Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1776:
Tương Uyên quẫn bách, tằng hắng một cái: “Tể Tể, tin bác Tương thêm một lần cuối.”
Tể Tể: “Nhưng tới giờ ăn cơm rồi, cha đợi không thấy Tể Tể về sẽ lo lắng.”
Tương Uyên: “Cháu về thì bọn họ lại càng ăn không ngon.”
Không thể không nói Tương Uyên đâm thẳng vào trái tim nhỏ của Tể Tể.
Đúng là gần đây cô bé không ăn được cơm. Mọi người trong nhà đều cố gắng tránh cô bé, lén lút ăn vụng dưới phòng bếp như Thỏ Đen.
Tể Tể bị tổn thương, biến buồn rầu thành sức chiến đấu, trong chớp mắt, đôi mắt cô bé bùng lên ngọn lửa hừng hực.
“Bác Tương, một lần cuối cùng nhé!”
Tương Uyên gật đầu: “Được!”
Tể Tể biến thành sương mù đen, đánh thẳng về phía Tương Uyên.
Bên trong làn sương đen hình như thoáng hiện lên văn tự cổ xưa màu vàng vô cùng u ám, toàn bộ không khí đều trở nên khủng bố vì bị đóng băng.
Tương Uyên tặc lưỡi: “Tể Tể, cháu thế này…”
Giọng nói Tể Tể lạnh lẽo như băng.
“Bác Tương, lần này Tể Tể sẽ không lưu tình!”
Sắc mặt Tương Uyên nghiêm túc chưa từng có, thanh kiếm Thái A bắt đầu rung lên. Khí lạnh ù ù ép thẳng tới bao vây lấy những văn tự cổ xưa đang thoáng hiện lên trong sương đen.
Tương Uyên nhắm mắt, tay nhắm chặt thanh kiếm Thái A, dùng hết toàn lực quét ngang qua. Những thanh kiếm đầy sát khí rợp trời kín đất nhào về phía Tể Tể. Trong chốc lát, tiếng kiếm khí bị xé nứt vang lên.
Theo sau đó, lồng ngực Tương Uyên đau đớn một lát, làn sương đen dày đặc biến thành Tể Tể ú nu mềm mại nhỏ nhẹ xuất hiện trước mặt anh ấy.
“Bác Tương, tim bác nát rồi sao?”
Tương Uyên: “…”
Bàn tay nhỏ bé của Tể Tể sờ xuống chỗ tim của Tương Uyên.
Bàn tay mập mạp nhỏ nhắn cứ như vậy nhẹ nhàng đâm vào, mò thẳng tới vị trí trí tim vỡ vụn của Tương Uyên.
Tể Tể mím môi: “Bá Tương, nát rồi!”
Tương Uyên: “…” Anh ấy biết!
Lại còn nát tới không thể nát hơn nữa! Vỡ vụn luôn rồi!
Nhưng quan trọng là… Những chữ màu vàng kim mang theo âm khí hiện ra quanh người Minh Tể Tể lúc nãy là cái quái gì đó? Sao mà anh ấy chưa từng thấy bao giờ. Nhưng tận sâu trong lòng, Tương Uyên kiêng kị sát khí kinh khủng đó.
“Tể Tể, chiêu thức cháu mới dùng lúc nãy là gì thế?”
Tể Tể: “Chiêu thức đánh nhau ạ!”
Tương Uyên: “Không phải, những chữ kia kìa, chú thấy nó không giống với chữ của Địa phủ?”
Tể Tể ngơ ngác: “Chữ gì ạ? Chữ từ đâu tới?”
Tương Uyên kinh ngạc: “Cháu không biết sao?”
Tể Tể còn chưa nói hết câu đã nghe thấy anh Tiểu Tương đang gọi: “Tể Tể, về ăn cơm, chú hai gọi em nhanh về nhà ăn cơm.”
Sự chú ý của Tể Tể lập tức bị dời đi: “Đến ngay đây, Tể Tể đến đây!”
Nói xong cô bé cũng mặc kệ Tương Uyên, vù một cái đã không thấy bóng dáng đâu.
Tương Uyên: “…”
Trên người Minh Tể Tể tuyệt đối có gì đó kỳ lạ!
Tương Uyên đuổi theo, nhưng anh ấy nhanh chóng nhận ra bản thân không chỉ mặc đồ Tây rách tung tóe mà lồng ngực còn có một cái động đầy máu, muốn thảm thiết cỡ nào là có ngay cỡ đó.
Nếu không phải anh ấy bất tử bất diệt thì chắc đã chết từ nãy rồi! Mặc dù bất tử bất diệt, lúc này cả người anh ấy đều đau.
Tương Uyên vừa đau khổ lại vừa hưng phấn.
Anh ấy âm thầm quyết định khi nào chữa lành vết thương xong lại tới tìm Minh Tể Tể đánh nhau. Nhiều năm rồi anh ấy không được đánh sảng khoái như thế này.
Anh ấy dùng sức mạnh còn lại nhanh chóng chữa thương, quần áo rách rưới khôi phục lại bình thường, ngay cả lỗ máu ở ngực cũng đã về lại như bình thường.
Tương Uyên vừa chạm chân xuống đất đã lau sạch vết máu của Tể Tể trên mặt, Tương Tư Hoành nhanh chóng nhìn qua chỗ anh ấy: “Cha, cha còn ổn không?”
Tương Uyên còn chưa nói Tể Tể đã nói trước: “Anh Tiểu Tương, bác Tương không tốt, trái tim bác ấy nát rồi.”
Tương Tư Hoành: “…”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Tương Uyên tính giả vờ như bản thân không sao cả: “…”
Hoắc Trầm Vân sợ ngây người: “Anh Tương, bây giờ anh cảm thấy thế nào rồi?”
Trái tim đã nát thì cho dù là cương thi cũng bị thương không nhẹ đúng không?
Tương Uyên vừa định nói không sao, nhưng khi nhìn thấy con trai ruột nhìn qua thì một tay anh ấy nhanh chóng ôm lấy ngực, đau đớn tằng hắng một tiếng.
Tương Tư Hoành nhanh chóng đỡ lấy anh ấy: “Cha, cha…”
Tương Uyên nhanh chóng nói: “Bây giờ tình hình của cha không tốt, Tư Hoành, con nhanh đưa cha về nghỉ ngơi đi.”
Tương Tư Hoành nhanh chóng gật đầu: “Vâng!”
Nói xong cậu ấy nhanh chóng nắm tay Tể Tể, ra hiệu Tể Tể nắm tay Hoắc Trầm Vân.
“Vậy chúng ta về nhanh nhanh quay về thôi, nếu không nhóm chú hai sẽ lo lắng lắm đó. Hơn nữa tới giờ cơm rồi.”
Tương Uyên: “…”
Anh ấy không muốn về trang viên nhà họ Hoắc!
Nếu anh ấy về đó, Hoắc Lột Da có khi còn bắt anh ấy trả tiền thuê nhà cũng nên!
Anh ấy giống người có tiền nhưng không có chỗ tiêu à?
Nhưng Tương Tư Hoành không cho anh ấy cơ hội từ chối, ỷ vào việc bản thân cảm nhận phương hướng tốt mà kéo Tương Uyên đi thẳng tới chỗ đậu xe của chú ba.
Tương Uyên: “..”
*****
Tể Tể đánh nhau một trận xong cả người đều cảm thấy thoải mái. Theo đó phản phệ mạnh mẽ trước đó đã được chữa lành không ít.
Từ khi lên xe cô bé bắt đầu nằm ngáy o o, về tới nhà khi nào cũng không biết. Tới khi cô nhóc tỉnh lại thì mặt trời đã lên cao rồi.
Bởi vì phản phệ dẫn tới việc Tể Tể không thể ăn được gì, cho nên cha nuôi xin nghỉ dài hạn cho cô bé để tránh giáo viên trên trường nghi ngờ.