Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1780:

Cô ấy chỉ là giáo viên trường mẫu giáo, sao lại có thể để giám đóc Hoắc sắp xếp xe đưa đón được chứ?

Hơn nữa, nếu các giáo viên khác biết được chuyện cô ấy và nhà họ Hoắc có lệ riêng này thì có khi cô ấy không thể thoải mái làm việc ở trường mẫu giáo như bây giờ.

Nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.

Có vẻ Hoắc Trầm Lệnh đoán được lo lắng của cô ấy, anh gọi quản gia La tới: “Quản gia La, lát nữa ông gọi điện thoại cho hiệu trưởng Lý nói với ông ta một tiếng, sau này chuyện các giáo viên đi thăm hỏi gia đình học sinh đều sẽ có xe của trường mẫu giáo đưa đón, toàn bộ chi phí đều tính hết cho nhà họ Hoắc.”

Quản gia La cười gật đầu: “Vâng, cậu chủ, để tôi đi gọi điện thoại nói với hiệu trưởng Lý.”

Giáo viên Tôn trợn tròn mắt.

Lưu Lệ Nhã ghen tị tới tròng mắt muốn đỏ lên.

Tôn Hân Hân đúng là hay thật!

Cô ấy từ chối hưởng thụ một mình, không chỉ tạo dựng hình tượng người tốt trước mặt Hoắc Trầm Lệnh mà các giáo viên khác ở trường mầm non chắc chắn sẽ rất cảm kích cô ta.

Con người một khi bắt đầu ghen ghét ai đó thì chẳng thể nào dừng lại được, sau đó bắt đầu thay đổi hoàn toàn.

****

Giáo viên Tôn không hề biết ý nghĩ của bạn tốt Lưu Lệ Nhã, lúc này sốt ruột đến mức đứng ngồi không yên.

Nhưng quản gia La bước đi rất nhanh.

Hoắc Trầm Lệnh, Tương Uyên, Tể Tể và Tiểu Tương đều đang ở đây, giáo viên Tôn cũng không thể bỏ mặc chủ trang viên và hai đứa nhỏ bị thương của lớp mà tự mình đuổi theo được.

Giáo viên Tôn gấp đến mức mặt đỏ lên.

Tể Tể thấy mặt của giáo viên Tôn đỏ bừng, vội vàng chạy qua ôm lấy một cánh tay của giáo viên Tôn, quan tâm hỏi.

“Cô Tôn ơi, cô rất nóng sao ạ?”

Giáo viên Tôn ngượng ngùng.

Không phải cô ấy nóng.

Mà cô ấy đang sốt ruột.

Nhưng làm thế nào để giải thích với bé đây?

Hoắc Trầm Lệnh như không nhìn ra dáng vẻ bất an của giáo viên Tôn, vẫn mở miệng nói như không có chuyện gì.

“Cô Tôn, Tể Tể và Tiểu Tương ở nhà trẻ làm phiền cô chỉ bảo nhiều hơn.”

Giáo viên Tôn làm sao dám để người cầm quyền của tập đoàn nhà họ Hoắc nói ra những lời này, sợ đến mức nói chuyện không mạch lạc.

“Không, không, không... không có, à, anh Hoắc, ở nhà trẻ Tể Tể và Tiểu Tương không những vô cùng ngoan ngoãn mà còn giúp tôi không ít việc, thật sự không cần tôi bận tâm nhiều, anh có thể yên tâm.“

Nhìn ra được giáo viên Tôn đang căng thẳng, Hoắc Trầm Lệnh thản nhiên gật đầu, không tiếp tục lên tiếng.

Mặc dù Tương Uyên đã hỏi về biểu hiện của con trai mình ở nhà trẻ hết một lần, nhưng có thể hỏi thêm thì đương nhiên anh ấy vẫn sẵn lòng.

Suy cho cùng giữa anh ấy và con trai vẫn luôn có sự ngăn cách, hiện giờ con trai vẫn còn đang sống ở nhà họ Hoắc nữa mà.

“Cô Tôn, bên phía Tiểu Tương có cần gì cô cứ việc nói nhé.”

Giáo viên Tôn vội xua tay.

“Không cần đâu, anh Tương yên tâm, Tiểu Tương cũng rất ngoan ngoãn và hiểu chuyện. Thằng bé và Tể Tể thật sự là hai đứa trẻ ngoan ngoãn và hiểu chuyện nhất trong số những đứa trẻ mà tôi từng gặp.”

Nói rồi, giáo viên Tôn lại nhớ đến Kế Nguyên Tu.

“À phải rồi, còn có Nguyên Tu nữa.”

Nhắc tới Kế Nguyên Tu, giáo viên Tôn nhất thời không biết nên nói gì.

“Bạn nhỏ Nguyên Tu đó... quá...”

Hoắc Trầm Lệnh nhướng mày: “Quá cái gì?”

Giáo viên Tôn lại nhanh chóng liếc nhìn Hoắc Trầm Lệnh một cái, trong đầu bỗng chốc hiện lên năm chữ.

“Nói làm đâu ra đấy.”

Hoắc Trầm Lệnh: “Hả?”

Giáo viên Tôn cúi mặt, đang chuẩn bị giải thích thì Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên lên tiếng.

“Với cô Tôn mà nói, tôi vẫn luôn ở dưới đất sao?”

Tương Uyên nhịn không được mà bật cười thành tiếng.

Giáo viên Tôn: “...”

Giáo viên Tôn bất đắc dĩ phải ngẩng đầu lên nhìn về phía Hoắc Trầm Lệnh, nhưng tầm mắt vẫn hơi né tránh.

Cô ấy thật sự rất sợ nhìn vào ánh mắt của Hoắc Trầm Lệnh.

“Anh Hoắc, thành thật xin lỗi, tôi...”

Hoắc Trầm Lệnh đã cố gắng khiến bản thân trông vô cùng dịu dàng rồi.

Cả người của anh thả lỏng ngồi trên chiếc ghế sofa bằng da mềm mại.

“Cô Tôn nói Nguyên Tu nói làm đâu ra đấy, là cảm thấy Nguyên Tu không được hoạt bát ư?”

Giáo viên Tôn vội gật đầu.

“Đúng vậy, rõ ràng chỉ mới năm tuổi, nhưng lời nói và cử chỉ của bé... rất giống một người trưởng thành, quá giống... ông cụ non.”

Nói đến đây, giáo viên Tôn hiếm khi hỏi thêm một câu.

“Anh Hoắc, cho tôi hỏi là có phải bình thường ông bà cụ Hoắc cực kỳ nghiêm khắc với bạn nhỏ Nguyên Tu hay không?”

Tể Tể và Tương Tư Hoành lanh lẹ phủ nhận.

“Không có đâu cô Tôn, ông bà nội đối xử với chú nhỏ và chúng em đều rất tốt ạ.”

Giáo viên Tôn ngạc nhiên.

“Vậy tại sao chú nhỏ của các em lại…”

Tể Tể suy nghĩ một lúc, nói ra một câu làm cho giáo viên Tôn sửng sốt.

“Chú nhỏ cứ cảm thấy mình lớn tuổi nên mới khiến bản thân trông có vẻ chững chạc đó ạ.”

Giáo viên Tôn thật không hiểu nổi.

“Một cậu bé năm tuổi mà lớn tuổi ư?”

Tể Tể: “Không, không, không, cô Tôn, chú nhỏ đã...”

Hoắc Trầm Lệnh đứng dậy kéo Tể Tể qua.

“Những gì cô Tôn nói tôi đã nhớ rồi, chờ Nguyên Tu trở về tôi sẽ nói chuyện với thằng bé.”

Giáo viên Tôn xua tay, không phải cô ấy nói Nguyên Tu không tốt.

Sợ Hoắc Trầm Lệnh hiểu lầm, giáo viên Tôn lại vội bổ sung.

“Thật ra cũng không cần phải nói đâu, tính tình của Nguyên Tu rất tốt, thường hay giúp đỡ các bạn nhỏ trong lớp lắm.”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free