Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1744:
Minh Vương vốn đang đứng lập tức vén vạt áo choàng lên, hơi ngả người ngồi ra sau.
Chỗ phía sau trống không đã trở thành đài quan sát sân tập võ, Minh Vương ngồi vững vàng trên ngai vàng Hắc Kim ở giữa.
Thập Điện Diêm Quân chia ra đứng ở hai bên ngai vàng và ở vị trí xuống một nấc thang.
Còn vương miện ngọc trắng trên đầu Minh Vương biến thành vương miện đế vương tượng trưng cho thân phận của chúa tể địa phủ, anh ấy đặt hai tay lên tay vịn của ngai vàng rộng rãi, sau đó lạnh lùng nói.
“Bổn tọa chắc chắn sẽ dẫn hàng chục triệu âm binh ở địa phủ của bổn tọa giết sạch tất cả dị nhân trên toàn thế giới, tống hết vào Giếng Luân Hồi của địa phủ Hoa Quốc và đẩy vào cửa súc sinh, trở thành gia cầm cho người dân trần gian Hoa Quốc bị dị nhân toàn thế giới giết chết, hoặc làm việc cả đời cho họ, hoặc là hiến ra lục phủ ngũ tạng của mình!”
John: “…”
Điên rồi!
Phong Đô Đại Đế, chúa tể địa phủ Hoa Quốc đã điên rồi!
Chỉ dùng sức mạnh của địa phủ một nước để thách thức tất cả dị nhân trên toàn thế giới, lẽ nào Phong Đô Đại Đế thực sự tưởng rằng giá trị vũ lực trên toàn thế giới chỉ có mỗi dị nhân Hoa Quốc của họ là đứng đầu sao?
John cười khẩy, sau khi phát hiện Phong Đô Đại Đế đúng là nước đổ đầu vịt và chẳng nói đúng sai, anh ta lấy một con dấu ra và nhỏ máu vào trong con dấu.
“Thưa ngài hội trưởng cao quý, chúa tể địa phủ Hoa Quốc đang công khai vi phạm… Á!”
Tể Tể đá một phát làm méo miệng đối phương.
“Ở lãnh thổ của cha mà dám đe dọa cha, chú hay thật đấy!”
John: “Á á á… nhóc con… đồ chết…”’
Tể Tể nhìn con dấu được nhỏ máu trong tay John, trước khi con dấu kịp có phản ứng thì cô bé ngưng tụ âm khí mạnh mẽ rồi đập vào con dấu, khiến con dấu nát bấy.
John trợn trừng mắt.
Tể Tể lại đá thêm một phát, khiến cho ba hồn bảy vía của đối phương lập tức chỉ còn lại có một hồn nửa vía.
Tể Tể: “…”
Toi rồi!
Một phút bất cẩn, cô bé đã đập mất đi nửa vía.
Tể Tể vội vàng nhìn sang cha Minh Vương đang trên đài cao.
Minh Vương mỉm cười cưng chiều.
“Không sao! Cho dù chỉ còn lại nửa hồn không vía thì cũng không sao! Sau khi đầu thai, anh ta sẽ chỉ ngu ngốc hơn mà thôi! Đó cũng là thứ để người chủ tương lai của họ hiến tế nội tạng, ngốc hơn càng tốt! Tể Tể giỏi lắm!”
Tể Tể lập tức được an ủi.
Lòng tự tin ngập tràn.
Sau đó cô bé quả thật tùy hỷ đánh đập bảy nhân viên công pháp dị nhân quốc tế khác trên võ đài.
Đánh đến khi cả người thoải mái, thậm chí còn toát ra một ít mồ hôi, Tể Tể lại đá vào đám người đang nằm bất động trên mặt đất, sau khi xác nhận họ thực sự không thể nhấc nổi ngón tay lên nữa thì cô bé mới thỏa mãn dừng lại.
Đôi chân nhỏ mập chạy rất nhanh và lao vào vòng tay của Minh Vương đang ngồi trên ngai vàng Hắc Kim.
“Cha~”
Thập Điện Diêm Quân đồng loạt ngưỡng mộ đến rơi nước mắt.
Chao ôi… Đúng là khiến người ta ghen tị khi có một cô con gái mềm mại dễ thương, vừa biết làm nũng vừa có sức chiến đấu đáng gờm!
Nhưng chẳng mấy chốc, họ không thể ghen tị được nữa.
Chỉ cảm thấy thật tồi tệ.
Vì Minh Vương đang ôm con gái cưng chợt nhìn họ.
“Mười người các người thảo luận với nhau và sắp xếp cho ba người đến tổng hội công pháp dị nhân quốc tế đi!”
Thập Điện Diêm Quân: “…”
Thế những người trong tổng hội công pháp dị nhân quốc tế chẳng phải sẽ giết chết họ sao?
Minh Vương nhìn thoáng qua đã biết được suy nghĩ của họ, anh ấy ôm lấy con gái cưng và thờ ơ mỉm cười nói chuyện không tưởng.
“Các người cũng đã chết hơn mười ngàn năm rồi, chỉ cần linh hồn bất diệt thì các người vẫn là Diêm Quân của địa phủ Hoa Quốc sau khi trở về!”
Thập Điện Diêm Quân: “…”
Hay là sếp đi đi và sau khi sếp về, sếp vẫn là sếp của chúng tôi!
Người sếp duy nhất!
****
Dứt lời, Minh Vương không hề cho Thập Điện Diêm Quân cơ hội phát biểu ý kiến, anh ấy bế con gái cưng trở về điện Minh Vương trước.
Giọng nói ngây ngô của Tể Tể từ đằng xa vang lên.
“Cha ơi, anh Tiểu Tương, anh Nguyệt Thần, chú Cửu Phượng và bác Tương vẫn còn ở bên kia đấy.”
Minh Vương bế lấy con gái cưng và rất kiên nhẫn giải thích.
“Tể Tể yên tâm đi, các chú Thập Điện Diêm Quân của con sẽ đưa họ trở về trần gian.”
Tể Tể nghĩ đến anh Tiểu Tương, người luôn đi theo cô bé ở bất cứ đâu thì cô bé có chút lo lắng.
“Nhưng cha à, có lẽ anh Tiểu Tương sẽ không muốn về ngay đâu, anh ấy sẽ đợi Tể Tể về cùng.”
Minh Vương: “…”
Cái quái gì vậy!
Tên khốn Tương Uyên kia đánh không lại anh ấy nên sắp xếp một cương thi con đến cướp con gái cưng của anh ấy à?
Nếu không phải vì thằng nhóc Tương Tư Hoành kia thực sự luôn bảo vệ Tể Tể thì có lẽ lúc này Minh Vương đã bùng nổ từ lâu rồi.
Nhìn con gái cưng mặt đầy sốt ruột, Minh Vương lặng lẽ hỏi cô bé.
“Vậy Tể Tể muốn theo anh Tiểu Tương của con đi, không theo cha về nhà sao?”
Tể Tể vội vàng lắc đầu.
“Không, không phải, cha ơi, cha hiểu lầm rồi, ý của Tể Tể là… hay là bảo anh Tiểu Tương và những người khác cùng về nhà với chúng ta đi.”
Minh Vương ít nhiều cũng cảm thấy được an ủi nhưng anh đã quả quyết từ chối.
“Yến Nguyệt Thần đã thức tỉnh dòng máu quỷ hút máu đời thứ nhất, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì nó sẽ là vị vua tiếp theo của Huyết tộc.”
Tể Tể nghiêng đầu, nhìn cha với vẻ hơi khó hiểu.
“Cha ơi, cho dù anh Nguyệt Thần là vị vua tiếp theo của Huyết tộc thì cũng đâu có gì xung đột với việc lần này mời anh ấy đến nhà nghỉ ngơi.”