Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1761:
Hiện tại là giờ học, toàn trường đều vô cùng yên tĩnh.
Nhưng khu rừng trúc ở góc Tây Nam của trường cấp hai gần như sắp bị luồng âm khí dày đặc bao phủ và nuốt chửng.
Bên ngoài rừng trúc, mọi thứ đều bình thường.
Trong rừng trúc, nếu như có người đến gần một chút, có thể nghe thấy tiếng khóc lóc thảm thiết và rùng rợn của em bé sơ sinh liên tục vang lên.
Tiếng khóc đó vốn không lớn, nhưng khi nghe thấy động tĩnh bên ngoài rừng trúc thì sẽ vô thức cất cao.
“Oa oa oa...”
“Oa oa oa...”
Tiếng khóc ngắt quãng của trẻ sơ sinh, nếu thật sự có người đến gần rừng trúc, chắc chắn sẽ bị tiếng khóc như vậy thu hút.
Hoắc Trầm Vân vốn định bế Tể Tể vào trong rừng trúc, nhưng Tể Tể nhất quyết muốn tự mình đi nên anh ấy chỉ có thể nhắm mắt theo đuôi.
Tể Tể thấy âm khí bên phía rừng trúc ngày càng dày đặc, xoay đầu qua thấy Hoắc Trầm Vân đang bước từng bước nhỏ đi bên cạnh mình.
“Chú ba ơi, chân của chú không ổn sao ạ?”
Hoắc Trầm Vân không hiểu lắm.
“Hả? Không có, sao Tể Tể lại nói vậy?”
Tể Tể: “Bởi vì bình thường chú ba không đi như thế này.”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Còn không phải vì để phối hợp với Tể Tể đang bị thương nặng sao?
Hoắc Trầm Vân không nói ra mà hỏi Tể Tể.
“Cháu có thể đi nhanh hơn sao?”
Tể Tể gật đầu như gà mổ thóc.
“Đương nhiên rồi ạ! Chú ba ơi, nếu chú cảm thấy không khỏe thì ở đây đợi Tể Tể là được, Tể Tể đi tìm anh Tiểu Tương, cùng anh ấy xử lý con quỷ nhỏ kia rồi quay lại đón chú ngay.”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Có nghĩa là anh ấy đang làm chậm trễ tiến độ của Tể Tể ư?
Hoắc Trầm Vân dở khóc dở cười, nhanh chóng trở lại dáng đi bình thường.
Anh ấy cao và có đôi chân dài, một bước đi dài gần bằng Tể Tể nằm ngang.
Đi được vài bước, Hoắc Trầm Vân sợ Tể Tể không theo kịp nên vội quay đầu lại nhìn.
Kết quả, anh ấy phát hiện ra người không theo kịp chính là anh ấy.
Tuy trông Tể Tể mũm mĩm nhưng khi bước đi thì lại nhanh vô cùng.
Thật sự là lướt qua như một cơn gió.
Đi được hơn mười mét, Tể Tể mới nhận ra chú ba của mình không theo kịp.
Cô bé lại hì hục lướt về như một cơn gió.
Cô bé nhón chân, cố gắng dùng đôi tay mập mạp đẩy hai chân của Hoắc Trầm Vân chạy nhanh về phía trước.
“Chú ba, nhanh lên một tí, bằng không bên phía anh Tiểu Tương sắp đánh nhau xong rồi.”
Hoắc Trầm Vân: “...”
“Tể Tể, cháu vẫn bị thương mà nhỉ?!”
Tể Tể vội giải thích.
“Dạ chú ba, Tể Tể đang bị thương, can thiệp vào chuyện của người thường thì sẽ phản phệ nghiêm trọng hơn, nhưng con quỷ nhỏ ở trong rừng trúc kia, Tể Tể càng đánh sẽ càng thoải mái!”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Được rồi!
Anh ấy thật sự đang làm chậm trễ thời gian của Tể Tể.
“Vậy Tể Tể, cháu qua đó trước đi, chú ba sẽ đến sau.
”
Tể Tể không chắc chắn nhìn Hoắc Trầm Vân một cái.
“Thật sao ạ?”
Hoắc Trầm Vân vội vàng gật đầu.
“Thật! Tể Tể mau đi đi, đến muộn quá trận đánh sẽ kết thúc mất!”
Hoắc Trầm Vân vừa dứt lời, Tể Tể giống như một cơn gió bay vút vào rừng trúc tràn đầy âm khí kia.
Hoắc Trầm Vân: “...”
Hoắc Trầm Vân quan sát xung quanh, thấy có một chiếc ghế gỗ dài ở cách đó không xa, anh ấy dứt khoát đi qua đó ngồi xuống, quyết định ở đây đợi hai đứa nhỏ từ trong rừng trúc đi ra.
Trong rừng trúc, oán khí của con quỷ nhỏ khá nặng.
Là con quỷ có oán khí nặng nhất trong số các con quỷ mà Tương Tư Hoành từng gặp.
Oán khí nặng thì năng lực chiến đấu cũng cao.
Tuy Tương Tư Hoành không hề sợ hãi, nhưng cứ cách một chút lại nghe thấy tiếng khóc âm trầm của con quỷ nhỏ khiến cậu ấy sởn da gà, trong đầu thỉnh thoảng lại vang lên tiếng khóc lóc của đám bạn nhỏ ở nhà trẻ.
Cậu ấy nhíu chặt mày, đánh ngày càng tàn bạo hơn.
Con quỷ nhỏ có lúc thì tấn công có lúc thì ẩn núp, Tương Tư Hoành vốn đang đánh đến mức sắp nổi cáu, đột nhiên bình tĩnh lại.
Cậu ấy phát hiện ra con quỷ nhỏ này đang bố trí trận pháp.
Hơn nữa còn là trận pháp Huyền Môn!
Mặc dù con quỷ nhỏ sử dụng âm khí từ trên người nó.
Nhưng một khi trận pháp thành công, con quỷ nhỏ này vừa phát động trận pháp thì đã trốn mất, đến lúc đó người thê thảm nhất định sẽ là bé cương thi như cậu ấy!
Hết nói nổi!
Một đứa trẻ sơ sinh chưa đầy một tuổi mà lại có kế sách thâm hiểm như vậy.
Rốt cuộc là khi đó ông chủ Mã đã dùng thủ đoạn tra tấn và giết hại đứa bé sơ sinh này tàn nhẫn như thế nào, sau đó lại làm gì đứa bé này mà khiến nó có thể tu luyện trận pháp Huyền Môn mà những con quỷ trời sinh đã sợ hãi.
Đây được gọi là điên cuồng vùng vẫy trước bờ vực của cái chết sao?!
Tương Tư Hoành nhanh chóng lùi về sau.
Con quỷ nhỏ vừa nhìn đã đoán được ý nghĩ của cậu ấy.
Con quỷ nhỏ vốn đang khóc “Oa oa oa” một cách đầy rùng rợn bỗng nhiên bắt đầu cười khà khà.
Nó còn chưa biết nói chuyện, nhưng khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt to quá khổ cùng với thân hình gầy gò đều đang thể hiện ra dáng vẻ đắc ý.
“Ha ha ha... ha ha ha...”
Tương Tư Hoành nghe mà nhức đầu!
“Cười... mày... không, mày chắc chắn không phải bé gái!”
Con quỷ nhỏ chớp mắt, ánh mắt đột nhiên trở nên hung dữ hơn.
Nó há miệng, lộ ra hàm răng nanh sắc nhọn đầy máu tươi, lập tức lao về phía Tương Tư Hoành.
Tương Tư Hoành chờ đợi thời khắc này đã lâu.
Ngay lúc con quỷ nhỏ xông tới, Tương Tư Hoành dốc hết sức tấn công.
“A!”
Con quỷ nhỏ phát ra tiếng thét thê lương.
Hình dạng con người ban đầu của nó biến thành một làn sương đen, trong làn sương đen cuồn cuộn âm khí và máu tươi.