Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1762:
Vẫn trong hình dạng một đứa bé nhưng nửa cái đầu và một cánh tay của nó đã không còn nữa.
Tương Tư Hoành đánh rất đã tay.
“Đứa nhóc ranh kia, mày dám tính kế...”
Giọng nói non nớt của Tể Tể từ nơi cách đó không xa vang lên, trong phút chốc đã truyền đến tai.
“Đứa nhóc ranh kia, mày dám tính kế anh trai của bổn Tể Tể! Xem bổn Tể Tể đây!”
Tương Tư Hoành kinh ngạc.
“Tể Tể, em...”
Tể Tể vui vẻ lao về phía con quỷ nhỏ, không quên giải thích một câu.
“Anh Tiểu Tương, anh quên là Tể Tể có thể đánh quỷ rồi sao?”
Tương Tư Hoành đang căng thẳng lập tức trở nên vui mừng.
“Đúng! Tể Tể chiến thôi! Tể Tể cố lên! Tể Tể đừng đánh chết nhanh quá, Tể Tể cứ đánh lâu một chút, để bản thân thoải mái hơn một chút!”
Con quỷ nhỏ hung bạo và độc ác nghe thế, gầm lên một tiếng, phát ra tiếng khóc lóc thảm thiết và chói tai rồi bổ nhào về phía Tể Tể.
Tể Tể đột nhiên ngừng cử động.
****
Tương Tư Hoành tức tốc xông qua đó.
“Tể Tể?”
Tể Tể kéo lấy tay của cậu ấy, ngồi xuống đất.
Tương Tư Hoành ngơ ngác.
“Tể Tể, em sao thế?”
Tể Tể giơ tay lên tóm lấy con quỷ nhỏ, làm cách này thì chỗ hiểm yếu ở cổ của con quỷ nhỏ đang biến thành làn sương đen u ám sẽ không bị bàn tay mũm mĩm của cô bé siết quá chặt.
Tương Tư Hoành: “...”
Tể Tể quay đầu nhìn về phía Tương Tư Hoành.
“Anh Tiểu Tương ơi, Tể Tể đang nghĩ làm sao mới có thể khiến con quỷ nhỏ này sống lâu hơn một chút, để Tể Tể có thể đánh lâu xíu.”
Tương Tư Hoành há hốc mồm.
“Hả?”
Con quỷ nhỏ kêu gào dữ dội.
“A a a! Oa oa oa! Hu hu hu!”
Tể Tể buông bàn tay nhỏ mũm mĩm đang nắm lấy tay của Tương Tư Hoành ra, vỗ vào đầu con quỷ nhỏ một cái bốp.
Rõ ràng chỉ vỗ nhẹ thôi mà đầu của con quỷ nhỏ vẫn bị biến dạng.
Tương Tư Hoành nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.
“Tể Tể à, chuyện này... là sao vậy?”
Tể Tể: “... Có lẽ là do... phản phệ quá nhanh và quá nghiêm trọng, không thể đụng vào người bình thường, nhưng khi đối phó với quỷ thì sức mạnh của em lại tăng vọt?”
Tương Tư Hoành mở to hai mắt không nói nên lời.
“Còn có thể như vậy nữa hả?”
Tể Tể cũng mơ màng.
“Tể Tể cũng không rõ lắm, vừa rồi em cảm thấy máu huyết trong cơ thể không ngừng chuyển động, y như là kích hoạt cơ chế tự bảo vệ vậy á.”
Tương Tư Hoành: “Cơ chế tự bảo vệ?”
Tể Tể gật đầu, giải thích một cách không quá chắc chắn.
“Giống như cơ thể của Tể Tể biết bởi vì quy tắc không công bằng kia mà Tể Tể bị phản phệ, làm cho Tể Tể bị thương nặng, cho nên cơ thể của Tể Tể bắt đầu phản kháng, tạo ra quy tắc bảo vệ cơ thể phù hợp với chính bản thân Tể Tể.”
Tương Tư Hoành đã hiểu sơ sơ rồi.
“Quy tắc bảo vệ mới này là khi Tể Tể đánh nhau với quỷ thì sức mạnh sẽ tăng lên đáng kể sao?”
Tể Tể gật đầu.
“Hình như là vậy á.”
Tương Tư Hoành vỗ tay.
“Cơ chế tự bảo vệ của cơ thể Tể Tể tuyệt thật đấy!”
Tể Tể cười khúc khích.
“Lúc nãy Tể Tể vừa mới trải nghiệm thử, quả thật là quá tuyệt luôn!”
Tương Tư Hoành cười lớn tiếng hơn, cứ như người được nhân đôi sức mạnh là cậu ấy vậy.
“Ha ha ha... ha ha ha...”
Tể Tể cũng cười theo.
“Ha ha ha... ha ha ha...”
Con quỷ nhỏ đang bị Tể Tể bóp chặt điểm yếu chí mạng ở cổ họng: “…”
Nó điên cuồng vùng vẫy.
Nhưng bàn tay nhỏ mũm mĩm của Tể Tể cứ như một sợi xích sắt, mạnh mẽ siết chặt lấy cổ của nó.
Dù nó có cố gắng thế nào, dù có nghĩ đủ mọi cách thì vẫn không thể thoát ra được.
Thế là nó lại bật khóc "Oa oa oa".
Tiếng khóc chói tai và rùng rợn, ồn ào đến mức khiến Tể Tể và Tương Tư Hoành đau đầu.
Tương Tư Hoành: “Còn khóc nữa, Tể Tể trực tiếp ăn thịt mày bây giờ!”
Câu nói “Anh Tiểu Tương ơi, hiện tại Tể Tể không thể ăn được” vừa đến miệng, lại bị Tể Tể nhanh chóng nuốt xuống.
Cô bé lại tát con quỷ nhỏ một cái, đạp vào cái chân đang đá lung tung của nó.
"Răng rắc" một tiếng, chân phải của con quỷ nhỏ đã không còn nữa.
Con quỷ nhỏ khóc càng thảm thiết hơn.
Tể Tể nghe mà cảm thấy buồn bực.
Đây là một con quỷ nhỏ từng lấy đi mạng sống của con người, do đó Tể Tể sẽ không nương tay.
Cho nên Tể Tể thẳng thừng ném con quỷ nhỏ ra phía xa.
Tương Tư Hoành rất ngạc nhiên.
“Tể Tể, em không sợ nó chạy sao?”
Tể Tể ậm ừ.
“Anh Tiểu Tương yên tâm đi, nó không chạy thoát được đâu.”
Vừa dứt lời, Tể Tể giơ tay ra, con quỷ nhỏ mà cô bé vừa ném ra xa đã bị lực hút khủng khiếp từ lòng bàn tay của cô bé hút về.
Con quỷ nhỏ bắt đầu giả vờ đáng thương.
Nước mắt máu trên mặt biến mất, nó trở lại hình dáng của một em bé sơ sinh trắng trẻo, mịn màng và dễ thương.
Đôi mắt vừa to vừa tròn, nếu không phải khuôn mặt quá nhợt nhạt và trong mắt chứa đầy âm khí thì nó chắc chắn sẽ là một đứa bé cực kỳ đáng yêu.
Tương Tư Hoành có hơi ngạc nhiên.
“Tể Tể, trông nó như vầy cũng khá dễ thương đấy chứ.”
Dường như con quỷ nhỏ nghe hiểu lời nói của cậu ấy, nó ra sức chớp chớp đôi mắt to, nhếch khóe miệng lên để lộ ra ba bốn chiếc răng sữa.
Trông càng dễ thương hơn.
Cưng thế này ai nhìn thấy cũng đều thích cả.
Ánh mắt của Tương Tư Hoành trở nên dịu dàng hơn hẳn.
Tể Tể tát vào mặt con quỷ nhỏ một cái bốp.
Cất giọng non nớt mà cáu kỉnh nói.
“Mày còn biết tỏ ra đáng yêu và yếu đuối để mê hoặc người khác nữa à, bổn Tể Tể mới không trúng chiêu của mày đâu!”