Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1760:
Xong xuôi, cậu ấy hạ nhỏ giọng, nghiêm túc dặn dò Chu Kiều Ân: “Chị cầm cho chắc nhé, chị là người mà Tể Tể đã bất chấp bị phản phệ cũng phải giữ chị lại trên đời, nên nhất định đừng làm Tể Tể lo lắng đấy.”
Không chờ Chu Kiều Ân trả lời, Tương Tư Hoành đã vội vàng chạy ngược trở về.
Chu Kiều Ân cúi đầu, mở tay ra nhìn, lúc thấy ngón tay kia, con ngươi tức tốc co nhỏ lại: “A!”
Các bác sĩ, y tá và lính cứu hỏa lập tức quay qua nhìn cô ấy.
Trước đó, Tương Tư Hoành đã sử dụng thủ thuật che mắt, thế nên dù rõ ràng trong lòng bàn tay Chu Kiều Ân có dính một ngón tay nhỏ, nhưng người thường lại chẳng thể phát hiện ra.
Chu Kiều Ân ra sức vẫy tay liên hồi, nhưng ngón tay bị gãy đó vẫn cố chấp dán lấy tay cô ấy, cuối cùng cô ấy cũng không chịu nổi nữa, hôn mê bất tỉnh.
Các đồng chí lính cứu hỏa thấy vậy thì giật mình: “Bác sĩ, mau tới xem thử.”
Bác sĩ nhanh chóng tiến lên kiểm tra, sau đó, nụ cười nhẹ nhõm dần hiển hiện trên môi: “Chỉ bị ngất thôi, vầy cũng tốt.”
Các đồng chí lính cứu hoả khó hiểu hỏi lại: “Là sao?”
Y tá bên cạnh tủm tỉm giải thích: “Cô học trò này vốn mắc bệnh trầm cảm nặng, mà cha mẹ em ấy thế nào hẳn các anh cũng thấy rồi. Thoạt nhìn, em ấy đã được cứu, đồng thời đưa xuống khỏi sân thượng, nhưng thật ra tình trạng của em ấy vẫn còn rất nguy hiểm, vậy nên ngất cũng tốt, ít nhất lúc ngủ sẽ tuyệt đối an toàn.”
Các đồng chí lính cứu hỏa nghe mà lặng người, nhất thời không biết nên nói cái gì.
Y tá giải thích xong thì vội vàng kiểm tra tay phải cho Chu Kiều Ân.
Rõ ràng trong tay phải không có gì cả, nhưng ban nãy cô học trò này lại ra sức phủi tay. Nụ cười trên mặt y tá từ từ biến mất. Xem ra tình hình của cô bé hiện tại cực kỳ bất ổn.
Sau khi xác nhận trên tay Chu Kiều Ân không có bất cứ thứ gì, y tá nhanh chóng thu dọn sơ, rồi cùng đồng nghiệp và bác sĩ đỡ người bệnh lên xe cứu thương, trở về bệnh viện trung tâm thành phố.
Hoắc Trầm Vân đứng cách đó không xa nhìn xe cứu thương rời đi, nhẹ nhàng xoa đầu Tể Tể: “Tể Tể thấy yên tâm chưa?”
Tể Tể thành thật lắc đầu: “Chú ba, Tể Tể thấy không yên tâm gì hết.”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Tương Tư Hoành vừa về tới vội mở miệng: “Tể Tể đừng lo, anh đã bẻ một ngón tay đưa cho chị nhỏ rồi, nếu chị nhỏ gặp chuyện gì nguy hiểm tới tính mạng, nhất định anh sẽ chạy ngay tới cứu chị ấy.”
Tể Tể vội hỏi Tương Tư Hoành: “Anh Tiểu Tương có đau lắm không?”
Tương Tư Hoành cười hì hì hắc lắc đầu: “Không đau chút nào, hơn nữa ngón tay dài nhanh lắm, Tể Tể xem đi này.”
Tể Tể nhìn bàn tay Tương Tư Hoành, quả nhiên ngón út mới bị bẻ gãy đã mọc lại, trắng trẻo, nõn nà như mới.
Hoắc Trầm Vân thì vừa lo vừa bất lực. Con cháu trong nhà có chủ ý quá cũng bất tiện ghê. Người làm chú như anh ấy nhìn mà kinh hồn bạt vía.
Sau khi xác định anh Tiểu Tương thật sự không đau, Tể Tể đã yên tâm, cũng không muốn đả kích anh Tiểu Tương.
Đúng là có vài trường hợp bé có thể nhúng tay cứu người, nhưng những người nhất định phải có công đức to lớn hoặc tích góp được nhiều âm đức.
Nhưng chị gái ấy vẫn còn nhỏ, là một người bình thường không thể bình thường hơn, tóm lại là chẳng phải kiểu người nào trong hai trường hợp trên cả.
Nghĩ đến đây, Tể Tể mỉm cười dịu dàng: “Vất vả cho anh Tiểu Tương rồi.”
Tương Tư Hoành vội xua tay: “Không vất vả xíu nào, xem như rèn luyện thân thể thôi.”
Đang nói, hai đứa nhỏ chợt đồng thời nghiêng đầu nhìn về ngôi trường cấp ba phía xa xa.
Âm khí dày đặc quá chừng!
Nhất định là do con quỷ nhỏ trong cái lược của ông chủ Mã gây ra rồi.
Tương Tư Hoành đè tay Tể Tể lại: “Tể Tể, để anh qua đó kiểm tra trước đã, em nghỉ ngơi xíu đi, đừng khiến mình bị thương nữa, bằng không…”
Tương Tư Hoành trưng ra biểu cảm đầy hung tợn, nhưng lời thốt ra khỏi miệng lại mềm như bông: “Anh khóc cho em xem!”
****
Tể Tể sững sờ.
Trong lúc cô bé ngớ người, Tương Tư Hoành thừa cơ lẻn vào tòa nhà phía sau lưng, tìm một nơi không có người và không có camera biến mất trong nháy mắt.
Hoắc Trầm Vân ôm Tể Tể chuẩn bị chạy về phía trường cấp hai ở đằng xa thì có vài đồng chí lính cứu hỏa mà họ quen biết đi tới.
“Anh ba Hoắc, Tể Tể, hôm nay thật sự cảm ơn hai người rất nhiều.”
Hoắc Trầm Vân có hơi khó hiểu nhìn bọn họ.
“Tại sao lại nói như vậy? Chúng tôi không hề làm gì cả.”
Đồng chí lính cứu hỏa dẫn đầu mỉm cười, lấy một lá bùa bình an cao cấp từ trong túi ra.
“Nếu không phải trong tay có thứ này, cộng thêm gần đây tôi thỉnh thoảng nhìn thấy những thứ kỳ quái, có lẽ tôi đã không biết gì hết rồi.”
Nói xong, đồng chí lính cứu hỏa này thở dài, sắc mặt nặng nề.
“Thật ra, trước đó lúc ở trên sân thượng bạn học Chu đã nhảy xuống. Tuy chúng tôi có túm được một góc tay áo của cô bé, nhưng tình huống cực kỳ nguy hiểm.”
Hoắc Trầm Vân: “Hả?”
Tể Tể đi thẳng vào vấn đề chính.
“Chú đã nhìn thấy anh Tiểu Tương rồi phải không?”
Đồng chí lính cứu hỏa gật đầu cười.
“Đúng vậy! Lúc đó chú giật nảy mình luôn, có điều nhìn thấy Tiểu Tương là vì cứu bạn học Chu, cộng thêm đồng nghiệp ở bên dưới đã gọi điện nói rằng anh ba Hoắc và Tể Tể đều ở phía dưới thì chú đã hiểu ra mọi chuyện.”
Tể Tể ngây ngô cười.
“Cảm ơn chú đã tin tưởng chúng cháu ạ.”
Đồng chí lính cứu hỏa bị Tể Tể chọc cười ha hả.
Sau khi trao đổi thêm vài câu, Hoắc Trầm Vân nói lời tạm biệt với những đồng chí lính cứu hỏa, trong lòng của anh ấy vẫn bận tâm về tình hình ở trường cấp hai bên đó, vì thế anh ấy bế Tể Tể trở lại xe, lái thẳng đến trường cấp hai.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ