Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1773:
Không biết vì sao mỗi lần Cửu Phượng đánh với Tể Tể toàn là bị đánh tơi bời.
Thực lực của Tương Uyên cao hơn Cửu Phượng, như vậy… chắc là anh ta có thể giúp Tể Tể giảm bớt cơn đau do bị cắn trả nhỉ.
Hoắc Trầm Vân lập tức chốt luôn.
“Đi thôi. Chúng ta đi tìm cha cương thi của cháu.”
Tể Tể: “…”
Vua cương thi Tương Uyên bị con trai ruột ‘nhớ thương’ tới vừa mới bước ra khỏi phòng họp sau một buổi họp bàn bạc ký lại hợp đồng.
Bây giờ anh ấy đã tìm được con trai ruột rồi, anh ấy không muốn xuất hiện trên màn ảnh nữa, vừa đúng lúc hợp đồng đã hết thời hạn, nên Tương Uyên quyết định thanh lý hợp đồng không ký nữa.
Công ty đương nhiên không muốn buông tha cho cái cây rụng tiền này, dùng đủ thủ đoạn để uy hiếp mua chuộc, nhưng vẫn không thể làm cho Tương Uyên đổi ý.
Cuối cùng, chủ tịch của công ty biết được một chút về tài sản của Tương Uyên, thế là anh ta quyết định bán luôn công ty lại cho Tương Uyên với giá thấp hơn thị trường hai mươi phần trăm.
Bây giờ Tương Uyên đã thành ông chủ thực sự của công ty Điện ảnh và Truyền hình, chủ tịch cũ vẫn là người quản lý ở mặt ngoài.
Tương Uyên đi ở đằng trước, Giang Đại Hữu – chủ tịch cũ đi ở đằng sau, tổng giám đốc là em trai ruột của anh ta – Giang Đại Tiền.
Giang Đại Tiền không hiểu lắm.
Anh ta nhỏ giọng hỏi anh trai mình.
“Anh, anh làm vậy không sợ lỗ sao? Giá mà anh đưa ra thấp hơn giá trị thực trên thị trường rất nhiều.”
Giang Đại Hữu dùng ánh mắt “Em trai, em còn non lắm.” nhìn em trai mình một cái rồi lắc lắc đầu.
“Em không hiểu sao? Trước giờ công ty của chúng ta toàn là dựa vào Tương… chủ tịch Tương mà phát triển. Mấy năm nay, mặc dù công ty chúng ta càng lúc càng lớn mạnh nhưng doanh thu chủ yếu đều là do chủ tịch Tương kiếm về.”
Giang Đại Tiền vẫn còn có chút không cam lòng.
“Nhưng mà anh ơi, chúng ta cũng đã cho chủ tịch Tương rất nhiều rồi mà.”
Giang Đại Hữu lắc đầu.
“Không đủ. Còn thiếu rất nhiều. Thôi được rồi, em đừng hỏi nữa, nói chung là em cứ tin tưởng ở anh. Anh bán công ty cho chủ tịch Tương là việc tốt. Chủ tịch Tương không phải là loại người thích chỉ chỏ xen vào việc của người khác, chúng ta chỉ cần tiếp tục hoạt động như trước nay là được, ba đời con cháu nhà chúng ta sẽ không cần phải lo không có tiền tiêu xài.”
Mặt Giang Đại Tiền đen thui.
Tương Uyên đương nhiên là nghe được cuộc trò chuyện của bọn họ. Anh ấy thầm khen Giang Đại Hữu đúng là rất tinh mắt, hơn nữa công ty này vẫn chưa từng bị dòng nước bẩn của vòng giải trí nhiễm bẩn.
Ba đời con cháu về sau không phải lo tiền tiêu sao?
Chỉ cần con cháu của Giang Đại Hữu không phải là loại người có ý đồ xấu, giết người cướp bóc, hoặc có liên quan tới thế giới ngầm hay vi phạm luật pháp của nước Hoa thì…
Anh ấy có thể bảo đảm được cho bọn họ.
Còn về Giang Đại Tiền thì…
Tương Uyên chỉ làm như mà mình không nghe được gì hết.
Đang đi thì đột nhiên Tương Uyên ngứa mũi, anh ấy hắt xì một tiếng rõ to.
“Hắt xì!”
Giang Đại Hữu nhanh chóng bước lên trước.
“Chủ tịch Tương, có phải là do lúc nãy mở máy lạnh nhiệt độ thấp quá nên anh bị cảm rồi sao?”
Tương Uyên buồn cười nói với anh ta.
“Dù có chỉnh nhiệt độ thành âm một trăm tám mươi độ thì tôi cũng sẽ không bị đông chết.”
Giang Đại Hữu chỉ xem đấy là lời nói đùa của Tương Uyên mà thôi, anh ta cười ha ha.
“Chủ tịch Tương, chúng ta cùng đi ăn một bữa cơm chứ?”
Lúc này ba người vừa đúng lúc bước tới cửa thang máy, Tương Uyên còn chưa kịp trả lời thì cửa thang máy mở ra, Hoắc Trầm Vân cùng với hai đứa nhóc xuất hiện trong tầm mắt của bọn họ.
“Tư Hoành, Tể Tể, Trầm Vân, sao mọi người lại ở đây?”
Trước khi tới đây thì ba người đã vệ sinh và thay đồ rồi. Thế nên ngoại trừ mặt Tể Tể có hơi tái thì Hoắc Trầm Vân và Tương Tư Hoành đều vô cùng bình thường.
Tương Tư Hoành sốt ruột nói.
“Cha, bọn con có việc gấp muốn tìm cha đó.”
****
Đây là lần đầu tiên Giang Đại Tiền gặp con trai ruột của Tương Uyên, anh ta biết mấy năm nay Tương Uyên vẫn luôn tìm kiếm con trai ruột của mình, bây giờ nhìn thấy đứa bé trai trắng trẻo xinh đẹp thì anh ta lập tức có ý đồ ngay.
“Chủ tịch Tương, đây là con trai ruột của anh à? Thằng bé kháu khỉnh xinh đẹp quá, cha con hai người cứ như được đúc từ một khuôn hình ra vậy.”
Ai mà không thích lời ngon tiếng ngọt cơ chứ?
Nhất là còn khen con trai mình giống mình nữa, Tương Uyên cố gắng duy trì sắc mặt lạnh lùng, nhưng trong lòng đã sớm vui như trẩy hội.
Có điều dù cho vui vẻ tới cỡ nào thì Tương Uyên vẫn luôn ưu tiên con trai mình nhất.
“Tổng giám đốc Giang, Tư Hoành tìm tôi có việc gấp, lần sau tôi sẽ mời hai anh ăn một bữa nhé.”
Nụ cười trên mặt của Giang Đại Tiền xém tí nữa giữ không được.
Má nó!
Vừa mới biến thành chủ tịch của công ty là đã không thèm cho tổng giám đốc mình đây mặt mũi rồi à?
Giang Đại Hữu lại vô cùng hào phóng, anh ta cười tủm tỉm nói.
“Được rồi. Nếu như Tư Hoành đã có việc gấp tìm chủ tịch Tương thì anh hãy mau đi đi thôi, tôi và Đại Tiền chờ bữa cơm của anh đấy.”
Tương Uyên cười khẽ một tiếng, sau đó nhanh chóng bước vào thang máy, nhấn nút tầng hầm B2.
Cửa thang máy vừa mới đóng lại, còn chưa kịp di chuyển thì Tương Tư Hoành đã hack làm cho camera an ninh tối thui.
Tương Uyên kinh ngạc.
“Tư Hoành?”
Một tay của Tương Tư Hoành nắm lấy tay anh ấy, tay còn lại thì dắt lấy tay Tể Tể, tay kia của Tể Tể thì đang nắm lấy tay của Hoắc Trầm Vân, bốn người họ lập tức biến mất khỏi thang máy.