Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1774:
Lúc bốn người họ xuất hiện lại một lần nữa thì bọn họ đang ở một khu rừng núi hoang vắng ở ngoại ô.
Tương Uyên không hiểu mô tê gì cả.
“Tư Hoành, có việc gì gấp hả con? Chúng ta tới đây làm gì?”
Tương Tư Hoành nói: “Cha ơi, cha đánh nhau với Tể Tể đi cha.”
Khóe miệng Tương Uyên giật một cái.
“Cha là người lớn, sao có thể đánh nhau với Tể Tể được.”
Tương Tư Hoành nói: “Không phải là đánh lộn, là so tài.”
Hoắc Trầm Vân giải thích.
“Anh Tương, là rèn luyện, anh chỉ luyện cho Tể Tể một chút.”
Tể Tể bĩu bĩu môi, nhìn về phía Tương Uyên, ý định nhắc nhở anh ấy một tiếng, nếu người anh ấy thấy không ổn thì có thể không đánh cũng không sao.
Nhưng con nhóc này vừa mở miệng thì lại thành câu nói gây hấn khiêu khích.
“Bác Tương, bộ bác sợ bị cháu đánh à?”
Tương Uyên: “…”
Anh ấy mà sợ bị đánh?
Nghe xem xem con nhóc này đang nói cái gì đây hả?
Đường đường một vua cương thi lại sợ con nhóc con Minh Tể Tể này chắc?
Tương Uyên mím môi, nhíu mày nhìn Tể Tể hỏi.
“Tể Tể, cháu muốn bị ăn đòn hả?”
Tương Tư Hoành không đồng ý.
“Cha, cha không thể nói Tể Tể như vậy được.”
Tương Uyên: “…”
Ha!
Thế tức là Minh Tể Tể có thể nói chuyện với anh ấy bằng cái giọng đó à?
Tương Tư Hoành hình như cũng nhận ra điều đó, cậu bé vội vàng giải thích thay cho Tể Tể.
“Cha, Tể Tể mới có học lớp mẫu giáo nhỏ thôi mà, em ấy nói không đúng, cha là người lớn, cha phải thông cảm và dạy dỗ chỉnh sửa lại cho em ấy mới đúng.”
Hoắc Trầm Vân gật đầu hùa theo.
“Đúng đó!”
Tương Tư Hoành: “Cha, hay là cha sẵn tiện chỉ dạy võ thuật đánh nhau cho Tể Tể luôn đi.”
Tương Uyên: “… Chuyện đó… Bảo Tể Tể tìm cha ruột của nó chỉ không tốt hơn sao?”
Dù sao hai người họ có cùng huyết mạch.
Nếu để cho Phong Đô đại đế biết anh ấy dạy võ thuật cho đứa nhỏ Minh Tể Tể này thì chó Phong Đô sẽ bảo là anh ấy đang bắt nạt con gái ruột của mình mất.
Dù sao thì Phong Đô đại đế là một tên vừa xấu bụng vừa vô lại.
Tể Tể vội vàng xua tay.
“Không cần, không cần đâu ạ. Bác Tương ơi, cha Minh Vương không dạy cháu được, cha Minh Vương vẫn còn đang dưỡng thương, rất lâu mới khỏe được. Hiện tại sức mạnh của Tể Tể tăng đột biến, cha Minh Vương dạy không nổi.”
Tương Uyên vừa nghe tới sức mạnh của Tể Tể bị tăng đột biến thì ánh mắt sáng lên.
“Phong… Cha Minh Vương của cháu cũng không dạy nổi cháu sao? Thật đấy à?”
Tể Tể gật đầu vô cùng nghiêm túc.
“Đúng vậy!”
Tương Uyên là vua cương thi, vẫn luôn tin tưởng kẻ mạnh là vua.
Nếu như bây giờ ngay cả chó Phong Đô cũng không thể dạy nổi Tể Tể, thế thì anh ấy cũng rất hy vọng được so tài với Tể Tể.
Bây giờ Tể Tể còn chủ động tìm tới cửa.
Ngay cả con trai ruột cũng muốn điều đó.
Hoắc Trầm Vân biến thành người làm chứng.
Dù sao thì nếu như sau này chó Phong Đô tới tìm anh ấy tính sổ thì anh ấy cũng có đủ nhân chứng vật chứng anh ấy là vô tội, anh ấy bị ép mà.
“Được thôi, thế chúng ta đánh… so tài thôi.”
Tương Tư Hoành vội vàng kéo Hoắc Trầm Vân lùi về sau.
Tể Tể với khuôn mặt tái nhợt đã chờ mong lâu lắm rồi.
Bởi vì cô bé cố gắng dùng sức mạnh muốn cứu Chu Kiều Ân, mặc dù không thành công nhưng vẫn bị cắn trả rất nặng, nội tạng bị đau tới mức sôi sùng sục, không thể nhịn được.
“Bác Tương, chúng ta bắt đầu thôi.”
Tương Uyên vung tay lên.
“Tới luôn đi. Con nhóc… Tể Tể.”
Tương Tư Hoành dẫn Hoắc Trầm Vân tới nơi an toàn, há mồm gọi to về phía cha ruột mình.
“Cha, Tể Tể còn nhỏ, cha nhớ nhường em ấy chút.”
Vừa đúng lúc đó, Tương Uyên vừa mới đỡ xong một chưởng của Tể Tể, xém chút nữa là bị đập gãy xương rồi.
Tương Uyên: “…”
Cái quái gì vậy hả? Rốt cuộc con là con của ai vậy hả con trai?
Tương Uyên vô cùng khó chịu.
Nhưng mà khó khăn vất vả lắm mới tìm lại được đứa con trai ruột này, nếu anh ấy dám mắng thằng bé thì chỉ sợ thằng bé không thèm gọi anh ấy là cha nữa mất.
Tương Uyên lắc người một cái, tránh thoát khỏi tầm đánh của Tể Tể, đồng thời không quên trả lời con trai ruột.
“Cha biết rồi. Con nhìn cho kỹ, cha sẽ không làm cho con bé bị thương.”
Nghe được cha mình đảm bảo, Tương Tư Hoành yên tâm.
Hoắc Trầm Vân vuốt ve đầu Tương Tư Hoành.
“Bây giờ sức mạnh của Tể Tể bị tăng đột biến, Tiểu Tương cháu không sợ Tể Tể sẽ làm cha cương thi bị thương sao?”
Tương Tư Hoành lắc đầu.
“Dù Tể Tể có làm cho cha cháu bị thương thì cũng không sao, lúc cháu còn sống, mẹ cháu đã từng nói rằng cha cháu vẫn luôn chém giết ở trên chiến trường, mặc dù cũng không phải là một vị tướng quân toàn thắng nhưng cũng rất ít khi bị thua. Kinh nghiệm thực chiến của cha cháu rất phong phú.”
Hoắc Trầm Vân cười nhắc nhở Tương Tư Hoành.
Nhưng mà bây giờ sức mạnh của Tể Tể của rất cao, ngay cả Cửu Phượng hay là Yến Nguyệt Thần có dòng máu của quỷ hút máu đời đầu cũng đều bị đánh rất thảm.
Tương Tư Hoành: “…”
Hoắc Trầm Vân lại hỏi cậu bé.
“Tiểu Tương, nếu như Tể Tể đánh cha cương thi của cháu bị thương thì cháu có trách con bé không?”
Tương Tư Hoành lắc đầu ngay lập tức.
“Sao cháu lại trách Tể Tể được. Nếu là thế thì chắc chắn là do cha cháu còn chưa đủ mạnh, cha cháu phải về nhà rèn luyện thêm.”
Hoắc Trầm Vân nhanh chóng quay về phía chiến trường đằng xa, cố gắng nhịn cười.
Tương Tư Hoành cũng nhìn theo về phía đó.
Lúc đầu Tể Tể và Tương Uyên chỉ đánh thăm dò sức mạnh của nhau, bây giờ hai người đã đánh tới mức bụi bay mù mịt.