Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1745:

Minh Vương lắc đầu.

“Huyết tộc không phải tộc loại Hoa Quốc của ta, cho dù trên người Yến Nguyệt Thần có dòng máu Hoa Quốc, nhưng sau khi trở thành chúa tể Huyết tộc, nó sẽ đại diện cho cả Huyết tộc. Nếu bây giờ mời nó đến nhà chúng ta chơi, để đám khốn nạn công pháp dị nhân quốc tế đó biết được thì không biết chừng họ sẽ nói gì!”

Nói đến đây, Minh Vương hôn vào gò má của con gái cưng.

“Tốt hơn là nên tránh những rắc rối không cần thiết.”

Mặc dù Tể Tể muốn mời anh Nguyệt Thần đến nhà chơi nhưng những gì cha Minh Vương nói đều rất có lý.

Cô bé có rất nhiều chuyện không thể nghĩ tới, vì cha Minh Vương đã liên tục từ chối và giải thích vô cùng rõ ràng.

Dù cho Tể Tể không hiểu lắm nhưng cô bé vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

“Tể Tể nghe theo lời của cha~”

Minh Vương cười càng cưng chiều hơn.

Tể Tể lại nhắc tới Tương Tư Hoành.

“Nhưng cha à, anh Tiểu Tương không phải quỷ hút máu.”

Nụ cười cưng chiều của Minh Vương gần như ngay lập tức biến mất.

Cũng may anh đã trụ lại được.

“Tể Tể ơi, con phải nghĩ như vậy này. Con nghĩ xem, các con cùng nhau đến đây, con mời Tiểu Tương qua đây nhưng bảo Yến Nguyệt Thần đi về, khi ở trần gian, các con đều là bạn học, vậy Yến Nguyệt Thần sẽ nghĩ như thế nào?”

Tể Tể hiểu rồi.

“Được rồi, vậy lần sau Tể Tể dẫn một mình anh Tiểu Tương về nhà mình chơi.”

Minh Vương xem như mình không nghe thấy gì cả.

Thời gian anh ấy ở cùng với con gái cưng là rất quý giá nên anh ấy thực sự không muốn nghe con gái cưng nhắc đến người khác.

Đặc biệt người đó lại còn là con trai của Tương Uyên.

Nghĩ đến Tương Uyên, Minh Vương chợt nghĩ tới một chuyện.

“Tể Tể, cha nuôi trần gian của con đã lừa… hợp tác với bác Tương đó, bác Tương của con đã lấy được bao nhiêu tiền?”

Tể Tể bối rối trước câu hỏi này.

“Hả? Cha ơi, Tể Tể không biết chuyện này.”

Minh Vương: “Sau khi trở về trần gian thì Tể Tể hỏi thử xem khi nào có đủ năm tỷ, cha sẽ giúp anh ta xây dựng một ngôi chùa ở địa phủ để anh ta có thể tích lũy âm đức, đến lúc đó có thể gia tăng sức mạnh, không đến nổi sớm muộn gì phải tiêu tán giữa đất trời do trần gian không có đủ linh khí.”

Tể Tể mặt đầy vui mừng.

“Được à, cha.”

Minh Vương: “…”

Con gái cưng lại vui mừng với việc tên khốn Tương Uyên kia có thể tích lũy âm đức, chuyện này khiến anh ấy rất không vui!

Thôi kệ!

Thời gian có hạn, hà cớ gì anh ấy phải làm cho con gái cưng không vui vì tên khốn Tương Uyên đó?

Sau khi tự đánh bại bản thân thì Minh Vương đã bế con gái cưng về đến điện Minh Vương.

Minh Vương đặt con gái cưng lên ngai vàng và nhìn với ánh mắt đầy ân cần.

“Tể Tể, để cha xem tình trạng phản phệ của con như thế nào.”

Tể Tể gật đầu, đặt bàn tay nhỏ mập lên bàn tay to lớn của cha và rất yên tâm ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Minh Vương cũng cùng lúc nhắm mắt lại.

Hàng mi dài khẽ run lên rồi nhanh chóng mở mắt ra.

“Tể Tể, con có muốn ăn đồ ngon không?”

Ngay khi nghe thấy hai từ “đồ ngon” thì Tể Tể lập tức thấy buồn nôn.

Khác với cơn đau đớn tận tâm can đến nôn ra máu lần trước, lần này chỉ cảm thấy khó chịu trong bụng và muốn ói.

Nhưng vì mãi chưa ăn gì nên cô bé chẳng có gì để ói cả.

Tể Tể: “…”

Tể Tể thấy càng khó chịu hơn.

“Cha ơi, có phải sau này Tể Tể đều không được ăn đồ ngon không?”

Thức ăn có thể… chịu đựng một chút, không ăn.

Không không không!

Vừa nhắc tới ăn thôi thì trong đầu Tể Tể lập tức hiện lên đủ loại món ngon.

Giò heo sốt tương, bánh trôi rượu, sườn cừu nướng, mâm gà lớn, bánh bột lọc, ngỗng hầm, cua lông, tôm om…

“Sụt! Sụt!”

Tể Tể: “…”

Minh Vương: “…”

“Cha dẫn con đi ăn chút gì đó nhé?”

Tể Tể kinh ngạc.

“Cha ơi, ở địa phủ có ma quỷ có thể ăn được sao?”

Minh Vương bật cười nhìn con gái cưng thèm ăn đến nhỏ dãi, anh ấy nhéo vào khuôn mặt mũm mĩm của con gái cưng.

“Chắc chắn có!”

Trong mắt Tể Tể tràn ngập vẻ khó tin.

“Nhưng cha ơi, trước đó Tể Tể nói rằng muốn ăn quỷ trong địa phủ, cha từng nói trong địa phủ không có ma quỷ nào cho Tể Tể ăn cả.”

Minh Vương: “… Hả? Có sao? Do lúc đó không có, gần đây có quỷ gây ra vô số tội ác được đưa đến đây và đang bị giam cầm.”

Sợ con gái cưng hỏi tiếp nên Minh Vương lập tức bế con gái cưng lên và đi nhanh như bay.

“Đi thôi! Bây giờ chúng ta sẽ đi ăn.”

Kết quả, sau khi đến ngục tù giam giữ ma quỷ có tội ác tày trời, Tể Tể nhìn âm khí sắp hóa thành thực chất thì cô bé chả muốn ăn chút nào cả.

“Cha ơi, Tể Tể không muốn ăn ma quỷ, Tể Tể muốn ăn giò heo kho, tôm om, bánh trôi rượu, dê nướng nguyên con…”

Minh Vương: “…”

Địa phủ không có những thứ đó!

Ngược lại, khi hậu bối ở trần gian bày cúng trước mộ tổ tiên thì ít nhiều cũng sẽ có những thứ đó nhưng chắc chắn không ngon bằng khi ăn ở trần gian.

Minh Vương suy nghĩ một hồi rồi hỏi con gái cưng.

“Vậy còn quỷ hút máu thì sao, con có muốn ăn không?”

Tể Tể lắc đầu.

“Không muốn, Tể Tể không cảm thấy đói.”

Minh Vương: “Con chỉ muốn ăn thức ăn của trần gian thôi à?”

Tể Tể mím môi rồi nói một cách không chắc chắn.

“Cha, bây giờ Tể Tể không nhìn thấy những món ăn thơm phức như giò heo kho nên con không thể xác định được liệu sau khi nhìn thấy, con có còn muốn ăn như bây giờ không.”

Minh Vương: “…”

Thứ phản phệ của công pháp dị nhân quốc tế đáng chết!

Đúng là dữ dội!

Sức chiến đấu không đủ để đánh bại con gái cưng, thế là con gái cưng thích cái gì thì dùng cái đó để phản phệ ngay, khiến cho con bé không thể ăn được, thật lo lắng!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free