Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1763:
Tương Tư Hoành giật nảy mình, lập tức tỉnh táo lại.
Tể Tể vội quay lại nhìn cậu ấy.
“Anh Tiểu Tương, anh còn cảm thấy nó dễ thương không?”
Tương Tư Hoành vô thức lắc đầu, đợi nhìn thấy khuôn mặt suýt nữa thì dẹp như cái bánh nướng của con quỷ nhỏ, khóe miệng của cậu ấy giật giật.
“Tể Tể, mặt của nó... hình như bằng phẳng rồi.”
Tể Tể hiển nhiên gật đầu.
“Đương nhiên phải bằng phẳng rồi! Nếu không thì nó lại có thể giả vờ đáng yêu để mê hoặc lòng người tiếp thì sao.”
Tương Tư Hoành đã bị nó mê hoặc thành công: “...”
Tương Tư Hoành xấu hổ gãi đầu.
“Tể Tể, xin lỗi, vừa rồi anh...”
Tể Tể cười hì hì.
“Không sao đâu, anh Tiểu Tương. Tể Tể có thể hiểu mà, các bạn nhỏ đều đáng yêu giống như chúng ta vậy đó! Được người khác thích và mê mẩn cũng là điều đương nhiên thôi.”
Tương Tư Hoành cũng cười theo.
Sau đó lại hỏi Tể Tể.
“Tể Tể à, vậy bây giờ chúng ta nên làm gì?”
Tể Tể còn chưa kịp trả lời thì tiếng chuông báo hết giờ học đã reo lên.
“Reng reng reng... reng reng reng...”
Con quỷ nhỏ với cái đầu đã biến thành chiếc bánh nướng dẹt bỗng nhiên phát ra một luồng âm khí nồng đậm. Cùng với tiếng ồn ào và tiếng nói chuyện của các học sinh, cơ thể nhỏ bé của nó phồng lên như một quả bóng bay.
Tương Tư Hoành khó hiểu.
“Tể Tể, nó như thế kia là sao vậy?”
Con quỷ nhỏ có quá nhiều chiêu trò khiến Tương Tư Hoành nhìn rồi không khỏi ngơ ngác.
Không giống như tộc cương thi của cậu ấy, đánh nhau thì đánh nhau thôi.
Tuyệt đối không giấu giếm!
Tể Tể thấy con quỷ nhỏ không an phận, tầm mắt của cô bé xuyên qua rừng trúc rậm rạp, dày đặc âm khí quan sát sân vận động cách đó không xa, sau đó là hội trường gần rừng trúc nhất.
Trong hội trường có rất nhiều học sinh chạy ra, có người đi vệ sinh, có người tụm năm tụm ba đi về phía rừng trúc.
Phàm là những học sinh đi về phía này, trên người ít nhiều đều có âm khí.
Trong âm khí còn xen lẫn rất nhiều oán khí.
Những oán khí đó đang bay về phía con quỷ nhỏ với tốc độ cực kỳ nhanh.
Tể Tể hiểu rồi.
“Anh Tiểu Tương ơi, con quỷ nhỏ đang hút lấy oán khí trên người của những anh chị kia á. Bản thân nó có oán khí rất nặng, chỉ cần oán khí xung quanh không biến mất mà không ngừng tăng lên thì sức mạnh của nó cũng sẽ tăng lên theo.”
Tương Tư Hoành cau mày.
“Nhưng Tể Tể, anh Tư Thần nói các anh chị học lớp càng lớn thì áp lực học tập càng cao, bài tập về nhà càng khó. Nếu ngày nào cũng học như thế thì chắc chắn sẽ có rất nhiều anh chị sẽ sinh ra oán khí?“
Tể Tể gật đầu.
“Phải.”
Những chiếc răng cương thi trong miệng của Tương Tư Hoành từ từ lộ ra, đôi mắt cũng bắt đầu từ màu xám nhạt chuyển sang màu đỏ tươi.
Tể Tể nghi hoặc.
“Anh Tiểu Tương ơi, anh định làm gì thế?”
Tương Tư Hoành xắn tay áo lên.
“Anh đi đánh chết nó!”
Tể Tể không nhịn được mà cười khúc khích.
“Anh Tiểu Tương, anh không đánh chết nó được đâu.”
Tương Tư Hoành không bỏ cuộc, thúc giục Tể Tể.
“Tể Tể, vậy em đánh nó tiếp đi, để cho em được thoải mái và thư giãn.”
Tể Tể cười hớn hở hơn.
“Dạ! Anh Tiểu Tương, anh xem Tể Tể đây!”
Bàn tay mũm mĩm của Tể Tể vừa quét qua không trung, toàn bộ khu rừng trúc lập tức bị ngăn cách bởi một tầng kết giới.
Về phần con quỷ nhỏ hung hãn trước mặt chuẩn bị tấn công Tể Tể một lần nữa, cô bé ở đằng xa dùng đôi bàn tay nhỏ bé của mình nhào nặn nó giống như là đang nhào bột bánh rồi lại tráng cho nó phẳng ra!
Sau khi chắc chắn rằng con quỷ nhỏ đã biến thành một miếng "bánh quỷ", Tể Tể thuần thục cuộn từ đầu của nó cuộn tròn lại.
Oán khí dày đặc bên ngoài còn chưa bay vào trong rừng trúc thì đột nhiên bị ngăn lại, chẳng khác nào con ruồi không đầu đang bay loạn xạ bên ngoài rừng trúc nhỏ.
Sắc mặt của nhóm học sinh có chút đờ đẫn, nhưng vẫn tiếp tục đi về phía rừng trúc.
Hoắc Trầm Vân ngồi trên băng ghế ven đường cách rừng trúc không xa, trông thấy khuôn mặt ngơ ngác của nhóm học sinh, anh ấy vội vàng đứng dậy đi qua ngăn cản bọn họ.
“Này, này! Các bạn học sinh đợi đã, các bạn không thể đi vào đó được đâu!”
Đôi mắt của các học sinh đờ đẫn giống như không nghe thấy lời nói của Hoắc Trầm Vân, vẫn tiếp tục đi về phía trước.
Hoắc Trầm Vân: “...”
Hoắc Trầm Vân không nói thêm lời nào mà trực tiếp đánh ngất từng học sinh một.
Một giáo viên từ trong hội trường đi ra, từ đằng xa nhìn thấy cảnh tượng này, mí mắt không khỏi co giật.
****
Giữa ban ngày ban mặt này mà có người dám đánh ngất học sinh của mình ngay giữa nơi linh thiêng như thế này sao!
Phải đi báo nguy thôi!
Thế là ông thầy họ Ngụy này vội vã gọi 110, cũng thông báo luôn cho bên chỗ bảo vệ, liên hệ với bên lãnh đạo, trong nháy mắt toàn bộ trường bộ bị vây kín tới không còn kẽ hở nào khác.
Thầy Ngụy đi cùng với một tốp lãnh đạo cùng với mười mấy bảo an đi từ tứ phương tám hướng đi về phía Hoắc Trầm Vân, lặng yên không tiếng động mà tiến lại gần.
Hoắc Trầm Vân vừa mới đất ngất khoảng bảy đứa học sinh thì tiếng của Tể Tể vang lên trong đầu.
“Chú ba, chú bị người ta vây đánh!”
Hoắc Trầm Vân không hiểu ra sao: “Tể Tể? Chuyện là như nào?”
Tiếng cười của Tể Tể vẫn vang lên bên tai anh ấy: “Chuyện là… Chú ba, chú thật sự bị người ta vây đánh đấy!”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Lần này chẳng cần Tể Tể nói thì Hoắc Trầm Vân cũng phát hiện tình huống có gì đó không đúng.
Tại vì bốn phía quá yên bình.
Đám học sinh trước đó không thấy đâu.