Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1771:

Hai nhân viên phụ trách dẫn hồn về Địa phủ sợ Chu Kiều Ân vừa mới biến thành quỷ, không thể khống chế được linh hồn, để nó bay đi quá xa nên vội vàng đuổi theo tới.

Tể Tể còn chưa kịp trả lời câu hỏi của Chu Kiều Ân thì hai nhân viên phụ trách dẫn hồn về Địa phủ thấy được Tể Tể liền cười ha hả chào cô bé.

“Công chúa nhỏ, lại gặp rồi.”

“Chào công chúa nhỏ nhé.”

Tể Tể cũng chào lại hai người họ.

“Chào chú, chào cô ạ.”

Chu Kiều Ân: “???”

Bởi vì hai nhân viên phụ trách dẫn hồn về Địa phủ còn phải đi làm việc nữa, một cái linh hồn khác ở cách nơi này hơi xa, cho nên sau khi chào Tể Tể xong thì bọn họ vội vàng dẫn linh hồn của Chu Kiều Ân rời đi.

Mà ở phía dưới khu nội trú của bệnh viện lại truyền tới tiếng người phụ nữ khóc xé lòng.

“Kiều Ân! Kiều Ân! Con mau mở mắt ra nhìn mẹ đi con. Mở mắt ra nhìn mẹ đi con ơi.”

“Kiều Ân!”

“Con của mẹ ơi, sao con lại ngốc như vậy chứ? Kiều Ân à!”

“Mẹ sai rồi con ơi.”

“Mẹ biết mẹ sai rồi con ơi. Con tỉnh lại đi con ơi, con tỉnh lại đi, mẹ xin con đấy.”

Tể Tể nhìn về phía đó với khuôn mặt không một chút cảm xúc, cô bé vẫn ngồi yên ở trên xe chờ anh Tiểu Tương về.

Hoắc Trầm Vân đẩy cửa bước xuống xe, lại đi tới chỗ đằng sau mở cửa xe, bế Tể Tể vào trong ngực, đứng yên tĩnh bên cạnh chiếc xe chờ đợi.

Một lúc sau, Tương Tư Hoành bước ra từ trong đám đông đang vây quanh ở đằng kia.

Thấy được Hoắc Trầm Vân và Tể Tể đang đứng chờ mình ở đằng xa, Tương Tư Hoành vội vàng chạy nhanh tới, vừa tới nơi đã ôm chặt lấy đôi chân dài của Hoắc Trầm Vân.

Giọng cậu bé rất buồn.

“Chú ba ơi, Tể Tể ơi, cháu đã bắt chị ấy lại được rồi mà.”

Tể Tể và Hoắc Trầm Vân còn chưa kịp nói gì thì Tương Tư Hoành lại cúi đầu nói tiếp.

“Nhưng chị ấy nghe tiếng gọi ở phía dưới của mẹ chị ấy thì chị ấy lại đột nhiên khóc xin cháu thả chị ấy ra, chị ấy đã nghĩ thông suốt rồi, chị ấy sẽ tự mình rời đi, còn lo cháu sẽ bị ngã nữa.”

Tương Tư Hoành vừa hối hận vừa ủy khuất.

Cậu bé chỉ muốn cứu lấy một mạng người mà thôi, nhưng cuối cùng thì vẫn không thể cứu được.

Hoắc Trầm Vân cúi người bế cậu bé lên.

Anh ấy dùng trán mình chạm vào trán cậu bé, hít sâu một hơi rồi dịu dàng nói với cậu bé.

“Tiểu Tương, cháu cứ yên tâm, chuyện này không phải là lỗi của chúng ta. Đây là sự lựa chọn của em ấy, các cháu đã làm rất tốt rồi.”

Tể Tể nhanh chóng nói thêm.

“Hơn nữa lúc chị ấy được nhân viên phụ trách dẫn hồn về Địa phủ dẫn đi đã nhờ Tể Tể chuyển lời xin lỗi tới anh Tiểu Tương, bảo là vì chị ấy đã lừa anh.”

Tương Tư Hoành không cảm thấy ủy khuất nữa.

Nhưng cậu bé vẫn cảm thấy rất buồn.

“Mạng sống… rất đáng quý mà.”

Nếu như năm xưa có người có thể giúp đỡ cậu bé khi cậu bé còn sống, dù chỉ có một người thôi thì cậu bé nhất định sẽ cố gắng sống sót.”

Tể Tể vội vàng dang đôi tay nhỏ ra ôm Tương Tư Hoành.

“Anh Tiểu Tương đừng buồn nữa, cha Minh Vương đã nói, mọi người đều có số mệnh của riêng họ. Chúng ta không thể can thiệp được.”

Hoắc Trầm Vân cũng an ủi Tương Tư Hoành.

“Tể Tể nói đúng. Tiểu Tương à, chúng ta đã làm hết sức mình rồi, chúng ta không thẹn với lương tâm mình là được rồi.”

Dù Tể Tể bị cắn trả rất nặng nhưng cô bé vẫn kiên trì muốn giúp đỡ cô bé kia sống sót.

Nhưng cuối cùng thì…

Có lẽ sau khi nghe cái câu “Chu Kiều Ân, con còn muốn ồn ào tới khi nào nữa hả?” từ chính miệng mẹ ruột của mình nói ra thì ham muốn được sống của cô bé gầy còm kia đã bị dập tắt hoàn toàn, cảm thấy tương lai phía trước vừa u ám không thể thở được. Thế nên cô bé đó đã lựa chọn chấm dứt cuộc đời ngắn ngủi của mình.

Mỗi người đều có số mệnh của riêng mình.

Tất cả đều đã được quyết định từ trước.

Người nên khổ sở, nên hối hận không phải là bọn họ mà chính là cha mẹ ruột của Chu Kiều Ân mới đúng.

Hoắc Trầm Vân vừa mới nghĩ tới đó thì ở khu nội trú của bệnh viện truyền tới giọng nói vừa đau đớn vừa điên cuồng giận dữ của một bà lão lớn tuổi.

“Đào Tuệ, tại sao cô lại tới đây chứ? Tại sao cô lại nói những lời như thế hả?”

“Bé ngoan Kiều Kiều của tôi. Cô hãy trả lại bé ngoan Kiều Kiều cho tôi.”

“Một đứa nhóc mới học mẫu giáo còn biết cô không nên nói nữa, nhưng vì sao cô lại còn cầm loa trách mắng Kiều Kiều nữa hả? Vì sao cô lại cảm thấy con bé đang cố tình gây sự cơ chứ?”

“Đây! Hãy xem đi. Đây là bệnh án của con bé đó. Toàn bộ bệnh án của con bé đều ở đây cả, cô hãy xem xem thử có phải là con bé đang cố tình gây sự hay không, có phải là đang nói dối hay không hả?”

Bà lão vừa khóc vừa nhào tới chỗ thi thể của cháu gái mình, khóc không thành tiếng.

Đầu óc Đào Tuệ đã trống rỗng, đã không thể nghĩ được gì nữa từ sớm rồi.

Từ cái lúc mà con gái cô ta nhảy xuống chết ngay trước mặt mình thì đầu óc của cô ta đã không thể nghĩ được một điều gì nữa rồi.

Cô ta chỉ biết lặp đi lặp lại lời xin lỗi, lặp đi lặp lại lời cầu xin con gái hãy mở mắt ra nhìn mình một cái.

Mặt Chu Hạc không còn một chút máu lê bước xuống từ trên sân thượng của khu nội trú của bệnh viện. Ánh mắt anh ta nhìn về phía thi thể của con gái mình, tròng mắt trợn lên, ngất xỉu ngay tại chỗ.

Dưới lầu của khu nội trú bệnh viện lại rối loạn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free