Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1746:

Đúng là cái thứ thất đức chết tiệt!

Để xác nhận suy đoán của mình, Minh Vương dẫn con gái cưng đến âm trạch của tổ tiên nhà họ Bách đã định cư ở khu trung tâm thành phố địa phủ.

Đây là lần đầu tiên Tể Tể gặp ông sơ của nhà họ Bách.

Cô bé nhìn chằm chằm bằng đôi mắt to.

****

Ông sơ nhà họ Bách có khuôn mặt hiền lành, mái tóc bạc phơ nhưng đôi mắt lại cực kỳ sáng như ngôi sao trên biển, thông minh và tỉnh táo.

Tể Tể nhìn một hồi thì theo bản năng gọi.

“Anh Minh Tư?”

Minh Vương gõ nhẹ vào đầu con gái cưng.

“Tể Tể, đây là cha của ông cụ nhà họ Bách, ông sơ của Minh Tư.”

Tể Tể vội vàng gọi lại và cứ mãi nhìn chằm chằm vào ông sơ nhà họ Bách.

“Chào ông sơ Bách ạ~”

Ông sơ nhà họ Bách mỉm cười vô cùng hiền từ, đáy mắt hiện lên vẻ bao dung và dịu dàng.

“Tể Tể cảm thấy Minh Tư và lão già trông rất giống nhau sao?”

Mặc dù Tể Tể cảm thấy không khỏe nhưng cô bé vẫn cười ha hả gật đầu.

“Đúng vậy! Anh Minh Tư giống như… giống như… giống như ông sơ thu nhỏ lại vậy, chỗ nào cũng… rất giống.”

Nghe thấy vậy thì ông sơ nhà họ Bách cười lớn.

Khi cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt xếp chồng lên nhau, không chỉ không xấu mà còn có cảm giác chững chạc được lắng đọng theo năm tháng.

Tể Tể thấy vậy thì không khỏi nghĩ đến việc sau này anh Minh Tư già đi, liệu anh ấy có giống như ông sơ Bách bây giờ không, trông tràn đầy tinh thần và không già chút nào, vừa thân thiện dễ gần lại rất đáng tin cậy.

Nghĩ vậy, Tể Tể nhìn ông sơ nhà họ Bách càng thân thiết hơn.

Minh Vương biết Tể Tể rất thích cậu bé nhà họ Bách, anh ấy sờ vào đầu con gái cưng rồi ngẩng đầu lên hỏi ông sơ nhà họ Bách.

“Sơn Hải, trong nhà ông còn có đồ ăn của trần gian không?”

Ông sơ nhà họ Bách mỉm cười gật đầu.

“Ninh Thừa mới mang tới cách đây hai tiếng trước, đủ loại kiểu dáng, sếp, Tể Tể, mời vào bên trong.”

Tể Tể gân giọng cảm ơn.

“Cảm ơn ông sơ Bách!”

Nụ cười của ông sơ nhà họ Bách càng thêm trìu mến và tràn đầy sự cưng chiều.

“Không có chi, nếu Tể Tể thích thì sau này cháu cứ đến đây thường xuyên, ông cố của Minh Tư thích thỉnh thoảng mang một ít đồ ăn đến địa phủ cho ông.”

Đôi mắt của Tể Tể sáng hơn và hoàn toàn không khách sáo.

“Được, được, sau này Tể Tể về địa phủ, cháu chắc chắn sẽ đến tìm ông sơ Bách mỗi ngày.”

Minh Vương buồn cười lắc đầu rồi dẫn con gái cưng bước vào nhà.

Sườn chua ngọt, thịt xào kiểu nông trại, cua biển, thịt hấp miến, bánh trôi rượu…

Tể Tể nuốt một ngụm nước bọt.

“Wow… Đồ ngon, thật sự có nhiều món ăn ngon!”

Minh Vương: “…”

Anh ấy đã nuôi dạy một cô con gái ham ăn, đúng là…

Mặc dù Minh Vương có chút xấu hổ nhưng anh ấy vẫn kiềm chế lại được.

Ông sơ nhà họ Bách bật cười ha hả.

“Tể Tể mau nếm thử đi, xem mùi vị như thế nào.”

Tể Tể lại ngây ngô nói lời cảm ơn, sau đó ngoàm một cái và ăn viên bánh trôi rượu.

Ngay khi vừa bỏ bánh trôi rượu vào miệng thì sắc mặt của Tể Tể thay đổi rõ rệt, sau đó cô bé phun ra một ngụm máu.

Máu tươi vẫn mang theo âm khí nồng nặc, chỉ là màu máu nhạt hơn nhiều so với ngụm thứ ba mà cô bé đã phun ra ở trần gian.

Sắc mặt của Minh Vương thay đổi đáng kể.

“Tể Tể!”

Sắc mặt của ông sơ nhà họ Bách cũng trở nên nghiêm trọng.

“Sếp, Tể Tể bị phản phệ sao?”

Minh Vương gật đầu.

“Tể Tể đã đưa sếp mới bổ nhiệm của quỷ hút máu đến Giếng Luân Hồi và đẩy đi đầu thai ở cửa súc sinh.”

Ông sơ nhà họ Bách lẩm bẩm: “… Thảo nào.”

Minh Vương vội vàng vận khí truyền cho con gái cưng.

Giống y như Cửu Phượng và Tương Tư Hoành vậy, âm khí chảy vào trong cơ thể Tể Tể giống như những hạt mưa rơi xuống biển, ngay lập tức biến mất không thấy đâu.

Minh Vương cau chặt mày.

Ông sơ nhà họ Bách lấy ra một lá bùa chú, nhẹ nhàng dán vào mi tâm của Tể Tể rồi vận chuyển nó bằng sức mạnh.

“Tể Tể, cháu cảm thấy như thế nào?”

Tể Tể hít một hơi và kìm nén mùi máu lại muốn trào lên.

Chờ một hồi, sau khi khẳng định mùi máu sôi trào đó được sức mạnh của ông sơ Bách trấn áp thì cô bé cảm thấy hơi kinh ngạc.

“Ông sơ Bách, Tể Tể thấy tốt hơn rồi.”

Minh Vương cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.

“Tể Tể có còn muốn nôn ra máu không?”

Tể Tể chỉ vào lá bùa chú nho nhỏ ẩn vào mi tâm của mình.

“Cha ơi, có lá bùa của ông sơ Bách dán ở đây, mùi máu sôi trào trong cơ thể Tể Tể đã dần bình tĩnh lại rồi.”

Minh Vương không hề buông lỏng, đáy mắt tràn ngập sát ý.

“Công pháp dị nhân quốc tế hay lắm! Cái tên Thân vương Jesse đáng chết kia!”

Tể Tể thấy cha Minh Vương đang tức sôi máu, cô bé vội vàng ôm lấy cánh tay của anh rồi trìu mến cạ vào trong vòng tay của anh.

“Cha đừng giận, Tể Tể sẽ ổn thôi.”

Ít nhất trước khi cô bé không ăn món ăn trần gian thì tổng thể cô bé thực sự đã khá hơn nhiều rồi.

Minh Vương đương nhiên không chịu.

Con gái cưng là một đứa ham ăn, bảo con gái cưng từ nay không được ăn đủ loại món ngon nữa thì con gái cưng phải chịu biết bao khó khăn đây?

Cô bé rõ ràng là công chúa nhỏ của địa phủ, ấy thế mà không được làm điều gì mình muốn sao?

Minh Vương vô cùng giận dữ và thầm đưa ra một quyết định.

Anh ấy nhéo đôi má mũm mĩm của con gái cưng và dịu dàng nói với con gái cưng.

“Tể Tể, cha còn có một số việc phải xử lý cho xong, con về trần gian trước đi, nhớ nghỉ ngơi thật tốt, cha sẽ lập tức đến trần gian tìm con sau khi giải quyết xong mọi chuyện trước mắt.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free