Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1743:

Đám nhân viên phụ trách về quần thể phi nhân loại của Công Pháp Quốc Tế: “…”

Ê này!

Người anh em này!

Rốt cuộc là ai bắt nạt ai đây hả?

Còn hiền lành quá nữa ha?

Để cho người sống là bọn họ đứng xếp hàng chờ uống canh Mạnh Bà. Tưởng bọn họ không biết hậu quả sau khi uống canh Mạnh Bà là gì chắc?

****

Ngay khi nghe thấy giọng nói của cha Minh Vương thì hai mắt của Tể Tể lập tức sáng lên.

“Cha!”

Giọng nói lạnh như băng của Minh Vương bỗng nhiên trở nên dịu dàng.

“Tể Tể về rồi à, có mệt không? Về nhà nghỉ ngơi đi.”

Nhân viên công pháp dị nhân: “…”

Con bé Minh Tể Tể kia mệt rồi ư?

Sao nó không mệt đến chết đi cho rồi!

Nó là đứa ra tay mạnh nhất!

Và cũng là đứa gây thiệt hại nặng nhất cho họ!

Linh hồn trở về thể xác, thần thức của Minh Vương lại truyền tới, John đương nhiên không thể nuốt trôi cục tức này.

Anh ta không thể nào nói lý lẽ với đứa trẻ ba tuổi rưỡi nhưng anh ta có thể nói với Phong Đô Đại Đế, người cầm quyền địa phủ một nước!

Thế nên John thừa cơ lên tiếng.

“Phong Đô Đại Đế, bọn tôi đến đây với một nhiệm vụ, cư dân địa phủ Hoa Quốc các người đã vi phạm công pháp dị nhân quốc tế, nhất định phải giao nộp người ra đây để bọn tôi dẫn đi và đưa đến đài xét xử dị nhân quốc tế!”

Cửu Phượng chậc một tiếng.

Tương Uyên không nói gì cả.

Tương Tư Hoành muốn nhảy lên đánh mạnh vào đầu của đối phương.

Tể Tể nắm lấy tay của cậu ấy.

“Anh Tiểu Tương, cha sẽ xử lý ổn thỏa chuyện này.”

Tương Tư Hoành còn rất tức giận, thế là cậu ấy vẫn nhảy lên đá mạnh vào đầu gối của đối phương.

Ngay khi John định đánh trả thì Tương Uyên tiến lên một bước.

“Sao, ở ngay trước mặt tôi mà dám đánh con trai của tôi à?”

Dứt lời, anh ấy chắp tay trước ngực, các đốt ngón tay kêu lên răng rắc.

John: “…”

Đám khốn nạn vô lý!

Được lắm!

Anh ta nhịn!

Anh ta không tin Phong Đô Đại Đế với tư cách là chúa tể địa phủ Hoa Quốc cũng có thể bất chấp lý lẽ ngay trước mặt công pháp dị nhân quốc tế!

Nếu thực sự là bất chấp lý lẽ thì đừng trách họ không nể tình!

Khi John vừa nghĩ đến đây thì trước mắt tối sầm, quai hàm đau nhức, sau đó cả người bay ra ngoài giống như một bao cát vậy.

Minh Vương với bộ đồ đen, tóc dài xõa vai, đầu đội vương miện ngọc trắng đứng ngay bên cạnh Tể Tể giống như ác quỷ vậy.

Sau khi John bị đá bay thì anh ấy mới cúi người xuống bế con gái cưng lên.

Tể Tể vui mừng dụi mặt vào cha mình.

“Cha, cha tới rồi~”

Minh Vương hôn vào khuôn mặt mũm mĩm của con gái cưng, nhìn sắc mặt của con gái cưng trắng bệch hơn cả đám quỷ ở tầng địa ngục thứ mười tám, anh ấy chợt nghĩ đến điều gì đó.

“Con bị phản phệ sao?”

Tể Tể gật đầu rồi ngây ngô ậm ừ.

“Quả thật đã bị phản phệ nhưng không sao, cha ơi, vừa nãy Tể Tể đã đánh họ một trận và cảm thấy cả người không còn mềm nhũn nữa.”

Minh Vương nguy hiểm nheo mắt lại rồi ném con gái cưng vào thẳng nhóm công pháp dị nhân quốc tế.

“Tể Tể, đánh tiếp đi! Đánh đến khi nào con cảm thấy cả người thoải mái mới thôi!”

Tể Tể kinh ngạc và trong mắt đầy vẻ vui mừng.

“Cha ơi, thật không? Họ sẽ không…”

Minh Vương vung tay áo rộng lớn viền vàng, một sức mạnh vô hình lập tức giữ lấy mệnh mạch và linh hồn của tám nhân viên công pháp dị nhân quốc tế.

“Cha sẽ trông chừng linh hồn của họ, chỉ cần giữ lại một hồn một vía là được, Tể Tể cứ đánh thỏa thích! Mọi thứ có cha lo!”

Tể Tể trở nên phấn khích.

Thành thật mà nói thì trước đó cô bé đánh không được hả hê lắm.

Ngay cả khi đã rút linh hồn của tám người ra thì cô bé cũng không dám đánh họ quá mạnh tay.

Suy cho cùng vì đây là địa phủ Hoa Quốc, cha là chúa tể địa phủ, nếu có xảy ra chuyện gì thì người cuối cùng phải gánh tội vẫn là cha.

Nhưng bây giờ cha nói cứ đánh thỏa thích!

Đánh bất chấp!

Có cha ở đây!

Tể Tể vui mừng đến nhảy lên cao ba mươi trượng, sau đó lao xuống đánh thẳng vào đầu John.

Kể từ khi biết mình không được ăn đồ ngon thì cô bé luôn cảm thấy rất đau khổ khó chịu.

Có nhiều món ngon như vậy, sao cô bé có thể không ăn được chứ?

Sáu con quỷ hút máu trong tay anh Nguyệt Thần, Tể Tể thèm ăn biết bao!

Nhưng không thể ăn được nữa!

Lúc đó Tể Tể đã suy sụp biết bao thì bây giờ đánh vào người John, John sẽ bị tan vỡ bấy nhiêu.

Bảy người còn lại không ai có thể may mắn tránh khỏi.

Sau khi không còn kiêng dè gì nữa, Minh Tể Tể ra tay thậm chí còn đáng sợ hơn cả trận chiến sáu người chọi tám người trước đó!

John đau đến cả người co quắp và hét toáng lên.

“Phong Đô Đại Đế, ngài làm vậy là muốn trở thành kẻ thù của công pháp dị nhân quốc tế và tất cả dị nhân trên toàn thế giới sao?”

Minh Vương đứng yên ở đó, trên khuôn mặt đẹp phi giới tính nở ra một nụ cười mỉa mai khinh miệt.

“Tất cả dị nhân trên toàn thế giới?”

Minh Vương vẫn đang cười khẩy khinh miệt vào giây trước, ngay lập tức lộ ra vẻ đằng đằng sát khí, ánh mắt lạnh lùng vô cảm.

“Nếu tất cả dị nhân trên toàn thế giới dám coi thường người dân địa phủ Hoa Quốc của tôi, coi rẻ quy tắc địa phủ Hoa Quốc, mặc kệ mạng sống của người dân Hoa Quốc, thế thì…”

Minh Vương mỉm cười u ám.

Anh giơ những ngón tay thon dài trắng nõn lên búng nhẹ một cái.

Cả khung cảnh lập tức thay đổi.

Cầu Nại Hà dường như đã cách rất xa, nơi Tể Tể đang tàn sát trở thành sân tập võ tràn ngập âm khí và sát khí sôi trào.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free