Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1781:

Hoắc Trầm Lệnh gật đầu.

“Được.”

Thấy đã gần mười một giờ, giáo viên Tôn cảm thấy mình đã nói xong những điều cần nói, lập tức chào tạm biệt.

Hoắc Trầm Lệnh vốn định bảo quản gia La chuẩn bị cơm nước, nhưng thấy dáng vẻ nóng lòng muốn rời đi của giáo viên Tôn, anh quyết định từ bỏ.

Có lẽ cho dù giáo viên Tôn có ở lại thì cũng sẽ ăn uống không thoải mái.

Tể Tể và Tương Tư Hoành đích thân đưa giáo viên Tôn và Lưu Lệ Nhã đến cổng trang viên.

Giáo viên Tôn vẫn rất quan tâm đến vết thương trên đầu của hai đứa nhỏ.

“Tể Tể, Tiểu Tương, hai em nhớ phải nghỉ ngơi thật tốt, không được nghịch ngợm nữa có biết không?”

Tể Tể và Tương Tư Hoành cảm thấy chột dạ, một bé thì ngẩng đầu nhìn lên bầu trời mơ hồ nói "dạ", bé còn lại thì mở to mắt và phồng má đáp lại.

Đều có chung mục đích là giáo viên Tôn nói cái gì thì hùa theo cái đó.

Lời giáo viên Tôn chắc chắn không sai!

Giáo viên Tôn cảm thấy dở khóc dở cười trước những biểu cảm và hành động nhỏ của hai đứa nhỏ.

“Các em...”

Giáo viên Tôn ngồi xổm xuống ôm hai đứa nhỏ rồi nhẹ nhàng hôn lên má của hai đứa.

“Được rồi, hai em dưỡng thương cho mau lành rồi trở lại nhà trẻ nghe chưa. Cô Tôn còn có các bạn nhỏ trong lớp đều rất nhớ hai em đó.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành ra sức gật đầu.

“Dạ~”

Lưu Lệ Nhã bị coi như không khí, có chút không cam tâm, cũng ngồi xổm xuống.

“Tể Tể, Tiểu Tương, chờ hai cháu khoẻ lại rồi dì dẫn hai cháu đi ăn đồ ăn ngon nhé.”

Tuy Tể Tể là một cô bé mê ăn hàng, cho dù gần đây không ăn được gì nhưng vẫn không có hứng thú với lời đề nghị của cái dì tràn đầy mưu mô này.

“Dì Lưu, cha của Tể Tể và các anh trai sẽ đưa Tể Tể và anh Tiểu Tương đi ăn đồ ăn ngon ạ.”

Lưu Lệ Nhã: “...”

Con nhóc ranh này!

Dám từ chối cô ta!

Tể Tể cảm nhận được sự bất mãn của Lưu Lệ Nhã, nhìn luồng tà khí mỏng manh đang lảng vảng xung quanh cô ta, Tể Tể ngọt ngào lên tiếng.

“Dì Lưu ơi, dì phải làm nhiều việc tốt vào, không được trở nên xấu xa đó. Nếu trở nên xấu xa rồi... thì sẽ gặp báo ứng á nha.”

Lưu Lệ Nhã: “...”

Nếu không phải đang ở cổng trang viên, nhân viên bảo vệ ở trong bốt gác cổng bên cạnh nhìn chằm chằm vào bọn họ, cô ta thật sự đã véo con bé Minh Tể Tể này một cái rồi.

Cái quái gì đây!

Sẽ gặp báo ứng ư?

Nguyền rủa cô ta à!

Một tên khốn như Trương Toại Phong mà còn sống một cuộc sống tốt, ăn chơi đàng điếm khắp nơi, cô ta đã làm gì đâu mà bị một đứa bé nguyền rủa?

Giáo viên Tôn thấy bạn thân của mình không được vui, vội cười tạm biệt.

Tể Tể kề sát vào tai của giáo viên Tôn, cất giọng non nớt nói.

“Cô Tôn ơi, dì Lưu không phải là người tốt đâu, sau này cô... nên tránh xa dì ấy ra một chút thì hơn.”

Tương Tư Hoành nghe thấy, ngây ngô bổ sung.

“Để được bình an!”

Giáo viên Tôn sửng sốt một vài giây.

Cô ấy chỉ cho rằng hai đứa nhỏ vì nguyên nhân nào đó mà không thích Lưu Lệ Nhã, cho nên mỉm cười gật đầu đồng ý, nhưng thật ra không để trong lòng.

Đến khi đang ngồi trên xe trở về trung tâm thành phố, Lưu Lệ Nhã không nhịn được nữa, cuối cùng bắt đầu kêu ca với cô ấy.

“Hân Hân à, sao con bé Minh Tể Tể đó lại như vậy hả? Nhìn thì mềm mại đáng yêu vô cùng, thế mà mở miệng ra thì lại trù tớ là sao?”

Giáo viên Tôn vội an ủi cô ta.

“Tể Tể mới hơn ba tuổi thôi, vẫn còn đang ở độ tuổi chưa hiểu biết gì cả, chúng ta đều là người lớn, so đo với một đứa bé làm gì?”

Lưu Lệ Nhã nhân cơ hội oán giận ngược lại giáo viên Tôn.

“Ừ! Người bị trù ẻo không phải là cậu cho nên cậu mới thấy không có gì quan trọng.”

Giáo viên Tôn mỉm cười đáp.

“Vậy được rồi! Nhã Nhã, cậu cứ coi như Tể Tể đang nói tớ không phải người tốt, bảo tớ làm nhiều việc tốt để tránh gặp quả báo, có được không?”

Lưu Lệ Nhã buồn bực trừng mắt nhìn cô ấy một cái.

“Điều này hoàn toàn không giống nhau!”

Giáo viên Tôn thở dài, lập tức chuyển chủ đề.

“Được rồi, được rồi, Nhã Nhã, chúng ta không nói chuyện này nữa, tớ có hơi đói rồi, cậu lái xe chở tớ đi thăm hỏi gia đình học sinh, buổi trưa tớ mời cậu đi ăn một bữa thịnh soạn được không? Cậu muốn ăn gì cứ việc nói.”

Lưu Lệ Nhã đang lái xe, đáy mắt lóe lên ý nghĩ sâu xa rồi đột nhiên mỉm cười vô cùng hồn nhiên và vô hại.

“Thật sao?”

Giáo viên Tôn gật đầu cười híp mắt.

“Tất nhiên là thật rồi!”

Lưu Lệ Nhã cười tươi roi rói.

“Vậy chúng ta đi đến Lý Viên ăn đi, Trương Toại Phong nói món lẩu của quán bọn họ ngon lắm.“

Giáo viên Tôn nghĩ đến số dư trong thẻ của mình rồi mỉm cười gật đầu.

“Được!”

Lưu Lệ Nhã cho xe tăng tốc, trong lòng thầm nghĩ, đây là do Tôn Hân Hân tự mình đề nghị, không thể trách cô ta được!

****

Trong trang viên nhà họ Hoắc, giáo viên Tôn và Lưu Lệ Nhã vừa rời đi, Hoắc Trầm Lệnh chơi với hai đứa nhỏ thêm một lúc, sau đó vì còn có việc nên phải quay về phòng sách để làm việc.

Cuối cùng Tương Uyên cũng tìm được cơ hội để chơi với con trai ruột.

“Tư Hoành à, cha đưa con... các con đi khu vui chơi nhé?”

Tương Tư Hoành và Tể Tể đồng thanh hỏi.

“Cha (bác Tương) ơi, trái tim của cha đã tan nát rồi, không phải rất đau đớn và khó chịu sao? Không cần nghỉ ngơi dưỡng thương sao?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free