Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1775:

Hơn nữa hai người đánh một hồi lại cách bọn họ càng lúc càng xa, bốn phương tám hướng toàn là tiếng nổ mạnh.

Cây cối bị ngã gãy đổ nằm la liệt, núi cũng bị nổ đá văng lung tung.

Tương Tư Hoành lại kéo Hoắc Trầm Vân cách xa ra thêm một chút.

Hoắc Trầm Vân nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.

Mặc dù lúc trước anh ấy cũng đã từng thấy cảnh Tể Tể đánh nhau, lần đó toàn bộ khu trang viên của nhà họ Hoắc đều bị nổ tanh bành.

Nhưng bây giờ…

Hoắc Trầm Vân mắt mở trừng trừng một bên ngọn núi bị đánh thủng một lỗ, một cái núi khác cũng sắp không còn nữa, khóe miệng giật giật.

“Tiểu Tương, Tể Tể và cha cương thi của cháu đánh kiểu này…”

Tương Tư Hoành nhíu chặt chân mày.

“Hai người họ đều dùng sức mạnh thật, vẫn chưa thể kết thúc được.”

Cuối cùng thì Hoắc Trầm Vân cũng hiểu vì sao Tiểu Tương đưa bọn họ tới vùng núi hoang vu ở ngoại ô thành phố như thế này.

Nếu như hai người họ đánh ở trang viên của nhà họ Hoắc thì cái trang viên vừa mới được sửa xong chắc sẽ bị hủy thêm lần nữa mất.

Tương Tư Hoành vừa mới xong câu kia lại đột nhiên lo lắng.

“Cha đã lấy kiếm Thái A ra.”

Hoắc Trầm Vân vô ý thức rướn cổ nhìn về phía xa.

Dù anh ấy không thể nhìn rõ được gì.

Nhưng lúc Tương Uyên sử dụng kiếm Thái A thì dòng máu Minh Vương ở trong người anh ấy cũng đã nhận ra được mùi sát khí nồng đậm.

Mặt Hoắc Trầm Vân trắng bệch.

Bầu trời u ám, âm khí từ dưới mặt đất tràn lên.

Mặt đất rung lắc dữ dội.

Nếu như anh ấy không biết đây là do Tương Uyên và Tể Tể so tài gây ra thì anh ấy còn tưởng là đang có động đất luôn ấy.

Tương Tư Hoành vừa định chạy về phía đó thì Hoắc Trầm Vân đã kéo lấy tay cậu bé lại.

“Tiểu Tương, cha cháu là người lớn, anh ấy biết cái gì là nặng nhẹ.”

Tương Tư Hoành lúng túng gãi gãi mặt, ngượng ngùng nói.

“Chú ba, cháu không lo lắng cho Tể Tể, cháu đang lo cho cha cương thi của cháu.”

Hoắc Trầm Vân: “…”

Nói thật thì với tình trạng như bây giờ, trời còn đang sáng đã biến thành tối mịt như vậy, anh ấy cũng rất lo lắng.

Dù là người lớn hay người nhỏ, bất luận ai trong số họ bị thương thì anh ấy đều không muốn.

“Thế cháu mau qua đó xem thử đi.”

****

Hoắc Trầm Vân và Tương Tư Hoành vô cùng lo lắng chạy tới xem xét tình hình. Đây vốn là một đỉnh núi với rừng cây rậm rạp cao vút, bây giờ đã biến thành vùng đất trũng gập ghềnh, lồi lõm. Hai người bọn họ như đang “trèo đèo lội suối” cả quãng đường, rốt cuộc cũng tới “chiến trường”.

Tể Tể và Tương Uyên hoàn toàn không chạm đất.

Bọn họ cảm nhận được bên dưới có sinh vật tới gần, hai người đang đánh nhau hăng say trong chớp mắt biến mất, trực tiếp thay đổi chiến trường qua chỗ khác.

Hoắc Trầm Vân trợn tròn mắt.

“Tiểu Tương, Tể Tể và cha cương thi của cháu đâu?”

Tương Tư Hoành cũng ngơ ngác: “Mới rồi hai người còn ở giữa không trung mà, lập tức… Vù một cái không thấy đâu nữa.”

Hoắc Trầm Vân: “… Vù một cái?”

Tương Tư Hoành gật đầu.

“Đúng!”

Hoắc Trầm Vân: “…”

“Tiểu Tương, bọn họ vù đi nơi nào?”

Tương Tư Hoành lắc đầu: “Chú ba, cháu cũng không biết nữa!”

Sức chiến đấu khủng bố như thế, cho dù không phải người như cậu ấy cũng không tìm ra được. Nói xong, Tương Tư Hoành lập tức thử liên hệ với cha cương thi. Kết quả đối phương không hề trả lời lại.

Tương Tư Hoành: “…”

Trận đánh này kịch liệt tới cỡ nào vậy, ngay cả cậu ấy gọi tới mà cha cũng không dành thời gian ra nghe được?

Như vậy càng làm Tương Tư Hoành lo lắng hơn.

Mặc dù cha có thanh kiếm Thái A nhưng sức chiến đấu của Tể Tể cũng không hề tầm thường. Cho dù hai người họ đều bất tử bất diệt thì cậu ấy cũng không hy vọng hai người đánh nhau tới thiếu tay thiếu chân đâu!

Nghĩ vậy, Tương Tư Hoành ngẩng cái đầu nhỏ lên, mở lớn họng, hô to vang vọng với bầu trời.

“Tể Tể!”

“Cha!”

Hoắc Trầm Vân nhìn cậu ấy cũng học hô theo.

“Tể Tể! Anh Tương, hai người ở đâu?”

“Đừng đánh nữa!”

“Tể Tể! Đánh nhau hại thân! Nhanh nhanh đừng đánh nữa!”

Không hề có tiếng trả lời nào. Hoắc Trầm Vân không từ bỏ, tiếp tục gào thét:

“Tể Tể! Cháu nhanh về nhà đi, nếu không cha cháu sẽ lo lắng đó!”

Tương Tư Hoành nghĩ tới chuyện gì đó, gào lên vang vọng: “Tể Tể, chú hai gọi em về ăn cơm!”

Cậu ấy vừa nói dứt lời, đám mây đen trên đầu Tương Uyên đánh đùng đùng đùng khiến Tể Tể giật mình một cái.

Đôi mắt to vô hồn của cô bé chậm rãi có chút ánh sáng: “Ăn cơm???”

Tương Uyên còn đang hào hứng nói: “Ăn cái gì mà ăn! Minh Tể Tể, đón lấy!”

Tể Tể không để ý tới anh ấy, quay đầu bỏ đi.

Tương Uyên nhanh chóng cản cô bé lại: “Minh Tể Tể, tiếp chiêu!”

Tể Tể nổi nóng: “Bác Tương, bác đánh không lại Tể Tể đâu!”

Tương Uyên nói: “Lần đó là do bác không phát huy tốt, chúng ta đánh lại một lần!”

Tể Tể non nớt nhắc nhở anh ấy: “Bác Tương, lần trước bác cũng nói…”

Ngón tay mập mạp của Tể Tể duỗi ra, từng ngón tay một giơ ra, lắc lắc: “Một! Hai…”

Trong tay Tương Uyên đang cầm thanh kiếm Thái A, đã có hàng chục ngàn vong linh nằm dưới kiếm này, vô số sát khí âm u lạnh lẽo tràn ra từ thanh kiếm Thái A, nhắm thẳng về phía Tể Tể.

“Lần đó là do bác không dùng hết toàn lực, lại tới nào, xem kiếm đây!”

Tể Tể nói thầm: “Bác Tương, lần nào bác cũng nói như thế hết!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free