Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1777:

Tất nhiên Tương Tư Hoành cũng không đi học theo. Kế Nguyên Tu là chú, kiên trì muốn làm gương cho bọn nhỏ trong nhà nên ngày nào cũng cắn răng đi học.

Lúc này, trong nhà chỉ còn hai đứa nhỏ là Tể Tể và Tương Tư Hoành.

Còn về phần người lớn…

Hôm nay Hoắc Trầm Lệnh mang việc về nhà làm, lúc này đang ở phòng làm việc.

Bên phía công ty thì sẽ do Hoắc Trầm Huy quản lý.

Bởi vì con trai nên Tương Uyên tạm thời phải ở lại trang viên nhà họ Hoắc.

Lúc này, anh ấy đang trên ghế ở sân sau, vừa nghỉ dưỡng vừa cắm cần câu cá.

Anh ấy không muốn chạm mặt với Hoắc Trầm Lệnh, sợ Hoắc Lột Da mở miệng đòi tiền mình.

Rõ ràng anh ấy chẳng nợ đối phương gì cả.

Sau khi Tể Tể thức dậy, đánh răng rửa mặt xong, chào hỏi quản gia La rồi cầm cái bánh mì kẹp lớn để làm vật yểm hộ đi ra ngoài, ra ngoài cửa, cô bé liền đưa cái bánh mì kẹp cho Tương Tư Hoành: “Anh Tiểu Tương ăn đi.”

Tương Tư Hoành rất không thích bánh mì kẹp, nhưng đây là Tể Tể cho, cho dù không thích cậu ấy vẫn ăn rất ngon lành.

“Cảm ơn Tể Tể.”

Tể Tể: “…”

Đáng ra nên là cô bé cảm ơn anh Tiểu Tương đã đánh yểm trợ cho mình chứ?

Tương Tư Hoành không đợi cô bé nói đã kéo tay cô bé chạy về phía bờ hồ.

“Tể Tể, cha cương thi ở bên đó câu cá, chúng ta cùng đi xem đi.”

Rảnh rỗi không có chuyện gì làm thì đi câu cá cũng tốt, Tể Tể vui tươi hớn hở gật đầu.

Tương Uyên phát hiện ra con trai ruột đang đi lại gần thì lấy lại tinh thần không ít: “Tư Hoành, con… Các con tới.”

Tương Tư Hoành chuyển một cái ghế đẩu qua, Tương Uyên cho rằng cậu ấy muốn ngồi, không ngờ lại nhìn thấy con trai mình dùng ống tay áo lau sơ qua ghế rồi vỗ vỗ xuống ghế, nói với Tể Tể: “Tể Tể, ngồi đây này.”

Tể Tể cười tủm tỉm nói: “Cảm ơn anh Tiểu Tương.”

Tương Tư Hoành nhe răng cười không thấy mắt đâu.

“Chuyện nên làm!”

Tương Uyên: “…”

Nếu đây không phải con trai ruột của mình thì anh ấy rất muốn đá bay cậu ấy.

Nhìn dáng vẻ chân chó này đi!

Nhưng đây là con trai ruột của anh ấy, càng nhìn anh ấy chẳng muốn nhìn.

Đường đường là con trai ruột của vua cương thi, vậy mà lại sắp trở thành một thể với con gái ruột của đồ chó Phong Đô kia.

Trái tim nát vụ của Tương Uyên vẫn đang trong thời gian chữa trị bởi vì tích tụ quá nhiều tức giận mà trong chớp mắt lại vỡ nát tươm.

Vốn dĩ sắc mặt Tương Uyên vì bị thương nên đã tái nhợt giờ lại trở nên trắng bệch hơn nữa.

Tương Tư Hoành lại dời thêm một cái ghế đẩu khác tới, lau sơ qua rồi tự mình ngồi xuống.

Tiếp đó cậu ấy nghe thấy Tể Tể nói chuyện với cha ruột mình: “Bác Tương, có phải vết thương của bác lại nặng hơn không? Sắc mặt bác trắng nhợt này!”

Tương Tư Hoành kinh ngạc: “Sao cơ?”

Tương Uyên quyết định sau này bản thân sẽ giả vờ yếu đuối, để xem là ai yếu đuối hơn ai.

“Thật sao? Có thể là vì… Bác ngủ một mình nên lúc ngủ thiếp đi không ai chăm sóc, không để ý tới thành ra… Đè ép lên trái tim.”

Tương Tư Hoành: “Vậy cha ơi, tối nay khi nào cha đi ngủ thì nói bác La sắp xếp người chăm sóc cha nhé.”

Tương Uyên mím môi, cố gắng khống chế vẻ mặt yếu đuối, mặt mũi nhăn nhúm hỏi: “Tương Hoành, không phải con ở đây sao, sao lại phải làm phiền tới người khác?”

Tương Tư Hoành nói chuyện hiển nhiên: “Cha, con còn phải chăm sóc Tể Tể.”

Tương Uyên: “…”

Sao anh ấy lại tự rước lấy nhục thế này!

Nhưng Tương Uyên vẫn không từ bỏ, đập nồi bán sắt hỏi tới cùng: “Sao con lại phải chăm sóc Tể Tể? Chẳng phải con bé còn có cha và các anh trai khác sao?”

Tương Tư Hoành nói: “Nhưng mà em ấy chỉ có một anh Tiểu Tương là con thôi. Hơn nữa, nhóm anh Tư Cẩn đều cần phải đi học, chú hai thỉnh thoảng phải tăng ca, vốn không thể lúc nào cũng chăm coi Tể Tể được.”

Nói xong Tương Tư Hoành còn hỏi Tể Tể: “Tể Tể, có đúng không?”

Đôi mắt to của Tể Tể chớp một cái rồi đột nhiên hỏi Tương Uyên: “Bác Tương, có phải bác sợ bác La sắp xếp người chăm sóc bác, lỡ người đó phát hiện ra bác không phải người sẽ bị dọa sợ không?”

Tương Uyên nhìn Tể Tể tán thưởng, nhóc con này coi như đang giúp anh ấy một tay. Thế là Tương Uyên thuận theo ý Tể Tể nói: “Đúng vậy, nếu thật sự hù người ta chết khiếp, lỡ như xảy ra chuyện gì nguy hiểm tới tính mạng thì tội quá.”

Tương Tư Hoành lập tức nói: “Cha, hay là cha dọn vào ở âm trạch ở sau núi đi, bên đó dẫu gì cũng còn có chú Cửu Phượng, vừa đúng lúc cha cũng không cần bị bác La phát hiện.”

Tể Tể nhiệt liệt gật đầu: “Đúng, đúng!”

Tương Uyên hít một hơi thật sâu, chỉ thiếu nước ngất xỉu mà thôi. Con trai anh ấy thật là tốt! Lúc nào cũng nghĩ cách đẩy anh ta ra ngoài!

Khi Tương Uyên bị hai người này đâm cho lòng tan nát thì quản gia La tìm tới.

“Chào anh Tương.”

Tương Uyên miễn cưỡng gật đầu.

Quản gia La lại nhìn qua chỗ Tể Tể và Tương Tư Hoành.

“Cô Tể Tể, cậu Tương, cậu chủ nói hai cô cậu tới phòng khách chính của biệt thự một chút, cậu chủ nói giáo viên của hai cô cậu tới hỏi thăm gia đình.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành lập tức nhớ tới giáo viên Tôn thì vội vàng gật đầu: “Bác La, bọn cháu biết rồi, bọn cháu qua ngay đây.”

Nói xong hai đứa nhỏ đứng dậy, tay trong tay lạch bà lạch bạch chạy về phía phòng khách chính của biệt thự.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free