Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1742:
Linh hồn của tám người lập tức bị cô bé rút ra.
Thân xác của tám người kia ngã xuống dưới đất, linh hồn của họ sợ hãi không dám tin nhìn về phía Tể Tể.
“Mấy… mấy người… mấy người sao lại dám trắng trợn vi phạm Công Pháp Quốc Tế về quần thể phi nhân loại như vậy hả? Mấy người không sợ bị cắn trả sao?”
Tể Tể hung dữ nói.
“Tể Tể đã bị cắn trả rồi, nhưng mà dù thế thì Tể Tể cũng đủ sức để giết chết mấy người.”
Tám người kia không thể tin được nhìn về phía Minh Tể Tể.
Tể Tể cũng nhìn lại bọn họ, ánh mắt lạnh lẽo đầy sát khí.
Linh hồn của tám người kia đều không tự chủ mà nuốt một ngụm nước bọt.
John mím môi, một lúc sau anh ta mới lắp bắp hỏi.
“Ngài… Ngài là trữ quân nhỏ ba tuổi rưỡi trong truyền thuyết của Địa phủ sao?”
Cửu Phượng cho linh hồn của anh ta một cái bạt tai.
“Trữ quân là trữ quân, còn trữ quân nhỏ cái gì chứ, nãy giờ đánh còn chưa đủ đau đúng không hả?”
Tương Tư Hoành cũng bồi thêm một cú nữa.
Yến Nguyệt Thần thấy thế thì lập tức gia nhập vào.
Linh hồn của tám người kia bị Tể Tể khống chế, không thể làm gì được, chỉ có thể đứng im bị đánh.
Xung quanh lại vang lên tiếng kêu đau đớn thảm thiết.
Chờ tới khi linh hồn của bọn họ ỉu xìu, mờ nhạt đi không ít thì Tể Tể lại thả tay lên thân xác của bọn họ rồi nhấn xuống một cái.
Tám cái xác ‘chết không nhắm mắt’ nằm trên mặt đất lập tức sống lại.
Tám nhân viên phụ trách về quần thể phi nhân loại của Công Pháp Quốc Tế, dưới sự dẫn dắt của John lúc vừa mới đứng dậy đã nhanh chóng chạy vọt về phía cửa Địa phủ.
Chuyển Luân Vương nhanh chóng đuổi theo sau.
“Anh John, khó có được một lần tới Địa Phủ, anh còn chưa được uống loại canh chỉ có duy nhất nước Hoa của chúng tôi có mà.”
Đám người John nghe thế thì lại càng chạy nhanh hơn.
Chuyển Luân Vương vội vã đuổi theo.
Không thể để bọn họ đi như thế được.
Ý của sếp là nhất định phải để cho bọn vô liêm sỉ này uống vài chén canh đó.
Bây giờ còn chưa hoàn thành được nhiệm vụ đó, lát nữa về sếp bẻ đầu mình mất.
Chuyển Luân Vương nghĩ tới đó thì lại chạy nhanh hơn nữa.
Tể Tể đánh nhau một trận, cảm giác cơ thể không còn mệt mỏi như trước nữa, mặc dù các cơ quan nội tạng của cô bé vẫn còn đang rất đau, nhưng mà cô bé cảm giác mình còn có thể chống cự được.
“Chú Chuyển Luân Vượng ơi, chú đừng đuổi theo nữa, cửa Địa phủ đã bị cháu đóng lại rồi, bọn họ không chạy được đâu.”
Chuyển Luân Vương vẫn còn có hơi sợ.
“Mấy người này gian xảo lắm, không canh chừng kỹ thì chú không an tâm được.”
Đương nhiên chủ yếu là ông ta sợ ông sếp sáng nắng chiều mưa lại rất nóng tính của mình tính sổ với ông ta, ông ta gánh không nổi đâu.
Tể Tể thấy chú Chuyển Luân Vương nhất quyết đi cho bằng được nên không ngăn cản nữa.
Dù sao thì ở trong Địa phủ của nước Hoa này, linh hồn của tám nhân viên phụ trách về quần thể phi nhân loại của Công Pháp Quốc Tế vừa bị đánh một trận thừa sống thiếu chết có hợp lại với nhau cũng không thể đánh lại chú Chuyển Luân Vương được.
Tương Tư Hoành vội vàng hỏi Tể Tể.
“Tể Tể, em thấy trong người sao rồi?”
Tể Tể cười ha hả.
“Anh Tiểu Tương ơi, Tể Tể cảm thấy chân mình không còn mềm như lúc trước nữa.”
Tương Tư Hoành nghe thế thì nhanh chóng kéo Tể Tể chạy về hướng mấy người nhân viên phụ trách về quần thể phi nhân loại của Công Pháp Quốc Tế đang chạy.
“Tể Tể, chúng ta tiếp tục đánh bọn họ đi.”
Tể Tể: “…”
Thế là tám nhân viên phụ trách về quần thể phi nhân loại của Công Pháp Quốc Tế chạy như bay về phía cửa Địa phủ lại bị đánh thêm một trận nữa.
Đánh rất ác.
Không có ai không bị đánh rụng răng cửa.
Cũng không có một ai còn lành lặn chân tay.
Đó chỉ mới là mấy vết thương bên ngoài thôi á.
Còn bên trọng thì linh hồn của bọn họ đều bị đánh tan nát.
Đám nhân viên phụ trách về quần thể phi nhân loại của Công Pháp Quốc Tế không thể chịu đựng được nữa.
“Đừng đánh nữa mà. Ôi, bà nội của con ơi, đừng đánh nữa mà. Bọn tôi cũng chỉ làm theo lệnh của người ta mà thôi, bọn tôi cũng vô tội mà.”
Tể Tể lại hung dữ mắng mỏ.
“Nếu như mấy người không phải là người làm theo lệnh được ra thì bản Tể Tể đã tiễn các người thẳng đi đầu thai vào đường súc vật rồi.”
Đám nhân viên phụ trách về quần thể phi nhân loại của Công Pháp Quốc Tế bị đánh tơi bời: “…”
Thế hóa ra bọn họ bị đánh gãy tay cụt chân như thế mà còn phải cảm ơn con nhóc con không chịu nói lý này nữa hả.
Tám người kia chỉ hận không thể băm nát Tể Tể ra.
Nhưng ở địa bàn của người ta, lại đánh không lại người ta, bọn họ không thể không cúi đầu, đẩy hết tội lên đầu sếp bọn họ.
Chuyển Luân Vương vừa định nói gì thì tiếng của Minh Vương lạnh lẽo truyền tới từ đằng xa xa.
“Hóa ra Công Pháp Quốc Tế về quần thể phi nhân loại lại khinh thường Địa phủ của người Hoa chúng tôi như vậy à?”
Đám nhân viên phụ trách về quần thể phi nhân loại của Công Pháp Quốc Tế còn chưa kịp nói gì thì giọng của Minh Vương lại truyền tới nữa.
“Uổng công bản tọa cố ý gọi Diêm quân Thập Điện Chuyển Luân Vương đang bận rộn trăm công nghìn việc tới đây tiếp đãi các người, thậm chí còn đặc biệt sắp xếp đãi các người món canh đặc biệt nhất của Địa phủ nước Hoa.
Ha ha ha! Cuối cùng cũng là do bản tọa quá mức hiền lành nên mới để cho người của Công Pháp Quốc Tế về quần thể phi nhân loại lại khinh thường Địa phủ của người Hoa chúng tôi như vậy.”