Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1782:
Tương Uyên: “...”
Nói không đau thì có lẽ con trai sẽ nghi ngờ anh ấy nói dối lừa gạt thằng bé.
Nói đau thì... anh ấy không thể đi chơi với con trai được.
Tương Uyên nhất thời cứng họng.
Chu Đại Phúc và Hoàng Tử Duẫn bị quỷ đánh bị thương nặng ở trang viên nhà họ Hoắc gần như đã bình phục hẳn, đúng lúc từ sau núi đi dạo đến đây.
Vào giây phút Hoàng Tử Duẫn nhìn thấy Tương Uyên, lông tơ trên người suýt chút nữa thì dựng đứng cả lên.
Tương Tư Hoành vừa thấy Tiểu Hoàng, nhanh chóng rời khỏi vòng tay của cha mình và chạy qua đó.
“Tiểu Hoàng, mày thấy đỡ hơn chút nào chưa?”
Hoàng Tử Duẫn là quỷ tu, âm khí ở âm trạch phía sau núi dày đặc nên nó hồi phục cũng khá nhanh.
“Cảm ơn cậu chủ nhỏ quan tâm, tôi đã khỏi rồi.”
Tương Tư Hoành rất vui mừng, ôm lấy Hoàng Tử Duẫn xoay vòng vòng.
Tể Tể nhìn Chu Đại Phúc.
“Chu Đại Phúc, có phải mày lại mập hơn rồi không?”
Cả người của Chu Đại Phúc run lên, theo bản năng phủ nhận.
“Không có, tuyệt đối không có. Cô chủ ơi, là do cô biến tiểu nhân quá nhỏ, cho nên bụng của tiểu nhân... thật sự sắp rớt xuống đất luôn rồi.”
Tể Tể chưa kịp nói thì Chu Đại Phúc đã nhân cơ hội này lên tiếng.
“Cô chủ, hay là cô biến tiểu nhân lớn hơn một có chút được không?”
Tể Tể dứt khoát lắc đầu.
“Nhỏ mới dễ thương, lớn rồi...”
Tể Tể nhìn những người giúp việc đang bận rộn với công việc của mình ở cách đó không xa.
“Sắp đến tết rồi, mày có muốn trở thành con heo bị mổ lấy thịt cho bọn ta ăn vào năm nay không?”
Chu Đại Phúc: “...”
Trong khi hai đứa nhỏ đang nói chuyện với hai con yêu quái, Tương Uyên nhìn chằm chằm Hoàng Tử Duẫn.
Dường như ánh mắt chú chó con màu vàng này nhìn anh ấy... có vẻ đầy thù địch.
Tương Tư Hoành cũng nhận ra điều đó, cậu ấy cúi đầu nhìn chú chó con màu vàng mà cậu ấy đang ôm, rồi nhìn về cha ruột của mình.
“Tiểu Hoàng, sao thế?”
Hoàng Tử Duẫn nhẹ nhàng lắc đầu.
Tương Tư Hoành sờ tai của nó, nghiêng đầu nhìn cha mình.
Tương Uyên bị cậu ấy nhìn thì cảm thấy không thoải mái.
“Con chó này...”
Tương Tư Hoành cau mày, giọng nói có chút lạnh lùng.
“Cha, Tiểu Hoàng có tên, tên đầy đủ là Hoàng Tử Duẫn, biệt danh là Tiểu Hoàng.”
Tương Uyên: “...”
Một con yêu quái quỷ tu thôi mà cũng có tên đầy đủ và biệt danh nữa sao?!
Tuy nhiên, nhìn thấy con trai mình liên tục bảo vệ nó, Tương Uyên kìm nén sự khinh thường trong lòng, mỉm cười nói.
“Được, là Tiểu Hoàng.”
Tương Tư Hoành hỏi Tương Uyên: “Cha, cha hỏi Tiểu Hoàng làm gì?”
Tương Uyên: “Tư Hoành à, cha chợt nhớ ra Tiểu Hoàng trông... có hơi quen.”
Đây đương nhiên là do anh ấy bịa ra rồi.
Khi còn sống, anh ấy có rất nhiều công việc phải làm, hầu như luôn ở biên cương. Sau khi chết, anh ấy chìm vào giấc ngủ sâu, tiếp đó lúc tỉnh lại anh ấy bận đi làm, bận tìm kiếm con trai ruột, cho dù thật sự đã từng gặp một con chó đi nữa, anh ấy cũng sẽ không nhìn nó một cái.
Cả người của Hoàng Tử Duẫn cứng đờ.
Tương Tư Hoành vội vàng hỏi nó.
“Tiểu Hoàng, mày làm sao thế?”
Hoàng Tử Duẫn nhìn thẳng vào Tương Uyên, nói chuyện có chút lạnh lùng.
“Đã hơn ngàn năm trôi qua, không ngờ Vương gia vẫn còn thấy tiểu nhân trông có hơi quen.”
Nói đến đây, dường như Hoàng Tử Duẫn đã không thể kìm nén nổi sự tức giận và hận thù trong lòng, cho nên lập tức nói tiếp.
“Nếu Như phu nhân biết được, chắc chắn sẽ cảm động rơi nước mắt ngay tại chỗ.”
Cơ thể của Tương Tư Hoành cứng nhắc.
Như phu nhân là cách xưng hô mà người hầu trong phủ gọi mẹ của cậu ấy.
Trông thấy vẻ mặt của anh Tiểu Tương thay đổi, Tể Tể cũng lười để ý tới Chu Đại Phúc, vội vàng đi qua kéo tay áo của anh Tiểu Tương.
“Anh Tiểu Tương ơi, anh làm sao vậy?”
Tương Tư Hoành lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười nhìn Tể Tể.
“Tể Tể, anh không sao.”
Tể Tể cảm thấy hiện tại anh Tiểu Tương không ổn chút nào.
Còn có Tiểu Hoàng nữa, sao trong mắt lại có sát khí vậy?
Tương Uyên cau mày.
Có một khoảnh khắc nào đó, đầu óc của anh ấy trống rỗng.
Bởi vì trong nhất thời anh ấy nghĩ không ra Như phu nhân là ai.
Tương Tư Hoành và Hoàng Tử Duẫn đồng loạt ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ xuất thần trong mắt của Tương Uyên, trái tim đồng thời đập mạnh.
Khi Tương Tư Hoành lại một lần nữa gọi Tương Uyên đã đổi cách xưng hô.
“Phụ vương, ngài không hề nhớ một chút gì về mẹ hết sao?”
Tương Uyên lập tức tỉnh táo lại, mỉm cười lắc đầu.
“Làm sao có thể? Tuy phụ hoàng và mẹ của con không ở bên nhau nhiều, nhưng rốt cuộc cô ấy đã sinh cho nhà họ Tương một đứa con là con, là công thần của nhà họ Tương.”
Tương Tư Hoành yếu ớt lên tiếng.
“Vậy phụ vương có nhớ tên thời con gái của mẹ không?”
Tương Uyên: “...”
Anh ấy sống trong thời đại mà phụ nữ coi chồng là ông trời.
Anh ấy sinh ra đã cao quý, thuộc dòng dõi hoàng tộc, dưới một người trên vạn người, còn mẹ ruột của Tiểu Tương lại có địa vị thấp kém, làm gì có tư cách nhắc tên húy trước mặt anh ấy?
Cho dù là thân mật trên giường...
Tương Uyên cau mày.
Ánh mắt của Tương Tư Hoành trở nên lạnh lùng hơn hẳn.
“Phụ vương không nhớ có phải không?”
Tương Uyên nhìn thấy biểu cảm của con trai mình, mặt mày không được tự nhiên, ho khan một tiếng.
“Tư Hoành à, cha và mẹ con ở bên nhau ít...”
Tương Tư Hoành hiểu rồi.