Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1755:

Và có thể vượt qua được.

Mà bây giờ…

Ánh mắt của Tể Tể trở nên vô cùng sâu thẳm.

Giọng nói ngây ngô thấp vô cùng.

“Anh Tiểu Tương, chị gái này… có lẽ… không sống nổi nữa đâu.”

Tương Tư Hoành sững sờ.

“Hả?”

Khi nghe thấy Tể Tể nói vậy, Hoắc Trầm Vân đang bế lấy Tể Tể vô thức ôm chặt Tể Tể hơn.

Anh ấy rõ ràng sợ Tể Tể sẽ lao đến cứu người khác mà bất chấp sự an nguy của bản thân.

“Tể Tể, mỗi người đều có số phận riêng… cháu đã cố gắng hết sức rồi.”

Vương Anh Đông cũng hiểu được đầu đuôi câu chuyện nên cũng cảm thấy rất khó chịu.

Nhưng Tể Tể rõ ràng đang bị thương, dù cho Tể Tể có mạnh đến đâu, dù cho bây giờ anh ta sắp chết nhưng anh ta cũng không muốn để vết thương của Tể Tể trở nên nặng hơn.

Anh ta có thể lựa chọn cái chết.

Cho nên Vương Anh Đông cũng nói.

“Đúng vậy, Tể Tể, cháu đã cố gắng hết sức rồi, nghe theo ý trời đi.”

Tể Tể còn chưa kịp lên tiếng thì Đào Huệ đã kéo con gái Chu Kiều Ân đi về phía họ.

Khi Hoắc Trầm Vân đang bế Tể Tể và dắt Tương Tư Hoành chuẩn bị tránh ra thì anh ấy không ngờ Đào Huệ lại kéo Chu Kiều Ân đi thẳng về phía họ, theo sau là hai đồng chí cảnh sát.

Chu Hạc đi theo bên cạnh và nhanh chóng dừng lại ở trước mặt Vương Anh Kỳ.

Đào Huệ nhanh chóng lên tiếng.

“Đồng chí cảnh sát, chính là người này vừa nãy đã tát chồng tôi, họ là đồng bọn của nhau, chúng tôi cần lấy lại một sự công bằng! Và cả sự bồi thường về tổn thất tinh thần!”

Tể Tể nhanh chóng lên tiếng.

“Dì ơi, dì để các chú bác sĩ và các chị y tá băng bó vết thương trên cổ chị gái trước đi.”

Mọi người đồng loạt nhìn sang sau khi nghe Tể Tể nói, quả nhiên phát hiện vết thương trên cổ cô gái Chu Kiều Ân vẫn chưa được băng bó và đang chảy máu.

Mọi người đều lắc đầu.

Họ khuyên Đào Huệ theo lời Tể Tể nói.

“Đúng vậy! Đứa trẻ khó khăn lắm mới cứu được, vết thương trên cổ trông cũng không nhỏ, các bác sĩ y tá đều đang ở đây, mau băng bó cho đứa trẻ đi.”

Chu Kiều Ân vô thức cúi đầu xuống, hơi nghiêng người đi, rõ ràng là muốn che đi vết thương trên cổ.

Khi chị gái vừa cử động thì đụng đến vết thương trên cổ, chị gái đau đến hít sâu một hơi.

Chu Hạc ở bên cạnh cười khẩy.

“Hóa ra còn biết đau!”

Tể Tể thấy tử khí sắp bao trùm lấy chị gái, nên cô bé giận dữ nói.

“Chú Chu ơi, chú đừng nói nữa! Ánh sáng trong mắt chị Chu đã biến mất rồi!”

Đồng chí lính cứu hỏa và đồng chí cảnh sát đi theo vội vàng gật đầu và tiếp lời của Tể Tể.

“Đúng vậy, anh Chu, cô Chu, điều quan trọng nhất bây giờ là trấn an cảm xúc của đứa trẻ, đừng nói những gì kích động đến đứa trẻ nữa.

Và vết thương của đứa trẻ…”

Đồng chí cảnh sát còn chưa nói hết câu, Đào Huệ không dám phản bác lại đồng chí cảnh sát mà trực tiếp ngắt lời của đồng chí cảnh sát và nạt nộ Tể Tể.

“Chuyện của gia đình chúng tôi không đến lượt một đứa nhóc ranh lên tiếng!”

****

Vương Anh Kỳ lao thẳng qua đó và tát vào mặt Đào Huệ.

Sau đó anh ta giận dữ gầm lên.

“Không được bắt nạt Tể Tể, ai bắt nạt Tể Tể thì tôi đánh người đó!”

Hoắc Trầm Vân lặng lẽ thu chân đã giơ lên.

Tương Tư Hoành lặng lẽ giấu bàn tay nhỏ đã tích tụ sức mạnh.

Vương Anh Đông thầm vỗ tay cho em trai mình.

Đánh hay lắm!

Loại cha mẹ không phân biệt được nặng nhẹ này đáng bị đánh.

Đào Huệ bị đánh đến ngỡ ngàng.

Chu Hạc kịp thời lên tiếng.

“Đồng chí cảnh sát, anh cũng thấy rồi đấy, vợ tôi không phải là người làm chuyện không có mục đích và cả dấu tay trên mặt tôi, đều do cùng một người đánh. Chúng tôi yêu cầu họ phải công khai xin lỗi và bồi thường một khoản tiền nhất định cho những tổn thất tinh thần!”

Các đồng chí cảnh sát nhìn đám người Hoắc Trầm Vân rồi lại nhìn Chu Hạc và Đào Huệ chẳng hề nghĩ đến con gái của mình, họ đưa mắt nhìn nhau và thầm thở dài.

Tương lai của đứa trẻ này… thật khó nói.

Vương Anh Đông bỗng nhiên nói.

“Anh Chu, cô Chu, em trai tôi đánh người quả thực là không đúng nhưng hai người cũng không nên nhắm vào một đứa trẻ còn đang học mẫu giáo. Nếu tôi là hai người, người mà bây giờ tôi nên quan tâm nhất chính là sức khỏe về thể chất lẫn tinh thần của con gái mình, cho các bác sĩ và y tá băng bó vết thương cho đứa trẻ trước, sau đó dẫn đứa trẻ đến bệnh viện để kiểm tra toàn diện.”

Đám đông vây xem nghe thấy vậy thì đồng loạt gật đầu.

“Đúng vậy.”

“Lúc này còn so đo cái tát kia làm gì? Một cái tát đáng giá hơn cả sự an toàn của đứa con sao?”

“Bác sĩ đã lấy băng gạc và cồn sát khuẩn ra rồi, mời anh Chu và mọi người tránh ra, nhường chỗ cho bác sĩ.”

Sắc mặt của hai vợ chồng Chu Hạc và Đào Huệ đều tái mét.

Đào Huệ chợt nói.

“Băng bó cái gì mà băng bó? Nó dám tự cứa vào cổ mình thì nó nên luôn ghi nhớ nỗi đau này! Để nó đau đi, cho đầu óc được tỉnh táo!”

Đám đông vây xem nghe thấy vậy thì không ngừng lắc đầu.

“Trời ạ, chị gái ơi, dạy con không phải dạy như vậy đâu!”

“Đúng vậy, bình tĩnh nói chuyện với con, cô bé có thể bước xuống khỏi sân thượng thì chắc chắn đã nghĩ thông suốt đôi điều rồi, cô đừng có nói những lời châm dầu vào lửa nữa!”

Có người nhỏ giọng thầm thì.

“Khó trách các đồng chí lính cứu hỏa trước đó lại ngăn không cho họ đi lên, chắc là biết họ sẽ nói những gì đó với đứa nhỏ.”

“Ôi! Làm gì có đứa nhỏ nào vừa từ trên kia bước xuống, chẳng nói chẳng rằng mà tát đứa nhỏ ngay lập tức chứ?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free