Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1778:

Quản gia La ở phía sau nhìn theo, cười tươi tới nỗi nếp nhăn nơi khóe mắt đều hiện rất rõ: “Tình cảm của hai đứa nhóc thật tốt.”

Lời nói này theo cơn gió nhẹ truyền vào tai Tương Uyên khiến sắc mặt anh ấy càng đen hơn.

Cần câu cá trong tay anh ấy không tự giác dùng nhiều sức hơn, một đám lớn cá béo tốt, da trơn bóng lật lên mặt hồ. Khi Tương Uyên hoàn hồn nhìn lại, cả người anh ấy đều tê dại.

Trong đầu anh ấy hiện lên gương mặt cứng đờ của Hoắc Trầm Lệnh, cộng thêm mấy chữ vô tình – bồi thường tiền!

Tương Uyên: “…”

Khi hai đứa nhỏ chạy tới gần căn biệt thự, Tể Tể đột nhiên bị Tương Tư Hoành giữ chặt lấy: “Tể Tể, không được chạy.”

Tể Tể nghiêng đầu không hiểu gì nhìn cậu ấy.

Tương Tư Hoành giải thích: “Tể Tể, chú hai xin cho chúng ta nghỉ bệnh, là nghỉ bệnh.”

Tể Tể hiểu ngay vấn đề.

Cô bé nhanh chóng xoa xoa mặt mình, sống lưng nho nhỏ thẳng tắp cũng sụp xuống.

“Anh Tiểu Tương, anh nhìn xem Tể Tể thế này trông có được không?”

Tương Tư Hoành bị dáng vẻ đáng yêu của Tể Tể chọc cho cười thành tiếng: “Ổn rồi!”

Tể Tể nhắc nhở cậu ấy: “Anh Tiểu Tương, anh cũng phải yếu đuối một chút, giống như… Giống như bác Tương vậy đó.”

Tương Tư Hoành đã hiểu: “Được.”

Gương mặt vốn không có huyết sắc của Tương Tư Hoành giờ càng trắng nhợt hơn nữa, cậu ấy học theo dáng vẻ của Tể Tể, cả người ỉu xìu chậm chạp đi về phía trước. Hai đứa anh nhìn em, em nhìn anh, vô cùng mừng rỡ.

Khi cả hai đi vào sảnh lớn tầng một, Hoắc Trầm Lệnh đang ngồi ở vị trí chủ nhà, nhìn thấy hai đứa nhóc bước chân ỉu xìu, sắc mặt tái nhợt giống quỷ đi vào, anh cố gắng khống chế không cho khóe môi mình run lên.

Giáo viên Tôn ngồi trên ghế sô pha giật mình, vội vàng đứng dậy nhìn hai đứa học trò nhỏ: “Tể Tể, Tiểu Tương, các em làm sao thế?”

Không để hai đứa nhóc nói chuyện, giáo viên Tôn lo lắng hỏi thăm tình tình với Hoắc Trầm Lệnh: “Anh Hoắc, tình hình của Tể Tể và Tiểu Tương thế nào rồi, bác sĩ nói làm sao?”

Hoắc Trầm Lệnh mím môi, giọng nói nhàn nhạt: “Huyết khí bị tổn thương nghiêm trọng, cần phải hoàn toàn ở nhà nghỉ ngơi một thời gian rồi đi kiểm tra lại.”

Giáo viên Tôn kinh ngạc: “Thiếu máu nghiêm trọng.”

Hoắc Trầm Lệnh nói dối không chớp mắt: “Đúng, hai đứa ở nhà đùa giỡn rồi bị đập vào ót, chảy không ít máu.”

Tể Tể và Tương Tư Hoành: “…”

Giáo viên Tôn nhanh chóng nhìn hai đứa nhỏ.

Tể Tể và Tương Tư Hoành trao đổi ánh mắt với nhau, nhân lúc giáo viên Tôn không nhìn thấy, ở phía bên kia đầu của mỗi đứa chậm rãi xuất hiện một chỗ hở lớn chừng ngón cái, còn có thêm đường may quanh co khúc khuỷu.

*****

Lúc giáo viên Tôn nhìn thấy vết thương đó, mắt cô ấy ầng ậc nước mắt.

“Tể Tể, Tiểu Tương, sao hai đứa lại bị thương nặng như thế? Sau này nhất định không được nghịch ngợm như thế nữa, vết thương vẫn còn rất đau đúng không?”

Tể Tể và Tương Tư Hoành giật mình, hai đứa nhỏ vội vàng ôm lấy giáo viên Tôn an ủi.

“Bọn em không sao đâu ạ, giáo viên Tôn không cần lo lắng, cha nói một thời gian nữa là tốt thôi.”

Hoắc Trầm Lệnh: “…”

Trên đầu hai tên nhóc này bị vết thương nghiêm trọng gì à? Khiến giáo viên Tôn nhìn thấy rồi khóc luôn?

Giáo viên Tôn quay đầu nhìn anh, đôi mắt đẫm lệ còn thêm chút bất mãn, nhưng kiêng kị thân phận của anh, cô ấy lắp ba lắp bắp nói: “Anh Hoắc… Anh… Sau này anh vẫn nên… Dành nhiều thời gian chăm sóc Tể Tể và Tiểu Tương hơn một chút. Tiền… Tiền kiếm mãi cũng không đủ.”

Hoắc Trầm Lệnh: “Được!”

Tương Uyên tới xem thử có chuyện gì, anh ấy đứng ở cửa ra vào nhìn thấy Hoắc Trầm Lệnh bị cô giáo trẻ tầm hai mươi tuổi răn dạy, lại còn cứng ngắc đáp lời thì phì cười thành tiếng.

Hoắc Trầm Lệnh đột nhiên lên tiếng: “Giáo viên Tôn, đó là cha ruột của Tiểu Tương.”

Giáo viên Tôn nghiêng đầu nhìn qua.

Tương Uyên ngược nắng đi tới.

Đây không phải lần đầu tiên giáo viên Tôn nhìn thấy Tương Uyên, trước đó nhìn anh ấy đều mang theo bộ lọc, dẫu gì anh ấy cũng là cây thường xuân của ngành giải trí, là người đàn ông được cả nước yêu mến.

Cô ấy cũng thích.

Nhưng lần này…

Giáo viên Tôn nhìn Tương Uyên rồi lại nhìn vết thương dữ tợn ở bên phải đầu Tương Tư Hoành, vẻ mặt nghiêm túc: “Anh Tương, anh cũng vậy, cần phải dành nhiều thời gian cho con cái, tiền kiếm thế nào cũng không đủ.”

Tương Uyên lập tức hiểu ngay vì sao Hoắc Trầm Lệnh lại nhắc tới anh ấy với giáo viên Tôn, anh ấy cười rất dịu dàng rồi gật đầu phụ họa: “Giáo viên Tôn nói đúng lắm. Thế nên vì để chăm sóc cho Tương Hoành tốt hơn, tôi đã kết thúc hợp đồng với công ty, sau này sẽ không đóng phim nữa.”

Giáo viên Tôn kinh ngạc chấn động. Hoắc Trầm Lệnh nhíu mày.

Lưu Lệ Nhã nãy giờ vẫn ngồi bên cạnh không dám nói lời nào, từ lúc nhìn thấy Tương Uyên cô ta đã vô cùng kích động rồi. Khi cô ta nghe Tương Uyên nói sẽ không tiếp tục đóng phim nữa thì thật sự trở nên đứng ngồi không yên.

“Anh Tương, sao anh có thể không đóng phim nữa chứ, anh đóng phim hay lắm, ngành giải trí không thể không có anh.”

Tương Uyên nghiêng đầu nhìn cô ta, sắc mặt không đổi nhưng ánh mắt nghi ngờ.

Lưu Lệ Nhã nhanh chóng tự giới thiệu: “Anh Tương, em tên Lưu Lệ Nhã, em rất hâm mộ anh.”

Tương Uyên rất không thích những chuyện này, thậm chí còn có chút chán ghét. Trước đó vì muốn tìm con trai ruột mà anh ấy không thể không xuất hiện trước mắt công chúng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free