Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1772:
Hoắc Trầm Vân dắt Tể Tể và Tương Tư Hoành lên lại ghế xe đằng sau, còn anh ấy thì quay lại về ghế tài xế, nhẹ nhàng đóng cửa xe lại rồi rời đi không một tiếng động nào.
Tể Tể ngồi trên xe đang cố gắng nhịn, lại nhịn, lúc máu từ trong nội tạng lại muốn hộc ra nữa thì cô bé vội vàng dùng bàn tay nhỏ của mình che miệng lại.
Lại không ngờ rằng máu không ra bằng miệng được nên đã chạy thẳng tới xoang mũi, máu phụt ra ngoài bằng đường lỗ mũi.
****
Hoắc Trầm Vân và Tương Tư Hoành giật mình hoảng sợ.
“Tể Tể!”
Máu không ngừng trào ra từ trong mũi Tể Tể.
Cô bé không bụm miệng nữa mà đổi sang thành bịt mũi lại, giọng ồm ồm giải thích.
“Không… Phụt!”
Tể Tể vừa định nói gì đó thì máu nãy giờ được cô bé nuốt lại trong cổ họng nhân cơ hội trào ra. Hoắc Trầm Vân và Tương Tư Hoành bị phun một mặt máu, hai người sợ hãi mặt cắt không còn một giọt máu.
“Tể Tể!”
Tể Tể: "..."
Chết rồi, lại khiến cho mọi người lo lắng nữa rồi.
Mấy người chú Chuyển Luân Vương còn chưa giải quyết xong công việc bên tổng bộ của Công pháp quốc tế à?
Hay là mình tự đi qua đó nhỉ?
Tương Tư Hoành bất chấp mọi thứ, cậu bé vội vàng cầm tay Tể Tể lên rồi truyền sức mạnh qua cho cô bé.
Vẫn như bao lần, sức mạnh của Tương Tư Hoành được truyền vào cứ như một giọt nước được rót vào trong một vùng biển lớn, không hề tạo ra một chút tác dụng nào.
Nhưng Tương Tư Hoành không hề bỏ cuộc.
Tể Tể sốt ruột.
“Anh Tiểu Tương, anh đừng làm thế nữa. Anh sẽ bị phế mất.”
Tương Tư Hoành không chịu.
“Nhưng mà em lại hộc máu rồi, anh… anh nhìn em bị thế thì anh khó chịu lắm.”
Tể Tể vội vàng dùng bàn tay nhỏ lau đi vết máu trên khóe miệng mình, máu đỏ làm người ta nhìn thấy đau lòng.
“Anh Tiểu Tương, Tể Tể không sao đâu, Tể Tể là thân bất tử mà. Chỉ phun vài ngụm máu mà thôi, không sao đâu, không sao thật mà.”
Tương Tư Hoành còn chưa kịp nói gì thì Tể Tể đã dùng tay gập tay cậu bé lại, chặt đứt luồng sức mạnh mà cậu bé truyền qua cho mình.
Tương Tư Hoành: “…”
Tể Tể cười lộ ra hàm răng dính đầy máu.
“Anh Tiểu Tương, anh thấy không, Tể Tể không sao hết mà.”
Tương Tư Hoành đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, đôi mắt sáng rực lên.
“Tể Tể, hay là mình tìm chỗ nào đó không có người rồi so tài đi.”
Hoắc Trầm Vân không hiểu lắm hỏi lại.
“Tiểu Tương, ý cháu là cháu với Tể Tể sẽ đánh nhau đấy hả?”
Tương Tư Hoành gật đầu lia lịa.
“Vâng ạ.”
Tể Tể vội vàng lắc đầu.
“Không được, anh Tiểu Tương, Tể Tể không đánh với anh đâu.”
Hoắc Trầm Vân khó hiểu.
“Tể Tể, sao thế?”
Theo những gì Hoắc Trầm Vân biết thì mặc dù Tiểu Tương không mạnh bằng Tể Tể nhưng cũng không tới nỗi không thể đánh một trận được.
Nếu như đánh một trận có thể làm dịu đi tình trạng bị cắn trả của Tể Tể…
Môi hở thì răng lạnh, nếu như Tiểu Tương tự nguyện thì Hoắc Trầm Vân cũng sẽ không phản đối.
Tể Tể giải thích.
“Bởi vì Tể Tể bị cắn trả, cho nên sức mạnh tăng đột biến, mặc dù anh Tiểu Tương cũng rất mạnh nhưng nếu đánh cùng với Tể Tể thì anh Tiểu Tương sẽ bị thương rất nặng.”
Mặt Hoắc Trầm Vân nhăn nhăn nhó nhó.
Nhưng Tương Tư Hoành lại không sợ.
“Cũng không sao mà, cứ xem như là cho anh rèn luyện thêm.”
Tể Tể hầm hừ.
“Anh Tiểu Tương, Tể Tể không phải là sấm sét để cho anh rèn luyện đâu nhé.”
Tương Tư Hoành: “Nhưng mà như thế thì anh có thể luyện kỹ năng đánh gần.”
Tể Tể: “…”
Hoắc Trầm Vân cảm thấy không ổn lắm.
Tể Tể sẽ không nói dối, nếu con bé đã nói sức mạnh nó tăng đột biến thì nhất định là sẽ tăng rất nhiều.
Chỉ sợ tới lúc đó Tể Tể bị thương, Tiểu Tương cũng sẽ bị thương nặng.
“Tiểu Tương, lối đánh của Tể Tể là kiểu đánh bậy đánh bạ cho tới khi đối thủ chết, chứ không có kỹ xảo gì hết. Chú nói đúng không Tể Tể?”
Tể Tể nhìn chú ba, lại nhìn về phía anh Tiểu Tương của cô bé, nhanh chóng gật gật đầu.
“Đúng thế. Anh Tiểu Tương ơi, sức mạnh của Tể Tể tăng lên rất nhiều, bây giờ đánh là chỉ có một bên phải chết.”
Không thì các linh hồn bị giam cầm trong ký túc xá của trường học đã nhảy nhót lung tung rồi, toàn bộ bọn chúng đều bị cô bé cuộn vò lại hết trong lòng bàn tay cả rồi.
Đấy là trong trường hợp cô bé không có đói đấy, không thì bọn chúng đã hồn phi phách tán cả rồi.
Tương Tư Hoành sờ lấy mấy giọt máu của Tể Tể bắn lên mặt cậu bé, ánh mắt kiên định nói.
“Tể Tể, có phải là em không tin anh đúng không?”
Tể Tể vội vàng lắc đầu.
“Tể Tể không có không tin anh Tiểu Tương mà.”
Tương Tư Hoành nói: “Thế thì hãy đánh với anh một trận đi.”
Tể Tể tiếp tục lắc đầu.
“Tể Tể không đánh với anh Tiểu Tương đâu.”
Tương Tư Hoành còn định nói gì nữa thì Hoắc Trầm Vân đột nhiên nói.
“Hay là… Tiểu Tương, chúng ta đi tìm mấy con quỷ hoặc là những dị nhân mạnh khác để đánh?”
Tương Tư Hoành nói không một chút nghĩ ngợi.
“Nhưng mà những dị nhân mạnh mà chúng ta biết ngoại trừ cha cháu và Cửu Phượng ra thì không có ai có đủ năng lực để cho Tể Tể đánh cả.”
Hoắc Trầm Vân còn chưa nói gì thì ánh mắt Tương Tư Hoành đã sáng lên.
“Đúng nha. Tể Tể, chúng ta có thể đi tìm cha cương thi của anh để đánh, mình đi thôi.”
Hoắc Trầm Vân: “Tiểu Tương, cha cương thi của cháu… có được không vậy?”
Tương Tư Hoành gật đầu thật mạnh.
“Được chứ sao không ạ. Cha cháu đánh nhau giỏi lắm đó. Có đôi khi chú Cửu Phượng còn phải sợ cha cháu nữa đó.”
Hoắc Trầm Vân hiểu rồi.
Thực lực của Tương Uyên chắc là cao hơn Cửu Phượng.