Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1759:
Lúc nhìn thấy tờ giấy chẩn đoán của bệnh viện tâm thần, các đồng chí cảnh sát tức khắc ưỡn ngực, thẳng lưng đầy tự tin. Kỳ thật trước đó họ đã có ý định nương tay với cái người to cao mới xông tới ban nãy rồi, nhưng biểu hiện của cha mẹ cô gái Chu Kiều Ân kia thật sự khiến người ta cạn cả lời.
Nhưng giờ thì…
Bệnh nhân tâm thần đánh người, dù Chu Hạc và Đào Tuệ có đi kiện, e là cũng chẳng được kết quả gì.
Nghĩ đến đây, đồng chí cảnh sát vội đứng ra hòa giải: “Ông Chu, bà Chu, hai người cũng thấy rồi đó, người này mắc bệnh tâm thần, có lẽ hai người đã làm hoặc nói điều gì kích thích người ta nên người ta mới lại ra tay với hai người lần nữa thôi.”
Đào Tuệ không dám tin, cãi lại: “Chuyện quái gì vậy? Đồng chí cảnh sát này, vì anh ta bị bệnh tâm thần nên anh ta có lý hả? Còn người bình thường như bọn tôi bị đánh cũng là đáng đời phải không?”
Mọi người xung quanh thật sự nhịn hết nổi rồi.
“Này này, sao hai người còn đứng đây ăn vạ người ta không tha thế? Chẳng lẽ hai người muốn đánh bệnh nhân tâm thần đó một trận mới chịu thôi hả? Nếu còn sức làm chuyện ấy thì chẳng thà nhanh chân dẫn cô bé tới đi tư vấn tâm lý đi.”
“Đúng vậy đấy!”
“Tới cả bệnh nhân tâm thần cũng nghe không lọt tai nữa là, hai người là cha mẹ đó, sao không tự mình kiểm điểm lại?”
“Chính xác!”
“Cô bé tốt quá trời, hiện đã học cấp ba, thêm một, hai năm nữa là có thể vào đại học rồi, tức hai người chỉ còn một, hai năm để gần gũi với cô bé thôi, phải biết trân trọng khoảng thời gian này chứ!”
“Đúng! Chờ cô bé trưởng thành rồi, muốn ở cạnh nó khó lắm đấy!”
***
Đào Tuệ bị mọi người mồm năm miệng mười khuyên đến mặt mày đỏ bừng.
Nhưng không phải vì xấu hổ do biết mình làm sai, mà vì tức giận: “Chuyện nhà chúng tôi liên quan gì đến các người? Có thời gian đứng đây hóng hớt sao không nghĩ cách kiếm tiền đi!”
Tể Tể nằm trong lòng Hoắc Trầm Vân âm thầm quan sát mọi chuyện, sau đó phát hiện sắc mặt chị Chu Kiều Ân ngày càng nhợt nhạt, đôi tay ẩn dưới lớp đồng phục rộng thùng thình khẽ siết lại thành nắm đấm, tử khí quanh người cuồn cuộn ùa về phía đỉnh đầu, sau đó hòa quyện lại, rồi như muốn hòa vào trong.
Tể Tể giãy dụa, muốn nhảy xuống đất, Hoắc Trầm Vân lại ôm chặt bé hơn: “Tể Tể, đừng vội.”
Tể Tể sốt ruột vô cùng: “Chú ba, chị ấy sắp không chịu nổi nữa rồi.”
Hoắc Trầm Vân càng ôm chặt, đồng thời bất ngờ hô lớn với đồng chí cảnh sát: “Đồng chí cảnh sát này, không thì cứ làm theo ý ông bà Chu, tạm thời đưa hết về đồn xử lý chuyện họ bị người ta tát đi.”
Hiện Hoắc Trầm Vân đã nhìn ra rồi, kiếp nạn của Chu Kiều Ân nằm trên người cha mẹ cô ấy.
Vậy đầu tiên phải tách cô ấy ra khỏi cha mẹ của mình đã!
Nghe vậy, Vương Anh Đông sững sờ, Vương Anh Kỳ cũng ngạc nhiên vô cùng.
Vương Anh Kỳ chớp chớp mắt, ngu ngơ hỏi anh mình: “Anh ơi, anh ba bảo chúng ta tới… đồn cảnh sát làm gì?”
Lúc này, Vương Anh Đông nhanh chóng hiểu ra dụng ý của Hoắc Trầm Vân, xoa đầu em trai, đặng cười híp mắt đáp: “Đúng vậy, chú cảnh sát, em trai tôi đánh người là không đúng thật, ông bà Chu yêu cầu như thế cũng bình thường, có gì chúng ta về đồn rồi tính tiếp!”
Bác sĩ phụ trách băng bó cho Chu Kiều Ân bước tới: “Nếu ông bà Chu muốn tới đồn cảnh sát, vậy để em Chu theo chúng tôi tới bệnh viện trước đi, chúng tôi sẽ kiểm tra sức khỏe miễn phí cho em ấy.”
Nhưng Chu Hạc lại không đồng ý: “Con gái Kiều Ân của tôi rất khỏe, không cần kiểm tra sức khỏe miễn phí gì đó đâu.”
Đào Tuệ gật đầu hùa theo: “Đúng vậy, giờ thì nói kiểm tra sức khỏe miễn phí, chờ tới lúc khám lại lòi ra một đống bệnh để moi tiền của phụ huynh bọn tôi! Tôi còn lạ gì mấy chiêu này của bệnh viện các ông chứ, đừng hòng lừa bọn tôi!”
Vương Anh Kỳ nghe họ nói vậy thì điên hết cả máu: “Ngoan ngoãn làm theo lời của bác sĩ với chú cảnh sát đi, còn đứng đó lải nhải, cẩn thận ông đây đấm chết hai người đấy!”
Chu Hạc và Đào Tuệ: “...”
Vương Anh Đông đứng bên cạnh vui vẻ đổ thêm dầu vào lửa: “Để tôi nhắc hai người một câu, có bị đấm… cũng không kiếm chác được gì đâu!”
Chu Hạc và Đào Tuệ: “...”
Đám đông xung quanh nhìn mà mừng như trẩy hội.
“Ha ha ha, hay lắm!”
“Đúng, đúng, đúng! Với cái loại người không biết điều này hả, tốt nhất là áp dụng “Quy tắc bàn tay phải”!”
“Tự nhiên cảm thấy người bệnh tâm thần to cao này đúng là đáng yêu!”
“Đáng yêu cái gì? Phải là siêu cấp đáng yêu mới đúng chứ?”
***
Cuối cùng các đồng chí cảnh sát dẫn theo hai vợ chồng Chu Hạc, Đào Tuệ cùng với hai anh em Vương Anh Đông, Vương Anh Kỳ về đồn, còn Chu Kiều Ân thì lên xe cứu thương đến bệnh viện trung tâm của thành phố.
Đúng lúc này, Đào Tuệ bỗng thò đầu ra khỏi xe cảnh sát: “Tôi nói cho các người hay, mấy người dẫn con gái tôi tới bệnh viện khám bệnh thì phải tự lo chi phí cho nó đấy, chứ tôi không biết gì hết đâu!”
Đám đông xung quanh: “...”
Người mẹ ruột này thật tuyệt cà là vời!
Chắc sợ con gái sống dễ dàng quá nên kiểu gì cũng phải đẩy nó vào chỗ chết mới vừa lòng hả?
Tể Tể sợ có chuyện không may xảy ra, ngay lúc bé định ra tay, Tương Tư Hoành như đoán được suy nghĩ trong đầu bé, nhanh chân chạy tới bên cạnh xe cứu thương trước, nắm lấy tay Chu Kiều Ân.
Nhân lúc mọi người dồn mắt về phía mình, Tương Tư Hoành âm thầm dồn sức, “rắc”, cậu bẻ gãy một ngón tay của mình, rồi nhét vào lòng bàn tay Chu Kiều Ân.