Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1754:

Một tiếng “chát” vang lên, Chu Hạc bị đánh đến méo mặt.

Chu Hạc bị đánh đến đơ người.

Đào Huệ giận dữ.

“Các người thực sự dám đánh người!”

Ngay khi cô ta vừa hét xong thì có rất nhiều tiếng bước chân vang lên từ sảnh lầu một.

Mọi người vội vàng nhìn về phía sảnh.

*****

Ở sảnh lầu một, bốn năm đồng chí lính cứu hỏa và bảy tám đồng chí cảnh sát đang bảo vệ một cô gái khoảng mười sáu mười bảy tuổi ra khỏi thang máy.

Cô gái để tóc kiểu học sinh và mặc đồng phục, vết thương trên cổ còn đang rỉ máu.

Khi các nhân viên y tế đợi ở bên cạnh thấy cô gái được giải cứu thì họ vội vàng lấy hộp y tế qua băng bó cho cô gái.

Thấy vậy, Hoắc Trầm Vân đang bế Tể Tể lập tức kéo Vương Anh Kỳ đi ra ngoài.

Vương Anh Đông nhanh chóng chen qua đám đông và chạy đến bên cạnh em trai Vương Anh Kỳ, nắm lấy tay của anh ta.

Khi anh ta đanh định trách móc Vương Anh Kỳ thì anh ta đột nhiên nhìn thấy Hoắc Trầm Vân và Tể Tể. Vương Anh Đông hai mắt sáng lên và vội vàng chào hỏi.

“Anh ba Hoắc, Tể Tể, hóa ra hai người ở đây à.”

Hoắc Trầm Vân mỉm cười gật đầu, Tể Tể mềm mại kêu người.

“Chú Anh Đông, quả nhiên chú cũng ở đây.”

Khi Vương Anh Đông chuẩn bị giải thích thì ánh mắt của anh ta đã rơi vào khuôn mặt hết sức tái nhợt của Tể Tể, anh ta cau mày lại.

“Tể Tể, cháu bị sao vậy?”

Tể Tể vội vàng lắc đầu.

“Chú Anh Đông, Tể Tể không sao cả, vài ngày nữa thì cháu sẽ ổn thôi.”

Vương Anh Đông còn định nói thêm gì đó nhưng anh ta cảm thấy dù mình có nói gì đi nữa thì cũng vô ích.

Tể Tể không phải người bình thường, cô bé bị thương thì họ cũng không thể giúp được gì.

Hoắc Trầm Vân hỏi anh ta: “Anh Đông, không phải gần đây anh phải chăm sóc Anh Kỳ ở bệnh viện Thái Hòa sao?”

Nhắc đến điều này, Vương Anh Đông cười.

“Đúng vậy, nhưng bác sĩ nói tình trạng của Anh Kỳ… sẽ không có thay đổi gì nhiều, không cần phải luôn ở trong đó quan sát và chữa trị, cứ chăm sóc nó như một học sinh tiểu học là được.”

Hoắc Trầm Vân mỉm cười an ủi.

“Vậy cũng tốt, hạnh phúc vui vẻ và khỏe mạnh.”

Vương Anh Đông cũng cười.

“Đúng vậy, tự do và vui vẻ.”

Hơn nữa Vương Bác Minh và Lam Duyệt Khả cũng bị tống vào tù rồi, cả đời này cũng đừng mong có thể thoát ra được.

Hai anh em họ cũng chưa bao giờ tơ tưởng đến tài sản của Vương Bác Minh, hơn nữa, do em trai rất thích hoa cỏ nên hiện giờ quản gia La đã sắp xếp cho em trai theo các bậc thầy làm vườn trong trang viên để học hỏi, được trả lương như một người học việc và sống chung với các người giúp việc trong trang viên, như vậy thì anh ta đã thấy rất hài lòng rồi.

Về phần anh ta… anh ta đã gia nhập vào đội an ninh của trang viên nhà họ Hoắc, khi rảnh rỗi thì anh ta sẽ theo đội trưởng đội an ninh học về máy tính, một cuộc sống như vậy là điều mà trước đây hai anh em chưa bao giờ dám nghĩ đến.

Vương Anh Kỳ thấy anh trai đang nói chuyện với anh ba Hoắc, thế là anh ta đút tay vào túi áo tìm kiếm và lấy ra một cây kẹo mút vị dâu tây nhét vào tay Tể Tể.

“Tể Tể, ăn kẹo đi, ngon lắm.”

Tể Tể cười tủm tỉm nhận lấy.

“Cảm ơn chú Anh Kỳ.”

Vương Anh Kỳ cười tít mắt.

Khi bốn người họ đang nói chuyện thì một tiếng hét kinh hãi vang lên từ cửa tòa nhà phía sau họ.

Ngoài ra còn có tiếng bất mãn của đồng chí cảnh sát và nhân viên y tế.

“Anh Chu, anh làm gì vậy?”

Tể Tể vội vàng thò đầu ra khỏi vòng tay của chú ba, tựa đầu lên vai của chú ba nhìn ra đằng sau.

Khi nhìn thấy tử khí vốn đã tản ra trên người chị gái được giải cứu một lần nữa ngưng tụ lại thì Tể Tể hít sâu một hơi.

Hoắc Trầm Vân nghe thấy tiếng động thì vội hỏi Tể Tể.

“Tể Tể, có phải lại xảy ra biến cố không?”

Tể Tể buồn bã ừ một tiếng.

“Ừm.”

Hoắc Trầm Vân: “Biến cố xấu?”

Tể Tể lại ừ một tiếng.

“Rất xấu ạ.”

Tâm trạng của Hoắc Trầm Vân bắt đầu chùng xuống.

Anh ấy khẽ ngẩng đầu lên nhìn qua đám đông thì thấy cô gái Chu Kiều Ân được đưa xuống có sắc mặt trắng bệch như Tể Tể, đôi mắt ẩm ướt u tối không có chút ánh sáng.

Hơn nữa, bên má phải của Chu Kiều Ân còn có ba dấu ngón tay.

Chu Hạc tối sầm mặt lại nghiêm nghị nói gì đó, còn Đào Huệ ở bên cạnh cũng không ngừng nói thêm.

Hoắc Trầm Vân thấy vậy thì cau mày lại.

Tuy Vương Anh Đông đến muộn nhưng điều đó không ngăn cản việc anh ta hiểu được chuyện gì đang xảy ra từ tiếng bàn tán xôn xao của đám đông vây xem.

“Anh ba Hoắc, tôi qua đó xem thử nhé?”

Hoắc Trầm Vân lắc đầu.

“Không cần, có cha mẹ như vậy, cho dù lần này cứu được nhưng nếu cha mẹ không nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề thì tình trạng như vậy sẽ còn có lần thứ hai, lần thứ ba, hoặc là…”

Tương Tư Hoành lặng lẽ xuất hiện bên cạnh Hoắc Trầm Vân và nắm lấy bàn tay nhỏ mập của Tể Tể.

“Tể Tể, chị gái đã an toàn đi xuống rồi.”

Tể Tể chưa kịp lên tiếng thì Tương Tư Hoành đã phát hiện ra vẻ mặt nghiêm trọng của Tể Tể.

Tương Tư Hoành nghĩ đến điều gì đó và nhanh chóng nhìn về phía Chu Kiều Ân.

Vừa nhìn thì Tương Tư Hoành lập tức hít sâu một hơi.

“Ủa? Vừa nãy khi ở trên sân thượng, ánh mắt của chị gái sáng hơn rất nhiều, thậm chí còn òa khóc trong vòng tay chú lính cứu hỏa dỗ dành chị ấy.”

Mặc dù Tương Tư Hoành còn nhỏ nhưng cậu ấy đã xem rất nhiều video trong khoảng thời gian này, nên cậu ấy cũng biết chỉ cần một người đồng ý xả hết tâm trạng của mình ra, chẳng hạn như khóc và thêm một chút hướng dẫn thì chuyện này có thể từ từ lắng xuống.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free