Anh ấy rất khó lòng tin ngay được, người vợ cả mà anh ấy kính trọng và tin tưởng, người phụ nữ cao quý có xuất thân từ dòng dõi trâm anh ấy, thế mà lại là một con người lá mặt lá trái, dám âm mưu hãm hại thiếp thất và con cái của anh ấy ư.
Sao cô ta dám?
Có một số việc nếu không nghĩ tới thì có lẽ dù qua mấy ngàn năm nữa cũng chưa chắc Tương Uyên sẽ để ý.
Nhưng một khi anh ấy đã bắt đầu nghi ngờ, bắt đầu suy nghĩ đến thì chân tướng sẽ dần lộ ra khỏi mặt nước.
Tương Uyên đột nhiên hỏi Tương Tư Hoành: “Tư Hoành, phụ vương từng nhận được cửu liên hoàn lúc ở biên cảnh, cho nên đã cho người ra roi thúc ngựa đưa về trong phủ, cũng bảo người đó nói lại cho Vương phi rằng chỉ cần là con cái của bổn vương, bất kể là con vợ cả hay con vợ lẽ đều có phần, con có nhận được không?”
Tương Tư Hoành lắc đầu một cách dứt khoát: “Con chưa bao giờ nhận được cả.”
Nhưng cậu ấy từng thấy các anh và các chị của mình chơi qua, bọn họ còn cố ý nói cho cậu ấy biết là phụ vương cố tình cho người mang về cho bọn họ.
“Các anh và các chị nói rằng phụ vương chỉ tặng quà cho con trai và con gái của vợ cả mà thôi, con là con vợ lẽ… cho nên có thể đứng từ xa nhìn là đã may mắn lắm rồi.”
Hoàng Tử Duẫn nhìn về phía Tương Uyên: “Nếu con vợ lẽ đã được định sẵn là sẽ có cuộc sống khốn khổ không bằng tôi tớ trong phủ thì vì sao ban đầu tướng quân lại rước Như phu nhân vào phủ và để phu nhân sinh ra con vợ lẽ làm chi?”
Tương Uyên mím môi, ánh mắt lạnh lẽo vô cùng.
Có lẽ anh ấy không có bao nhiêu tình cảm với Như phu nhân thật, nhưng trước nay anh ấy luôn rất quý trọng con cái của mình.
Con vợ lẽ?
Con vợ lẽ cũng là con của anh ấy mà!
Cho nên... vợ cả của anh ấy, Vương phi của anh ấy, thế mà lại cắt xén cả đồ chơi của Tư Hoành ư?
Tương Uyên cảm thấy vô cùng khó tin, thậm chí hơi thở cũng trở nên loạn nhịp.
Hoàng Tử Duẫn nhìn sắc mặt của Tương Uyên thì cảm thấy vô cùng hả giận: “Từ sau khi sinh ra, cậu chủ chưa từng nhận được bất kỳ một món quà nào từ Vương gia ban tặng, cho dù là một nhành hoa, một cọng cỏ hay một câu một chữ cũng đều chưa.”
Tương Uyên: “...”
Gân xanh trên trán anh ấy nhảy thình thịch.
Bởi vì quá tức giận mà lại không biết phải trút vào đâu, Tương Uyên chỉ có thể giận dữ mắng một tiếng: “Đúng là một người đàn bà độc ác!”
Hoắc Trầm Vân trở về ngay lúc này, nghe thấy câu mắng này của anh ấy thì giật cả mình: “Anh Tương, bộ có người phụ nữ nào dám cả gan lừa anh à? Có phải người đó rất mạnh không? Ở đâu đấy? Không ấy bảo cô ta tới “mài giũa kỹ năng chiến đấu” với Tể Tể đi?”