Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1756:

“Đúng vậy! Cũng may đã ngăn họ lại, nếu không thì việc đứa trẻ có thể an toàn từ trên kia bước xuống hay không lại là một chuyện khác.”

“Suỵt! Nhỏ tiếng lại, sắc mặt của cô bé đó trông không ổn lắm.”

“Tôi cảm thấy bé gái đó nói rất đúng, đứa trẻ này hiện giờ trông chả có tí sức sống, trong mắt quả thực không có chút ánh sáng.”

Đồng chí cảnh sát bắt buộc kéo Đào Huệ ra để bác sĩ và y tế thay băng cho Chu Kiều Ân.

Đào Huệ giận đến hung hăng liếc nhìn Tể Tể.

Chu Hạc vẫn đang nói về vấn đề bồi thường với một đồng chí cảnh sát khác.

Tể Tể nhìn vòng tròn tử khí trên đỉnh đầu chị gái Chu Kiều Ân sắp khép lại thì cô bé lại nói.

“Chú Chu, chú thực sự đừng lên tiếng nữa!”

Do phần lớn tử khí trên đỉnh đầu chị gái đều đến từ Chu Hạc nên Tể Tể mới nhắc nhở Chu Hạc lần nữa.

Chu Hạc không thể nhịn được nữa, căm tức trừng mắt nhìn Tể Tể.

“Bé con, ở đây người không có tư cách lên tiếng là nhóc và người nên câm miệng cũng là nhóc!”

Tể Tể lo lắng đến lòng như lửa đốt.

Ngay khi cô bé định nói nữa thì Chu Kiều Ân đang bị tử khí nặng nề bao quanh đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn Tể Tể.

Tể Tể cũng nhanh chóng nhìn chị ấy.

Tể Tể trực tiếp truyền âm đi để nói chuyện với linh hồn của Chu Kiều Ân.

“Chị ơi, chị đừng nghĩ quẩn, đợi chị lớn hơn nữa thì chị sẽ được tự do.”

Chu Kiều Ân chớp mắt, vẻ mặt không hề thay đổi.

Tể Tể lại lo lắng nói.

“Chị ơi, chị phải tin Tể Tể, chỉ cần chị vượt qua được lần này thì sau này chị chắc chắn sẽ có một cuộc sống rất tốt.”

Chu Kiều Ân nhìn chằm chằm vào Tể Tể, Tể Tể nhanh chóng nhắc nhở chị ấy.

“Chị ơi, Tể Tể đang nói chuyện đây, chị không cần phải mở miệng đâu, chị muốn nói gì thì chị cứ nghĩ ở trong lòng, Tể Tể có thể biết được.”

Hàng lông mi mảnh mai của Chu Kiều Ân rũ xuống và ở trong lòng hỏi Tể Tể.

“Em ơi, sao em luôn nói giúp cho chị vậy?”

Tể Tể trả lời rất thẳng thừng, cố gắng nói những lời mà cha Minh Vương đã dạy mình.

“Do chị còn trẻ, chị còn một chặng đường rất dài ở phía trước phải đi.”

Sắc mặt của Chu Kiều Ân xám xịt và tử khí không hề suy giảm.

Nhưng vòng tròn sắp khép lại trên đỉnh đầu không hề chuyển động nữa, thời gian như thể đã dừng lại ở khoảnh khắc này vậy.

“Nhưng em à, sống khó quá, những người thân cận nhất với chị, cha mẹ của chị mà cũng không tin chị.”

Có vẻ như cuối cùng cũng tìm được người để tâm sự, cho dù đối phương chỉ là một đứa bé nhưng Chu Kiều Ân vẫn tiếp tục nói trong lòng.

“Giáo viên chủ nhiệm của chị là người đầu tiên nhận ra chị có gì đó bất ổn, cô ấy đề nghị cha mẹ dẫn chị đến bệnh viện kiểm tra và gặp bác sĩ tâm lý.

“Ngày nào cha mẹ chị cũng rất bận rộn với công việc. Sau khi họ biết được thì họ nói giáo viên chủ nhiệm của chị đầu óc có vấn đề, mẹ chị thậm chí còn gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm và mắng giáo viên chủ nhiệm của chị xối xả.”

“Chị cũng không biết mình mắc chứng bệnh trầm cảm từ khi nào, chị đã rất nhiều lần muốn nhảy từ trên lầu xuống, hoặc là bỗng nhiên bị chiếc xe nào đó chạy tới tông vào…”

“Chị biết những gì cha mẹ chị nói đều đúng, công việc của họ rất bận, họ đi làm rất vất vả mà họ còn phải chăm sóc cho chị, họ cố gắng hết sức đưa chị vào ngôi trường tốt nhất, họ không cần chị phải lo lắng về cơm áo gạo tiền, họ cho chị nhận được sự giáo dục tốt nhất, họ mong con gái của mình thành tài, họ muốn chị trở thành niềm tự hào của họ… họ… không sai.”

“Nhưng em ơi, bộ chị sai sao?”

Tể Tể vội vàng lắc đầu đáp lại.

“Chị không sai, người sai là chú và dì, họ quan tâm chị quá ít nhưng họ lại đòi hỏi từ chị quá nhiều.”

Chu Kiều Ân như thể không nghe thấy lời nói của Tể Tể vậy, mà tự chìm trong ý thức của mình.

Chị ấy lẩm bẩm trong lòng.

“Chị cũng đã cố gắng hết sức rồi mà.”

“Nhưng chị chỉ là một người bình thường, trong lớp, cùng một khối, cùng một trường cũng sẽ có sự tồn tại của thiên tài. Dù cho chị có cố gắng học đến quên ăn quên ngủ thì thành tích của chị vẫn không có cải thiện, chị lo lắng đến mức không ngủ được, sợ sẽ phụ lòng kỳ vọng và trông mong của cha mẹ, chị…”

Linh hồn của Tể Tể bay ra khỏi thể xác, bay đến bên cạnh Chu Kiều Ân và nhẹ nhàng ôm lấy linh hồn của chị ấy.

Cô bé an ủi Chu Kiều Ân như một bà cụ non vậy.

“Chị đừng buồn, cha Minh Vương từng nói rằng con người ai cũng không giống ai, mỗi người đều có số phận khác nhau nhưng chỉ cần bản thân mạnh mẽ thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

Nhưng Chu Kiều Ân vẫn không nghe lọt tai.

Giọng nói trong lòng của chị ấy mang theo tiếng nức nở, bàng hoàng và bất lực.

“Chị cũng muốn trở thành niềm tự hào của cha mẹ, chị cũng muốn đứng nhất lớp, chị cũng muốn có được học bổng để họ được nhẹ nhõm hơn, nhưng mà… nhưng mà em ơi, chị ngốc lắm, chị thực sự rất ngốc… Việc học của chị càng ngày càng tệ, chị đã rớt khỏi top hai trăm của khối…”

Tể Tể đang chuyển động linh hồn của mình, ép Chu Kiều Ân phải nhìn mình.

“Chị ơi, cha Minh Vương nói rằng xã hội hiện nay không chỉ có học tập là con đường duy nhất đâu, ba mươi sáu ngành nghề, nghề nào cũng có nhân tài cả.”

Chu Kiều Ân để mặc Tể Tể lắc lư linh hồn của mình, giọng nói nức nở trở nên trầm thấp trống rỗng.

“Nhưng… em ơi, cha mẹ chị chỉ quan tâm vào kết quả học tập của chị mà thôi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free