Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1770:

Hoắc Trầm Vân vừa tăng tốc vừa nỗ lực cười an ủi cô bé: “Không sao đâu, chúng ta đều biết Tể Tể đã cố gắng hết sức rồi mà.”

Tể Tể rầu rĩ “ừ” một tiếng.

Chờ Hoắc Trầm Vân và Tể Tể chạy tới bệnh viện trung tâm thành phố, Chu Kiều Ân đã đứng ở bên cạnh sân thượng của bệnh viện, trên cổ tay còn không ngừng rỉ máu.

Bác sĩ, nhân viên chữa cháy và các đồng chí cảnh sát đã căng bạt cứu hộ ra, hai vợ chồng Chu Hạc và Đào Huệ thì cầm loa đứng bên dưới gào lên với con gái: “Chu Kiều Ân, mày còn tính quậy tới khi nào nữa vậy hả?”

Tể Tể mím môi, trong lòng buồn bực đến khó tả.

Cô bé muốn giúp một lần cuối, cho nên thử sử dụng sức mạnh, khi máu tươi trào lên cổ họng, cô bé còn theo bản năng nuốt nó xuống.

Cảm giác đau đớn lần này còn đau hơn gấp mấy lần so với những lần trước, khiến cô bé không nhịn được hơi run rẩy, đầu óc kêu ong ong, thậm chí còn bị choáng và mất tri giác trong giây lát.

Tể Tể biết đã không còn kịp rồi.

Cô bé là lập tức nghiêng người về phía trước, thân thể mũm mĩm dán sát vào lưng ghế điều khiển, hai cánh tay mập mạp ra sức giơ lên che lấy đôi mắt của Hoắc Trầm Vân.

Hoắc Trầm Vân vừa mới chuẩn bị đẩy cửa xuống xe thì nghe được một tiếng la kinh hoàng truyền tới từ đám đông phía trước.

“Tiêu rồi! Người bệnh nhảy lầu kìa!”

Kế đến là một tiếng vang thật lớn do vật nặng ngã từ trên cao xuống.

Hoắc Trầm Vân: “...”

****

Tể Tể không xuống xe, không cần nhìn thì cô bé cũng có thể cảm nhận được một luồng âm khí nồng nặc từ đằng xa đang từ từ tới gần, sau đó cô bé đã thấy nhân viên phụ trách dẫn linh hồn mới về Địa phủ đang tới từ phía xa xa.

Linh hồn của Chu Kiều Ân bị nhân viên công tác Địa phủ móc ra từ trên thân xác của mình.

Hai nhân viên phụ trách tiếp dẫn linh hồn mới nhìn thấy tình trạng thảm thiết của Chu Kiều Ân cũng không thể nhịn được mà xoay đầu qua chỗ khác, trên mặt đầy vẻ tiếc thương.

“Cháu bé, chúng ta đi thôi.”

Linh hồn của Chu Kiều Ân hình như nhận ra được điều gì đó, chị ấy đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía chiếc xe đen màu đen có rèm che cửa.

Tể Tể thả đôi bàn tay béo ú xuống, nghiêng đầu nhìn sang.

Chu Kiều Ân bay qua chỗ cô bé.

Linh hồn gầy gò của chị ấy rơi lệ.

“Em gái nhỏ, chị xin lỗi em, chị vô dụng quá, không thể khống chế bản thân được.”

Tể Tể cũng òa khóc theo chị ấy.

“Chị ơi, người tự sát, sau khi chết xuống Địa phủ sẽ thảm lắm.”

Linh hồn của Chu Kiều Ân vừa khóc vừa cười.

“Không có gì, mỗi người đều phải chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn của chính bản thân mình. Chị cảm thấy sống quá mệt mỏi, từ những sở thích nhỏ như ăn uống, quần áo hay tới những lớp sở thích thêm, tới cả làm bài tập môn nào cũng đều phải làm theo sự sắp xếp của cha mẹ.

Nhắc tới cha mẹ mình, Chu Kiều Ân nhắm mắt lại, để mặc cho từng giọt nước mắt rơi thành hàng dài.

“Chị không hối hận với sự lựa chọn của mình, dù cho sau này phải nhận hình phạt nặng nề như thế nào đi nữa ở Địa phủ thì chị cũng không hối hận. Chị chỉ cảm thấy…”

Chu Kiều Ân từ từ mở mắt ra, đôi mắt rưng rưng đẫm lệ nhìn Tể Tể.

Chị ấy đã biến thành quỷ rồi, thế nên cũng đã nhìn ra được sự khác biệt giữa Tể Tể với những đứa trẻ khác.

“Chị xin lỗi, em gái nhỏ ạ. Dù sao thì lúc trước em cũng đã từng an ủi chị, dỗ dành chị, khuyên nhủ chị, nhưng chị lại… cuối cùng chị lại vẫn lựa chọn con đường này.”

Nước mắt của Tể Tể rơi xuống cộp cộp như mưa, giọng nói non nớt nghẹn ngào lo lắng.

“Không sao đâu chị ơi, thực ra thì Tể Tể… Tể Tể đã biết rằng lần này Tể Tể không thể cứu được chị nữa rồi…”

Mặc dù Chu Kiều Ân đang khóc nhưng đôi mắt của chị ấy vô cùng sáng.

Có lẽ là vì khi rơi từ trên cao xuống, đầu chị ấy là thứ chạm đất đầu tiên, xác chết không được lành lặn, thế nên khi linh hồn của chị ấy rời khỏi thân xác thì hai nhân viên phụ trách dẫn hồn của Địa phủ đã thương xót cho chị ấy mà biến linh hồn của chị ấy về lại như khi còn sống.

So với ánh mắt mờ mịt không có một chút ánh sáng nào lúc trước, thì giờ đây dù khuôn mặt trắng nhợt không có một chút máu nào nhưng ánh mắt lại vô cùng sáng sủa.

Trên khuôn mặt hiện lên một chút ý cười, lại bởi vì đang khóc cho nên trông chị ấy mong manh yếu đuối, khiến cho ai nhìn thấy cũng phải đau lòng không thôi.

“Em đã làm hết sức mình rồi, là do chị không biết tự mình cố gắng nắm bắt lấy cơ hội được sống tiếp, bé con à, em đừng buồn nữa.”

Chu Kiều Ân nói đến đây thì lại nói thêm.

“Đúng rồi, bé con, em quen cậu bé đã cứu chị đúng không? Em giúp chị gửi lời xin lỗi tới cho cậu bé ấy, chị đã phụ lại lòng tốt của cậu bé, hơn nữa còn lừa cậu bé ấy nữa.”

Tể Tể: “Dạ?”

Linh hồn của Chu Kiều Ân có chút xấu hổ.

“Lúc đó cậu bé đó đã bắt được chị rồi, chị đã lừa cậu bé ấy là chị đã nghĩ thông rồi, chị sẽ tự rời khỏi sân thượng, chị đã đảm bảo với cậu bé ấy nhiều lần, thế nên cậu bé đó mới thả tay chị ra.”

Tể Tể: “…”

Bây giờ chắc anh Tiểu Tương đang buồn lắm.

“Anh Tiểu Tương rất tốt, anh ấy sẽ không trách chị đã lừa anh ấy đâu.”

Chu Kiều Ân cười khẽ một tiếng.

Sau đó chị ấy lại không nhịn được mà nhìn Tể Tể với ánh mắt tò mò.

“Em gái à, có phải cả em và em trai kia đều… đều giống như chị bây giờ không?”

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free