Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1764:

Mà… anh ấy lại cảm thấy bản thân bị rất nhiều đôi mắt theo dõi.

Hoắc Trầm Vân vẫn còn đang nắm áo một tên học sinh tại mới nãy đánh ngất mà chưa kịp thả xuống.

“Tể Tể có khi nào chú ba bị hiểu lầm không?”

Tể Tể lại càng vui nói: “Chú ba giỏi quá đi, đoán đúng rồi đó ạ!”

Khóe miệng của Hoắc Trầm Vân không nhịn được mà nhếch lên.

Vận khí của anh ấy làm sao thế nhỉ!

Rõ ràng đang làm chuyện tốt mà lại bị hiểu lầm thành hại học sinh!

Hoắc Trầm Vân đang tính cất lời thì đám người của thầy Ngụy đã vội xúm tới: “Đứng lại, không được cử động!”

Hoắc Trầm Vân: “…”

Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành một trước một sau chui ra khỏi rừng trúc, vui vẻ chạy tới chỗ Hoắc Trầm Vân.

Thầy Ngụy không ngờ lại có hai đứa nhỏ chạy ra khỏi rừng trúc. Đặc biệt, hiệu trưởng đứng xa xa còn thấy bóng hình này quen quen…

Chẳng chờ Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành tới gần, hiệu trưởng đã thấy tim mình như đập bình bịch trên cổ họng vậy.

“Tể Tể, Tiểu Hoành?”

Tể Tể chạy vụt ra chào hỏi hiệu trưởng: “Cháu chào ông hiệu trưởng ạ!”

Tương Tư Hoành cũng cười tủm tỉm mà chào: “Cháu chào ông hiệu trưởng ạ.”

Hiệu trưởng: “...”

Thầy Ngụy phất tay muốn bảo mọi người bắt lấy Hoắc Trầm Vân đang mất tập trung thì hiệu trưởng đã nhanh chân hơn đi tới bên cạnh Hoắc Trầm Vân luôn rồi.

“Anh này chắc hẳn là anh ba Hoắc đúng không?”

Hoắc Trầm Vân không cười nổi, cố gắng để bản thân giữ nguyên thân sắc ôn hòa nhất có thể: “Vâng, chào hiệu trưởng. Tôi là Hoắc Trầm Vân, là chú ba của Tể Tể cùng với Tiểu Hoành.”

Hiệu trưởng bắt tay chào hỏi với Hoắc Trầm Vân xong thì thuận thế dẫn anh ấy đi tới office building luôn.

Đây là lần đầu cậu ba Hoắc đi tới trường của chúng tôi nên chắc chưa đi được nhiều nơi. Mời anh đi qua bên này, để tôi dẫn anh đi tham quan nhé.”

Hoắc Trầm Vân có thể nói gì được nữa đây?

Chỉ có thể giương mắt nhìn khoảng tầm mười đến hai mươi bảo vệ cầm gậy cầm khiên cùng với khoảng bảy, tám quản lý với vẻ mặt mất khống chế nhìn lãnh đạo của mình.

Hoắc Trầm Vân ho khù khụ, nở nụ cười từ chối uyển chuyển: “Hiệu trưởng, hôm nay tôi chỉ thuận đường qua đây kiếm Tư Tước cùng với Minh Tư, có chuyện cần nói với tụi not thôi ấy mà.”

Hiệu trưởng thầm nghĩ đúng là đứa nhỏ ngoan.

Từ đây tới khu dạy học ở tận phía Tây nam kia thì cũng phải đi qua ít nhất hai cái sân bóng, anh ba Hoắc này cũng biết bịa thật.

Nhìn thấu nhưng không vạch trần.

Huống chi đây còn là người của nhà họ Hoắc.

Chỉ cần không làm hại học sinh trường bọn họ thì hiệu trưởng thấy muốn làm gì cũng được: “Ồ, hóa ra là như thế. Vậy thế này đi, để tôi dẫn anh đi tìm Tư Tước cùng với Minh Tư. Mời anh.”

Lần này Hoắc Trầm Vân không từ chối nữa, tươi cười đồng ý.

Tể Tể cùng với Tương Tư Hoành vội vã đuổi kịp.

Hiệu trưởng thật sự đích thân đưa Hoắc Trầm Vân đến trước mặt Hoắc Tư Tước cùng với Bách Minh Tư, hai bên giao tiếp xong thì rất có mắt nhìn mà tỏ vẻ có việc bận cần phải rời đi.

Để lại không gian và thời gian cho người nhà họ Hoắc.

Hoắc Tư Tước cùng với Bách Minh Tư biết được chuyện chú ba bị người vây lại qua lời kể của Thỏ Đen, còn đang chuẩn bị đi cứu chú ba luôn đó.

Ai ngờ Tể Tể lại quá được việc, hiệu trưởng gặp cô bé đúng một lần là ký ức đậm sâu luôn, từ đó cũng đoán được thân phận của chú ba.

Lúc này mọi người đang tìm chỗ không người để nói chuyện.

Bách Minh Tư lễ phép chào hỏi, vô cùng ưu nhã thanh tuyển, ngoan ngoan dịu dàng như một bức tranh sơn thủy vậy.

Hoắc Tư Tước nén cười, đút tay vào túi quần, cười nhạt.

“Chú ba, Tể Tể, Tiểu Hoành, mọi người sao thế?”

Hoắc Trầm Vân nhìn bộ dáng khác hoàn toàn khi ở nhà của cậu thì hơi hé mắt: “Cho nên đây mới là đứa cháu Tư Tước của chú đó hả?”

Hoắc Tư Tước cà lơ phất phơ, cũng hơi hé mắt nói: “Ai nha! Cuối cùng cũng bị chú ba phát hiện rồi!”

Khóe miệng Hoắc Trầm Vân giật giật rồi lại cười ha hả hỏi: “Thế có muốn chú ba chụp lại cho không? Về cho cha cháu xem?”

Nụ cười trên mặt Hoắc Tư Tước biến mất trong nháy mắt: “Chú ba, chú như thế thì chúng ta không thể làm bạn nhau được đâu!”

Hoắc Trầm Vân gõ cho Hoắc Tư Tước một cái: “Làm bạn bè cái gì? Ông đây… chú là chú ba của cháu đấy!”

Hoắc Tư Tước nghe thấy Hoắc Trầm Vân nói từ “Ông” xong lại sửa miệng ngay thì cười thành tiếng.

Cậu ấy xoa đầu Tương Tư Hoành sau đó cúi người bế Tể Tể lên: “Tể Tể, nhớ anh hai hả?”

Đúng là Tể Tể có thấy nhớ anh hai thật.

Cô bé thân mật dụi mặt vào lồng ngực Hoắc Tư Tước.

Sau đó nhìn sang Bách Minh Tư đang nhìn cô bé cười khanh khách.

Nghĩ tới con quỷ nhỏ mình nhét trong túi quần, Tể Tể vội vàng duỗi tay về phía Bách Minh Tư.

“Anh Minh Tư ơi, ôm em!”

Bách Minh Tư có hơi ngạc nhiên, chỉ cần có anh em nhà họ Hoắc ở đây thì cậu ấy gần như không ôm Tể Tể.

Bách Minh Tư thụ sủng nhược kinh, vội duỗi tay ôm lấy Tể Tể.

Tốc độ nhanh nhạy như kia như sợ chỉ chậm chút thôi là Hoắc Tư Tước sẽ giành mất vậy.

Hoắc Tư Tước: “...”

Tương Tư Hoành kéo ống tay anh ấy, giải thích hộ Tể Tể: “Anh Tư Tước, Tể Tể tìm anh Minh Tư là vì có chuyện đó ạ.”

Hoắc Tư Tước nhướn này, quay đầu nhìn về phía Tể Tể cùng với Bách Minh Tư.

Tẻ Tể đang hỏi Bách Minh Tư: “Anh Minh Tư ơi, anh có mang theo cái lược nhỏ đúng không?”

Bách Minh Tư sửng sốt nhưng rồi lại thản nhiên cười, gật đầu nói: “Sao Tể Tể lại biết thế?”

Lúc nào cậu ấy cũng sẽ cầm theo một cái lược nhỏ tại vì tóc của Tể Tể rất hay rối bù.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free