Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1765:
Tuy kỹ năng chải tóc của cậu ấy không quá xuất sắc nhưng kiểu tóc bù xù ngày qua ngày của Tể Tể thì cậu ấy xử lý được.
Tể Tể vội cất lời: “Tất nhiên là Tể Tể biết rồi ạ. Tại vì cái lược nhỏ kia là ông chủ Mã tặng cho Tể Tể, muốn lợi dụng con quỷ nhỏ trong đó để đối phó với anh Minh Tư đó.”
Bách Minh Tư ngờ ngợ.
Tể Tể vội móc con quỷ nhỏ bị vo thành quả cầu ra khỏi túi.
“Anh Minh Tư nhìn này, chính là cái con này nè!”
Bách Minh Tư nhìn một lúc, nhăn mày: “Đây là… tà thuật của nhà họ Mã!”
Tể Tể gật đầu: “Dạ đúng! Ông Bách cũng nói như thế ạ.”
Ánh mắt của Bách Minh Tư trở nên thâm sâu hơn hẳn.
Cái tên họ Mã kia vẫn chưa từ bỏ ý định, muốn xuống tay với nhà họ Bách gia đây mà.
“Anh Minh Tư, cái lược kia đâu ạ?”
Bách Minh Tư vội lấy cái lược nhỏ bên trong túi áo đồng phục ra cho Tể Tể.
“Đây nè.”
Tể Tể nhìn thấy thì vội lắc đầu: “Anh Minh Tư, không phải cái này.”
Bách Minh Tư nhíu mày: “Nhưng mà Tể Tể ơi, anh Minh Tư chỉ cầm theo mỗi cái này thôi.”
Hoắc Tư Tước đứng bên cạnh chen lời: “Không phải, anh Minh Tư, hôm nay em ở ký túc xá thấy anh để cái lược chỗ bồn rửa mặt ấy mà?”
Bách Minh Tư ngờ ngợ: “Có hả?”
Tể Tể cùng Bách Minh Tư cùng nói: “Qua ký túc xá kiểm tra lại xem!”
Cái lược nhỏ kia là vật dẫn của con quỷ này.
Nếu như cái lược kia không bị hủy, con quỷ sẽ để lại oán khí lên trên bề mặt cái lược, người tiếp xúc với cái lược thời gian dài dễ bị tà ám theo đuôi.
Lúc này có khi các anh đã bị theo dõi rồi.
****
Đúng là có học sinh bị âm sát oán khí của con quỷ nhỏ đang ẩn núp trong cây lược theo dõi thật.
Người này không phải ai khác mà chính là Vương Tinh - bạn học chung lớp với Hoắc Tư Tước và Bách Minh Tư.
Trong thời gian nghỉ giữa tiết học, Vương Tinh có đi vệ sinh cùng với Dương Thận và Trương Lực, lúc trở về từ nhà vệ sinh, Vương Tinh đột nhiên nói với hai người anh em của minh là cậu ấy muốn về ký túc xá một chuyến.
Dương Thận và Trương Lực tò mò hỏi cậu ấy.
“Trở về làm gì? Còn năm phút nữa là vào tiết rồi mà.”
Vương Tinh cười cười: “Tôi để quên vở bài tập toán nâng cao trong ký túc xá rồi, tiết sau là tới môn này mà, không đi lấy thì lão Tăng lại bắt tôi ra ngoài hành lang đứng phạt nữa cho coi!”
Dương Thận nghĩ một lát rồi đáp: “Hay để hai đứa tôi đi cùng cậu nhé?”
Vương Tinh kinh ngạc: “Cần gì phiền phức vậy?”
Trương Lực đi đến bên cạnh Vương Tinh, sau đó giơ tay choàng qua vai cậu ấy: “Cần chứ sao không! Đi thôi! Dù sao bây giờ anh Tước và Minh Tư cũng không có trong phòng học, trở về cũng không thú vị tẹo nào, nếu thế thì thà đi lấy vở bài tập với cậu còn hơn, lúc về cũng tới giờ vào học, đến lúc đó anh Tước và Minh Tư cũng đã trở lại.
”
Vương Tinh không hề chần chờ nữa: “Được! Đúng là anh em tốt của tôi! Chúng ta đi thôi nào!”
Ba người kề vai sát cánh, vừa xì xà xì xầm trò chuyện với nhau vừa đi về phía ký túc xá.
Ký túc xá cách khu dạy học một quãng đường ngắn, cũng may tốc độ của ba người khá nhanh.
Ỷ vào vóc người cao và đôi chân dài của mình, cả ba cứ bước ba nấc thang một lần thay vì một nấc, bởi vậy không qua bao lâu đã đi tới phòng 408 ở lầu bốn.
Vương Tinh đi tuốt đằng trước, vừa đi vào đã vội chà xát hai tay: “Đù! Sao trong ký túc xá lại lạnh dữ vậy?”
Dương Thận cũng theo sát phía sau, riêng Trương Lực thì không vào, cậu ấy đứng ngay cửa ký túc xá và móc một gói thuốc lá từ trong túi quần ra.
Dương Thận vừa thấy thì lập tức giơ ngón tay cái khen: “Tiểu Lực Tử, giỏi quá nha! Dám giấu thuốc lá trong túi quần cơ đấy!”
Trương Lực cười khờ, sau đó mở miệng gói thuốc ra lấy một cây vứt qua cho Dương Thận.
“Đương nhiên rồi! Tôi cố tình bảo mẹ nhờ tiệm may quần áo may thêm một cái túi nhỏ dưới quần đồng phục để cất thứ bảo bối này đó!”
Lúc chuẩn bị châm thuốc, cậu ấy mới sực nhớ là mình không có bật lửa.
Trương Lực hỏi Dương Thận: “Anh Dương, anh có bật lửa không?”
Dương Thận đang ngậm thuốc lá chờ Trương Lực đến đây châm thuốc cho mình, kết quả lại nghe thấy Trương Lực nói không có bật lửa, thế là khóe miệng không khỏi run rẩy mấy cái: “Cậu biết giấu thuốc lá mà lại không biết giấu thêm một cái bật lửa đi kèm à?”
Trương Lực vội lắc đầu: “Làm vậy không được! Nếu chỉ mang theo thuốc lá hoặc bật lửa thì tôi còn có thể nói là mình mua cho ông nội, nhưng nếu mang theo cả hai thì lão Cao (chủ nhiệm lớp Cao Đình) sẽ nhận ra ngay, khó gạt lắm! Lỡ như mà bị bắt quả tang thì đoán chừng tôi sẽ bị phê bình trước toàn trường, lúc này không phải là việc nhỏ nữa đâu!”
Dương Thận nhẹ nhàng đá cậu ấy một cái: “Chờ đó đi! Tôi sẽ đi lấy!”
Trương Lực tựa người vào hành lang lầu bốn cười tủm tỉm đứng chờ.
Kết quả Dương Thận đi vào lâu ơi là lâu mà vẫn chưa ra ngoài.
Trương Lực nhìn đồng hồ, phát hiện chỉ còn hai phút nữa là chuông vào tiết sẽ vang lên.
Rồi rốt cuộc có hút thuốc hay không đây trời?
“Anh Dương! Nhanh lên đi!”
Bên trong truyền đến tiếng “văng phụ khoa” của Dương Thận: “Đệt mợ!”
Trương Lực sợ hết hồn, vội vàng đi vào trong ký túc xá.
Vừa mới bước vào phòng, một luồng khí lạnh chợt ập tới làm cậu ấy giật nảy mình.
Trương Lực dùng tay đỡ khung cửa, sau đó đột nhiên ngừng lại.
Cảm giác này...
Sao cứ... có cảm giác bất an thế này.
Bên trong chợt truyền tới tiếng nói chuyện có phần yếu ớt của Vương Tinh.