Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1783:

Mẹ chưa bao giờ để lại dấu vết nào trong lòng của phụ vương.

Cũng giống như cậu ấy, nếu trên người không mang dòng máu của phụ vương thì dù cậu ấy có chết thảm như thế nào, phụ vương cũng sẽ chẳng buồn nhìn lấy cậu ấy một cái.

Tể Tể vội ôm chầm lấy Tương Tư Hoành, cất giọng non nớt an ủi cậu ấy.

“Anh Tiểu Tương đừng buồn, có lẽ mẹ của anh Tiểu Tương đã đi đầu thai và có một cuộc sống mới rồi, bà ấy sẽ quên đi mọi chuyện trong quá khứ, sống một cuộc sống tốt đẹp hơn rất nhiều.”

Nói xong, Tể Tể nhanh chóng bổ sung thêm.

“Anh Tiểu Tương, anh có muốn gặp mẹ của anh không? Tể Tể có thể giúp anh.”

Tương Tư Hoành vẫn dứt khoát từ chối như trước.

“Cám ơn Tể Tể, nhưng chỉ có lúc đó mẹ mới là mẹ của anh. Mẹ của bây giờ... là mẹ của người khác rồi.”

Sinh mạng của cậu ấy là vô tận, còn mẹ đã qua đời và đầu thai sẽ có rất nhiều con cái.

Cậu ấy sẽ mãi mãi nhớ về mẹ, nhưng mẹ chỉ trong kiếp sống đó là nhớ đến cậu ấy.

Từ rất lâu về trước, cậu ấy đã biết cuộc sống vốn không công bằng.

Chẳng hạn như cậu ấy và các anh chị đều là máu thịt của phụ vương.

Nhưng vì mẹ có xuất thân thấp kém cho nên cậu ấy luôn là sự hiện diện mà mọi người trong vương phủ đều có thể chà đạp dưới chân.

Tâm trạng của Tương Tư Hoành vô cùng phức tạp.

Cậu ấy không chỉ là một đứa bé bốn tuổi.

Dù đã chìm vào giấc ngủ sâu trong nhiều năm, nhưng cùng với kiến thức hiện đại ngày càng sâu rộng, cậu ấy đã hiểu ra rất nhiều điều.

Hốc mắt của Tương Tư Hoành không biết từ bao giờ đã ươn ướt, giọng nói non nớt vẫn lạnh lẽo như cũ.

“Phụ vương, ngài cảm thấy Tiểu Hoàng trông quen mắt. Nhưng chắc chắc không nhớ ra Tiểu Hoàng chính là món quà duy nhất mà ngài tặng cho mẹ phải không?”

Tương Uyên: “...”

Anh ấy... thật sự không nhớ.

Liệu anh ấy có tặng một con chó nhỏ màu vàng cho một cơ thiếp mà trong lòng anh ấy còn mơ hồ không biết mặt không?

Đây không giống như việc mà anh ấy có thể làm ra.

Hoàng Tử Duẫn thấy lông mày của Tương Uyên nhíu chặt hơn, trong đôi mắt của nó không rõ là đau đớn hay hận thù.

“Vương gia, khi ngài đưa Như phu nhân nhập phủ, trên đường trở về phủ, Như phu nhân thấy tiểu nhân nằm thoi thóp nên rũ lòng thương hại, cầu xin ngài cho bà ấy đưa tiểu nhân về phủ, nói là xem như một món quà mà ngài tặng cho bà ấy.“

Tương Uyên nhắm mắt lại, cố gắng nhớ lại.

Có điều sự việc đã trôi qua hơn hai ngàn năm, lại không phải là người mà anh ấy đặc biệt quan tâm, muốn nhớ lại... quả thật rất khó.

Nhưng anh ấy tin lời nói của Hoàng Tử Duẫn.

Dù sao dựa theo tính cách của anh ấy, anh ấy sẽ không bao giờ đem một chú chó con gầy gò tặng cho cơ thiếp trong phủ, dù cơ thiếp đó không được sủng ái.

Muốn thưởng, cũng sẽ thưởng vàng bạc, châu báu, đồ trang sức hoặc trang phục xa xỉ.

Tương Uyên có thể nhìn thấy sự thù hận trong mắt của Hoàng Tử Duẫn. Đôi mắt sắc bén của anh ấy thông qua cơ thể của chú chó con, nhìn thấy thân hình cao lớn của anh ấy thời niên thiếu.

“Mày, một... nô tài nhỏ nhoi, dựa vào đâu mà hận bổn vương?”

*****

Tương Tư Hoành gần như không chút do dự đứng ở trước mặt của Hoàng Tử Duẫn, thẳng thắn đón nhận ánh mắt lạnh lùng và sắc bén của Tương Uyên.

“Phụ vương dựa vào đâu mà chất vấn Tiểu Hoàng?”

Không chờ Tương Uyên nói chuyện, Tương Tư Hoành đã rống to với anh ấy: “Nếu không nhờ Tiểu Hoàng thì con đã bị Vương phi hại chết chung với mẹ từ lâu rồi!”

Tương Uyên không tin: “Vương phi xuất thân từ dòng dõi trâm anh, trước nay đoan trang rộng lượng, nhã nhặn lịch sự, làm gì có chuyện hãm hại thiếp thất của bổn vương?”

Tương Tư Hoành tức giận đến mức hai mắt đỏ bừng.

Tể Tể vội ôm chặt lấy cậu ấy.

“Anh Tiểu Tương, anh đừng giận nha, tức giận có hại cho thân thể lắm.”

Tương Tư Hoành không tức giận mới là lạ, phụ vương hoàn toàn không nhớ gì về mẹ, nhưng cứ nhắc tới Vương phi là lại há miệng khen ngợi phẩm tính của bà ta.

Nhưng rõ ràng những thứ như “đoan trang rộng lượng, nhã nhặn lịch sự” gì đó đều chỉ là giả dối mà thôi.

Nếu Vương phi thực sự tốt bụng như phụ vương nói, vậy vì sao cuộc sống của cậu ấy và mẹ ở trong phủ lại còn tệ hơn cả cuộc sống của một người hầu được ưu ái?

Vương phi quán xuyến mọi việc trong phủ, nếu không có Vương phi ngầm đồng ý thì cuộc sống của mẹ và cậu ấy sẽ khó khăn đến mức như vậy ư.

Càng đừng nói tới chuyện cậu ấy không hề được gặp phụ vương... từ lúc sinh ra cho tới khi chết đi đều chưa từng gặp mặt.

Nếu không phải cả hai đều trở thành cương thi cũng như cậu ấy có huyết thống của vua cương thi thì lúc gặp nhau giữa biển người bao la, liệu phụ vương có thể nhận ra được cậu ấy không?

Cậu ấy cũng chẳng thể nào biết được nam thần quốc dân được người người yêu thích kia lại là phụ vương của mình.

Tương Tư Hoành càng nghĩ càng cảm thấy bản thân cứ như một trò cười vậy!

Hoàng Tử Duẫn lại càng tức giận hơn.

Nó lớn tuổi hơn cậu chủ rất nhiều, cho nên nó rất rõ ràng cuộc sống trong phủ của Như phu nhân là như thế nào.

“Bởi vì Vương gia cho rằng Vương phi là một người đoan trang rộng lượng, lại xuất thân từ dòng dõi trâm anh nên ngài mới cảm thấy Vương phi sẽ không đối xử bất công với bất kì một đứa con nào của mình, sau đó để cho Vương phi được toàn quyền xử lý mọi việc trong phủ, cũng vì thế nên Như phu nhân mới có thể bị khinh rẻ cho tới chết.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free